vã đi vào hoàng cung.
Vừa nghe nói Đông Lỗ quốc công chúa ở Nam Lân vương phủ sắp chết, Hoàn Nhan Liệt cả kinh, “Chuyện gì xảy ra? Công chúa như thế nào rồi?”
Hoàn Nhan Liệt lo lắng, lúc này Hồng Diệp ở phía dưới, ra sức bấm véo trên đùi mình hai cái, cố nặn ra nước mắt, lúc này vừa vặn phát huy công dụng, “Nô tỳ cũng không biết, buổi sáng hôm nay công chúa vẫn còn tốt lắm, không biết vì sao, sau giờ ngọ đã cảm thấy ngực đau, hiện tại thì hôn mê bất tỉnh!” Hoàn Nhan Liệt tất nhiên không hy vọng Hạ Vân Tích chết ở Bắc Chu quốc, lập tức phái thái y đi Nam Lân Vương phủ, bản thân cũng vội vàng đi theo.
Ở Thính Vũ Lâu, nằm trên giường, Hạ Vân Tích vẻ mặt trắng bệch, song cái miệng nhỏ nhắn lại hồng đến dọa người, “Bệ hạ, ta, có phải là sắp chết không?”
Lúc Hạ Vân Tích nói chuyện, nước mắt thoáng cái chảy xuống, Hồng Diệp tiến lên lau nước mắt cho nàng, trong miệng lại khóc hô “Công chúa, người sẽ không có việc gì đâu! Bệ hạ nhất định sẽ tìm người chữa lành bệnh cho người mà!”
Vốn cho rằng Hạ Vân Tích có vấn đề gì, lúc này vừa thấy bộ dạng của nàng, Hoàn Nhan Liệt liền biết là nàng là giả bộ bệnh. Cảm giác bị người ta lừa gạt thật là chẳng sễ chịu gì, nhưng mà Hoàn Nhan Liệt không có nói ra, vẫn một bên vừa an ủi, một bên bảo thái y nhanh nhanh khám và chữa bệnh cho Hạ Vân Tích.
Lão thái y liền bắt mạch cho Hạ Vân Tích thông qua sợi chỉ vàng buộc trên tay trái nàng, hắn híp mắt, dừng một hồi lâu, lại thay đổi tay, cuối cùng mới đứng dậy.
“Hồi hoàng thượng, công chúa là không hợp phong thuỷ nên ngã bệnh!” (ý nói đến ở nơi lạ nên bị ngã nước đó)
Lời của lão thái y, khiến Hoàn Nhan Liệt thiếu chút nữa cười ra tiếng. Cái lão già này, ở thái y viện đã lâu không ngờ lại rất biết xem xét thời thế như vậy, xem chừng hắn cũng nhìn ra Hạ Vân Tích là không có vấn đề rồi, chỉ là không thể vạch trần việc nàng giả bộ bệnh nên đành phải thêu dệt ra cái “Chứng bệnh” như thế.
“Không hợp phong thuỷ?” Hạ Vân Tích lại không hài lòng đáp án này chút nào, vội vàng kêu lên “Ai ya, Đầu của ta đau quá, ngực cũng đau đến không chịu nổi rồi! Ta chắc là chịu không được bao lâu nữa rổi.”
Hạ Vân Tích thật sự là xảo quyệt mà, Hoàn Nhan Liệt cũng không có biện pháp. Mấy tin đồn gần đây hắn cũng biết một chút, ngoại nhân đều đồn rằng Phượng Thương ở lại phủ của Hoàn Nhan Khang, chỉ có hắn biết rõ, Phượng Thương đêm đêm đều vào Trường Thu cung.
Lúc này Hạ Vân Tích giả bộ bệnh như vậy, đơn giản chính là muốn bức Phượng Thương lộ diện thôi, cô gái nhỏ này muốn lừa hắn, vẫn còn non lắm.
“Bên người Phượng Thương có Tấn Mặc y thuật cao minh, trẫm nghĩ, hãy để cho hắn tới đây kiểm tra cho công chúa một chút!”
Vừa nghe chỉ là gọi Tấn Mặc đến, Phượng Thương không đến, Hạ Vân Tích kêu gào lợi hại hơn, tay che lấy ngực, giả bộ như giống như không thở nổi. Nàng như vậy, khiến Hoàn Nhan liệt đối với nàng càng chán ghét thêm vài phần.
“Công chúa hẳn không phải là mắc bệnh tương tư chứ!”
Chỉ là một câu, liền vạch trần tâm tư Hạ Vân Tích, nghe Hoàn Nhan Liệt nói như vậy, mặt Hạ Vân Tích thoáng cái đỏ lên. Nàng lúc này không đau tim cũng không đau đầu, xốc chăn lên, trực tiếp quỳ gối trước mặt Hoàn Nhan Liệt.
“Bệ hạ nếu đã biết, thì ta cũng không gạt người nữa…” Nói chưa đầy hai câu, Hạ Vân Tích liền bắt đầu khóc. Hoàn Nhan Liệt nhìn thấy nước mắt của nàng, mày nhíu lại càng sâu hơn.
Hạ Vân Tích liên miên nói rất nhiều, đơn giản là chính mình đối với Phượng Thương cuồng dại như thế nào, ngoại trừ Phượng Thương, thì sẽ không yêu những kẻ khác, nếu như không thể trở thành tân nương của Phượng Thương, nàng tình nguyện xuống tóc làm ni cô!
Một khóc hai nháo ba đòi thắt cổ, những cách này Hạ Vân Tích đều đưa ra cả. Chỉ là nàng đã quên, những chiêu này của nữ nhân, chỉ có thể sử dụng trước mặt nam nhân yêu thương mình mới có hiệu quả, đặt ở trên thân người khác, thì chẳng có ai cho ngươi mặt mũi đâu.
“Ý của công chúa, trẫm dã rõ. Công chúa yêu mến Thương nhi, cái này là phúc khí của hắn. Hai ngày nữa chính là cung yến, công chúa có thể hảo hảo chuẩn bị một chút! Trẫm còn có tấu chương phải phê duyệt, trẫm đi trước.”
Bỏ lại những lời này, Hoàn Nhan Liệt trực tiếp rời khỏi Thính Vũ lâu. Nhìn bong lưng Hoàn Nhan Liệt dần biến mất, Hạ Vân Tích có chút choáng váng. Đây là cái tình huống gì đây? Dựa theo lẽ thường, nàng nháo một hồi như vậy, Hoàn Nhan Liệt hẳn phải lập tức hạ chỉ đem Phượng Thương mang đến trước mặt nàng chứ, Làm sao hắn lại liền phủi mông rồi rời đi như vậy?
“Công… công chúa, làm sao bây giờ?” Hồng Diệp cũng trợn tròn mắt. Vốn cho rằng biện pháp này có hiệu quả, không nghĩ tới Bắc Chu quốc Hoàng đế căn bản là không nhúng tay vào việc này, vậy phải làm thế nào đây.
“Ba ba ——” Hồng Diệp vừa mới dứt lời, Hạ Vân Tích liền cho nàng hai bạt tay, “Đều tại ngươi, ra cái chủ ý ngu ngốc ngày! Mặt mũi của ta đều mất hết rồi! Bây giờ còn có thể làm gì đây, chỉ có thể đợi đến cung yến thôi!”
Cũng không biết là ai, đem chuyện Hạ Vân Tích bị bệnh tương tư truyền ra ngoài, trong lúc nhất thời, Hạ Vân Tích trở chuyện cười cho