Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217585

Bình chọn: 8.00/10/1758 lượt.

a muốn đi Đông Lỗ Quốc, ta nghe nói người của chàng đã theo kịp bọn họ . Chuyện này cũng có một phần liên quan đến ta! Chẳng lẽ, chàng muốn gạt ta qua một bên, tự mình đi giải quyết Di Sa sao?”

Vốn hắn muốn giấu Mộ Dung Thất Thất, định thần không biết quỷ không hay mà âm thầm đuổi theo Di Sa, không nghĩ tới Mộ Dung Thất Thất đã biết tin tức này. Xem ra những thủ hạ của hắn đã “đi theo địch” , toàn bộ đứng về phía của Mộ Dung Thất Thất mất rồi. Không cần đoán, người bán đứng hắn chắc chắn là Nạp Lan Tín. . . . . .

“Khanh khanh nàng quả nhiên lợi hại!” Phượng Thương chỉ đúng vào Tố Nguyệt, bên người của Tố Nguyệt có gián điệp tốt như vậy, đến bây giờ đều có thể thu thập tin tức từ người bên gối của nàng ấy. Nạp Lan Tín ngươi thật là người không có tiền đồ , trước mặt mỹ nhân đã khai hết rồi , ban đầu hắn phải bắt Nạp Lan Tín tuyệt đối phải im lặng mới đúng!

“Chậc chậc, nếu takhông để Tố Nguyệt sử dụng mỹ nhân kế, chàng còn muốn gạt ta đến khi nào?” Mộ Dung Thất Thất vòng tay qua thắt lưng của Phượng Thương, hiện lên biểu tình “chàng giải thích rõ ràng cho thiếp”, một bộ dạng không có chút nào là dịu dàng mà nhìn Phượng Thương.

“Ai nha, ta nhớ ra rồi, có người đã nói cho ta chuyện này. Hai ngày này bận rộn, ta ngược lại đã quên ! Khanh khanh, nàng đừng bận tâm!”

Phượng Thương vẫn như cũ qua loa đại khái, nhìn thấy bộ dạng nà, Mộ Dung Thất Thất nói: “Tóm lại, hôm nay ta nhất định phải đi! Chỉ có ta mới có thể xác định được việc Di Sa có phải là Liên Sinh hay không, hơn nữa còn mối thù của nghĩa phụ, ta muốn tự mình trả thù!”

Thấy Mộ Dung Thất Thất kiên trì như vậy, Phượng Thương chỉ có thể bất đắc dĩ mà cười cười. Tính cách của nàng, một khi đã quyết định nhất định sẽ không thay đổi, chỉ trách bản thân đã bị nàng ăn sạch sẽ , chỉ có thể nghe lời nàng .

Cùng lúc Mộ Dung Thất Thất thu thập đồ đạc, Phượng Thương đỡ nàng lên xe ngựa.”Khanh khanh, hiện tại ta có chút hối hận.”

“Hối hận cái gì?” Thay đổi quần áo, Mộ Dung Thất Thất một thân cải nam trang, Hồng Y phất phới, ngược lại nàng lại trở thành một tuyệt sắc công tử khuynh quốc khuynh thành.

“Hối hận yêu thương nàng, thế cho nên bây giờ, nàng nói bất cứ việc gì, ta đều không tìm được lý do để phản đối nàng.” Ngón tay Phượng Thương chạm trên mặt của Mộ Dung Thất Thất, khuôn mặt tuy là bất đắc dĩ, nhưng trong giọng nói lại nồng đậm yêu thương.

“Chàng là lão công của thiếp, dĩ nhiên là phải yêu thương thiếp rồi!”

Đây là lần đầu tiên Phượng Thương nghe được cách nói “lão công” này: “Khanh khanh, lão công là gì? Là ngôn ngữ ở thời đại của nàng sao?”

Thấy Phượng Thương tỏ ra bộ dạng của người hiếu học như vậy, Mộ Dung Thất Thất cười, đan chặt mười ngón tay cùng hắn, “Đúng vậy a! Ở nơi đó, nam nữ sau khi kết hôn, nữ nhân liền gọi nam nhân là lão công, còn nam nhân sẽ xưng hô với nữ nhân là lão bà.”

“Đến cùng là như thế nào ?” Phượng Thương cảm thấy vô cùng hứng thú với cái xã hội mà Mộ Dung Thất Thất đang nói đến, bây giờ nghe thấy Mộ Dung Thất Thất nói sau khi kết hôn bọn họ sẽ sử dụng xưng hô Lão công cùng Lão Bà với đối phương, càng cảm thấy rất thú vị.

“Là cùng chàng tay trong tay, đầu bạc răng long, sau này nhất định sẽ trở thành lão công cùng lão bà!”

Nghe Mộ Dung Thất Thất giải thích, tương đối có sự hứng thú với những từ này, Phượng Thương gật đầu, trong miệng lẩm bẩm “Lão công. . . . . . Lão bà. . . . . . vô cùng thú vị! Nhưng mà ta vẫn thích gọi nàng là khanh khanh hơn!”

“Đối với ta, Thương cùng lão công, ta đều thích!”

Hai người ở trong xe ngựa cũng không quên ngọt ngào thân mật như vậy, mà đi theo sau một lúc, ngồi ở trong xe ngựa là Tô Mi cùng Tố Nguyệt giống như đã quen với tính cách của hai vị chủ tử, tuy đỏ mặt, nhưng vẫn làm một bộ dạng vô sự như cũ.

Từ lúc Đông Lỗ tiến quân đánh Bắc Chu, Di Sa có thể đoán được người sau lưng giở trò quỷ này là cùng một người, sau hai ngày thu thập đồ đạc, sau đó đoàn người bắt đầu quay trở về.

Vì Di Sa đi lại không tiện, trên đường di chuyển cũng chậm lại một chút. Vì muốn mau chóng quay về Đông Lỗ, đám người Di Sa không đi đường bộ, mà lại lựa chọn di chuyển bằng đường sông, không nghĩ rằng việc như vậy, lại tạo một cơ hội cho Phượng Thương.

Sau khi xác định Di Sa sẽ đi đường thuỷ, người của Phượng Thương chia làm hai đường, trên đường thuỷ sẽ có người giả trang thành người đánh cá, chăm chú theo sát theo thuyền của Di Sa, còn lại trên bờ, cho người thúc ngựa không ngừng đuổi theo, chẳng qua chỉ cần nửa ngày, liền đuổi kịp Di Sa. Bất quá không có mệnh lệnh của Phượng Thương,người của Phật sinh môn không dám kinh động đến Di Sa, chẳng qua là từ một nơi bí mật gần đó mà tiếp tục theo dõi, không ngừng truyền tin tức cho Phượng Thương.

Nơi mà Di Sa dừng chân, là bến đò bên cạnh sông Hồng—— tên là Linh Chi.

Đi xe ngựa đã mệt mỏi làm cho tinh thần của Di Sa hơi kém một chút. Kim Vũ cõng Di Sa rời thuyền, còn Hạ Tuyết đem xe lăn đẩy lên trên bờ, sau khi chờ Di Sa ngồi lên xe lăn, bốn người đi đến quán ăn bên cạnh bến đò ăn cơm.

“Mời khách quan ngồi!” Quán ăn này là do một cô gái trẻ tuổi mở ra để sin


Polly po-cket