a vời.
“Phượng biểu muội ——” Hoàn Nhan Hồng từ sau khi đi vào, con mắt một mực không có rời khỏi Mộ Dung Thất Thất. Ngày hôm trước, Mộ Dung Thất Thất một thân cung trang hồng sắc, nhìn đẹp không sao tả xiết, mà hôm nay, nàng lại vận một thân quần áo màu vàng nhạt, trẻ trung tươi mát, lại có một loại phong vị khác.
“Chào đại biểu ca!” đối đãi cũng giống như với Hoàn Nhan Nghị, Mộ Dung Thất Thất chỉ nhẹ giọng nói một câu, không thân không sơ, không xa không gần. Thái độ của Mộ Dung Thất Thất khiến cho Lâm Khả Tâm thoáng yên tâm, thật tốt là thái độ của nàng đối với Hoàn Nhan Hồng cũng như thế này, xem ra trong nội tâm Mộ Dung Thất Thất không có người trong lòng.
Đối với thái độ của Mộ Dung Thất Thất, Hoàn Nhan Hồng một chút cũng không để ý. Nữ nhân nha, nên có cá tính! Hắn nhận thấy, sự xa cách của Mộ Dung Thất Thất cũng là một loại cá tính. So với những nữ nhân trước kia khi biết rõ thân phận thái tử của hắn, lại càng lao đầu vào thì tốt hơn gấp trăm nghìn lần.
“Biểu muội đến đây từ lúc nào?”
“Vừa mới tới—— “
“A ——” Hoàn Nhan Hồng như có điều suy nghĩ nhìn Hoàn Nhan Khang, lại nhìn qua Hoàn Nhan Nghị, vừa muốn mở miệng, chợt nghe đến thanh âm của Kính Đức, “Hoàng thượng giá lâm!”
Hoàn Nhan Liệt đến đây? Nội tâm Lâm Khả Tâm hưng phấn một hồi, lập tức mang người đến cửa Tĩnh Tâm điện nghênh giá.
Đi theo bên cạnh Hoàn Nhan Liệt là Phượng Thương. Lúc bãi triều, Phượng Thương vẫn không yên lòng, nên cùng Hoàn Nhan Liệt tới. Nhìn thấy Mộ Dung Thất Thất bình an vô sự, Phượng Thương mới nhẹ nhàng thở ra.
“Ca ——” Thời điểm mọi người đồng thời hành lễ, thì Mộ Dung Thất Thất như con chim nhỏ, bay về phía Phượng Thương.
“Đi ra ngoài mà sao không mặc ấm một chút? Ấm lô đâu? Làm sao không có mang theo?” Phượng Thương cởi áo lông hồ, giúp Mộ Dung Thất Thất phủ thêm rồi nắm lấy bàn tay nàng hà hơi cho bớt lạnh.
Đây là tình cảm “Huynh muội” khiến người bên ngoài hâm mộ, nhưng lại thấy có một tầng ý tứ cảm xúc khác. Đã từng là vợ chồng, hiện tại biến thành huynh muội, cũng không biết hai người này làm sao có thể biến chuyển tình cảm nhanh như vậy, bất quá xem hai người bọn họ thân mật, tựa hồ so với huynh muội còn thân thiết hơn, xem ra đoạn tình cảm này không dễ dàng dứt bỏ như vậy.
Trong mắt người khác, đây là cặp huynh muội có chút quái dị, ở trong mắt Hoàn Nhan Liệt thì là mừng rỡ, tình cảm của bọn họ tốt, hơn nữa thân cận như vậy, khiến Hoàn Nhan Liệt có chút hâm mộ. Chứng kiến Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất như vậy, hắn lại nghĩ tới mình và Hoàn Nhan Minh Nguyệt.
Từ đầu đến cuối, hắn đối với Hoàn Nhan Minh Nguyệt, tình cảm đều là chôn dấu ở trong lòng, là vọng tưởng viển vông. Hiện tại Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất tình cảm tốt như vậy , thậm chí hắn còn có cảm giác tri kỷ. Lý tưởng của hắn, không có thực hiện được, hiện tại huynh muội bọn họ lại có thể thực hiện được, thật là tốt biết bao…
Ít nhất, hắn và Hoàn Nhan Minh Nguyệt đúng là kết thúc trong bi kịch, giống với cảnh ngộ hiện tại của bọn họ, nếu như lại bị chia rẽ, đây chẳng phải là quá đáng thương sao? Lúc trước hắn không được hạnh phúc, nhưng hôm nay, quyền lực của hắn có thể làm cho người ta hạnh phúc, hai người bọn họ thật tình yêu nhau, vậy thì cứ duy trì tình yêu của bọn họ a!
Hoàn Nhan Liệt lúc này đã sớm quên, mình chán ghét Phượng Thương như thế nào, càng chán ghét Phượng Tà chiếm được tình yêu của Hoàn Nhan Minh Nguyệt thế nào. Những năm này, mỗi lần nghĩ đến Hoàn Nhan Minh Nguyệt thành tân nương của người khác, lòng của hắn thật lạnh, đem tất cả thủ đoạn báo thù dùng trên người Phượng Thương .
Lúc này, hắn đem những chuyện mình đối với Phượng Thương nhét vào sau đầu, hắn chỉ có thể nhìn thấy, là một đôi uyên ương số khổ. Giống như hắn năm đó….
Hoàn Nhan Liệt không chỉ một lần hận trong người mình và Hoàn Nhan Minh Nguyệt chảy cùng một dòng máu. Nếu như bọn họ không phải huynh muội, hắn nhất định sẽ cùng Phượng Tà phân cao thấp, nhất định sẽ chiếm được tình yêu của Hoàn Nhan Minh Nguyệt, cùng nàng trở thành một đôi thần tiên quyến lữ. Nhưng hắn không thể cải biến được thân phận của mình, càng không thể thay đổi được vận mệnh của mình, đây mới là điều khiến hắn hận nhất!
Hiện tại, chứng kiến Phượng Thương bước theo con đường giống hắn, cũng giống hắn năm đó, khiến Hoàn Nhan Liệt có một loại cảm giác đồng bệnh tương liên. Bất quá, Phượng Thương so với hắn hạnh phúc hơn, bởi vì Phượng Thương yêu mến Mộ Dung Thất Thất đồng thời Mộ Dung Thất Thất cũng yêu mến hắn, bọn họ là lưỡng tình tương duyệt. Chỉ là bọn họ không thể thay đổi được dòng máu, bọn họ bất kể giãy dụa như thế nào, cũng đều không thể cải biến được thân phận huynh muội.
Vì cái gì bi kịch luôn luôn tái diễn?! Nội tâm của Hoàn Nhan Liệt nảy sinh một tia thương cảm, đó là sự đồng tình đối với cặp uyên ương Phượng Thương cùng Mộ Dung Thất Thất, đồng thời, cũng sinh ra một tia ủng hộ bọn hắn.
Dù sao, ban đầu Phượng thương đã từng thề “Nhược thủy tam thiên, thủ nhất bìu ẩm” (Ba ngàn con sông, cũng chỉ có thể múc một gáo nước – Ý nói: Trên đời người