...... Không cần...... Tôi mệt mỏi quá......” Cô bị hắn đâm cho rên hừ liên tục, như một con mèo nhỏ không ngừng kêu khóc.
“Là tôi xuất lực, em mệt gì?” Hắn phản bác, thắt lưng mông khẽ động nhanh hơn, thân thể tinh tráng rắn chắc, cơ bắp cứng rắn, đường cong tuyệt đẹp đều là mồ hôi, gợi cảm mị hoặc không nói nên lời.
“Thắt lưng của tôi thật mỏi...... anh mau đi ra được không..."Thở gấp, cô hoàn toàn không có tâm tình cảm thụ. Trái tim run lên, cắn răng thừa nhận hắn.
“Không.” Hắn cười, cắn cắn cái cổ mảnh khảnh của cô, dưới thân chuyển động nhanh dần.
“Van cầu anh......” Đôi mày thanh tú nhíu chặt, bị buộc phải đón hùa hắn càng lúc càng ra sức va chạm.
“Cầu cái gì?” Thân thể trong suốt thấm đầy mô hôi, hắn hôn lại hôn.
“Tha cho tôi, tôi sẽ không bao giờ chọc giận anh nữa...... A......” Tiếng xin tha mềm mại run run càng khiến cho hắn muốn hung hăng xâm chiếm.
“Kẻ lừa đảo.” Hắn không lưu tình chút nào vạch trần cô, vùi đầu vào hai luồng tuyết nhũ đang nảy lên, nhẹ nhàng mà cắn, nặng nề mà liếm.
“Thực sự! Thực sự......” Khoái cảm cực hạn bao phủ lấy cô, hai chân tinh tế gắt gao kẹp lấy eo hắn, hai người đầy mồ hôi, tứ chi thân mật dây dưa một khối.
“Tốt lắm, gọi tôi.” Hơi thở của hắn cũng hỗn loạn, ở bên tai cô dụ dỗ, thấp giọng, “Bảo tên tôi.”
“A Hoành...... A Hoành...... ưm a......” Cô phải biết nghe lời, hoa huyệt bắt đầu co rút nhanh, rốt cục nhịn không được run rẩy thét chói tai, nháy mắt liền lên đỉnh.
“Cô gái ngoan......” Phó Hoành hôn cô thật sâu, ôm chặt cô, tấm lưng dày cùng cơ bắp dãn ra, yết hầu kêu rên thỏa mãn, đem tất cả nóng bỏng trút hết vào nơi mềm mại mà chật nóng trong cơ thể cô.
Toàn bộ quá trình, Tinh Thần không phát hiện hắn luôn luôn nắm lấy bàn tay cô, lòng bàn tay chạm vào nhau, mười ngón tay đan xen ép cô phải chú tâm, không phải đè nén nhẫn nhịn. Kết quả của mệt mài quá độ là đến hôm sau cô vẫn không thể bò dậy nổi để đi học. Sáng sớm hôm đó, Phó Hoành ra sân bay luôn, trước khi hắn đi cô còn ở trên chiếc giường hỗn độn, đôi mắt đỏ quạch vì một đêm chưa ngủ, giống hệt như mắt thỏ, cả người đáng thương hề hề mà nằm trên gối quan sát hắn.
Nhìn hắn đến phòng tắm rửa mặt, thay quần áo xong, lại dọn dẹp vài thứ thỏa đáng cuối cùng mới lấy từ trong tủ quần áo ra chiếc cà vạt màu xám sọc đen đem đến bên giường đưa cho cô. Tinh Thần ôm chặt chăn ngồi dậy, cầm lấy giúp hắn thắt.
Hắn không có biểu cảm gì, cứ như vậy mà nhìn cô, bình minh hiếm có khi tươi đẹp như thế này, ánh sáng chiếu qua cửa sổ được mở rộng chiếu rọi lấy thân thể cô khiến càng thêm động lòng người, da thịt trong suốt, cơ thể băng cơ ngọc cốt tựa như ngọc cao cấp nhất của Trung Quốc, bộ ngực sữa nửa ẩn nửa hiện, trên đó đầy những dấu vết do hắn lưu lại đêm qua.
Cổ họng giật giật, Phó Hoành liền ngoảnh mặt sang một bên.
Chờ cô linh hoạt thắt xong caravat, hắn mới dặn dò: "Nhớ kỹ những lời em đã nói, ngoan ngoãn cho tôi."
“Vâng!” Cô gật đầu như băm tỏi.
“Không phải đi làm thêm, nếu gặp chuyện phiền toái không ai đi cứu em đâu."
“Được!”
“Đưa cho thẻ ngân hàng cho em cũng đủ dùng rồi, không cần tiết kiệm."
“Vâng!”
“Không được cắt tóc.” Hắn cố gắng khắc chế một chút, nhưng vẫn đưa tay xoa lấy đầu cô, "Tôi muốn em để tóc dài."
Hửm? Cảnh tượng như vậy, không giống hiệp khách cùng nàng tiểu thư hoặc là kim chủ và tình nhân nói lời từ biệt?
Tinh Thần không trả lời được, cô phát hiện chính mình đã bắt đầu dần dần chết lặng, có lẽ bất cứ sự tình gì một khi phát sinh lâu sẽ trở nên tập mãi thành thói quen.
Phó Hoành không bắt cô đưa hắn ra sân bay, Tinh Thần cảm thấy mình cũng khó mà giả vờ được, hắn sẽ biết đâu là thái độ ân cần, đâu là ý tứ muốn đuổi hắn đi luôn.
Hắn đứng ở cửa chính, một thân chỉnh chu với áo khoác màu đen, quần dài cùng màu và cặp tài liệu bên cạnh nhìn sáng sủa và lưu loát. Còn cô vẫn quấn chiếc chăn dày màu trắng bộ dạng như gấu ngủ đông, tinh thần không tốt lắm, bộ dạng vô lực do trận hoan ái đêm qua.
“Tôi đi đây.” Hắn chăm chú nhìn cô như là nhìn mãi không chán.
“Vâng......” Cô gật gật đầu, ngoan ngoãn từ biệt hắn: “Hẹn gặp lại, thuận buồm xuôi gió.” Nhưng mà, hửm? Hắn sao còn không đi?
Tinh Thần vắt óc suy nghĩ, à, nhanh tiến đến kiễng mũi chân hôn nhẹ lên má trái hắn. Hắn cười nhàn nhạt nhìn cô, không khách khí quăng ra lời bình: "Có lệ.”
Không đợi Tinh Thần phản ứng, hắn đột nắm lấy thắt lưng cô đem thân thể cô ôm vào lòng, đôi môi mỏng dùng sức chặn lấy đôi môi anh đào duyên dáng. Cái lưỡi nóng bỏng lập tức chiếm đoạt lấy miệng cô giống như muốn cướp đoạt. Cường thế cạy lấy hàm răng, dây dưa liếm, quấn lấy cái lưỡi, cướp bóc tất cả, khẽ cắm hút không chịu thả ra.
Cái kiểu hôn nồng nhiệt nóng bỏng này khiến cho Tinh Thần hít thở không thông, cô bất lực để mặc hắn thích làm gì thì làm, còn bị hắn bắt đáp lại, thậm chí còn trao đổi nước bọt.
Thật vất vả lắm hắn mới buông tha cô, cuối cùng nhìn lại cô gái bị hắn hôn cho không thở nổi, khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên vì thiếu dưỡng khí, rồi xoay người tiến vào thang máy.
Hắn đi rồi.
Đứng ở trong phòng tắm trước tấm gương lớn, Tin