Ra Tường Ký

Ra Tường Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328785

Bình chọn: 8.00/10/878 lượt.

t hai người các ngươi đang muốn làm gì. Hiện tại hắn là

một mối tốt như vậy tài mạo song toàn, tiền đồ rộng lớn, đứa nhỏ của các ngươi cũng đã lớn như vậy, ta thấy không bằng ngươi theo hắn đi.”

“Tam Nương, nếu ngươi còn nói như vậy nữa ta sẽ giận đó.” Cận Liễu Liễu xịu mặt quay đi.

Trong lòng Hứa Tam Nương thực rất muốn cười, nhưng trên mặt cũng không dám

biểu lộ ra chỉ có thể cố nén cười dỗ nàng: “Ta không nói, về sau sẽ

không nói nữa. Dọa cho chàng rể tốt này chạy mất ta đền không nổi, đền

không nổi a!”

Đã là mùa hạ, thời tiết dần dần nóng lên. Đoàn người của Lê Tuyền một nắng hai sương rất nhanh đã đến kinh thành.

Nhân mã đều ở lại ngoài thành, chỉ có Lê Tuyền và vài đầu lĩnh vào thành.

Dàn xếp tốt công việc ở trạm dịch xong, Lê Tuyền liền đến viện nhỏ của

Hứa Tam Nương, gặp được cả nhà Cận Liễu Liễu.

Đã lâu không gặp,

Lê Tuyền gầy đi không ít, bất quá nụ cười vẫn sáng lạn như vậy, giống

như ánh mặt trời giữa trưa chiếu sáng toàn bộ căn phòng.

Cận gia tẩu tử vội vàng đi châm trà, lấy điểm tâm cho hắn, Cận Văn Hiên đã sớm nhịn không được nhào lên bắt Lê Tuyền bế.

Cận lão cha cũng cười hân hoan đầy mặt, hỏi hắn: “Mọi chuyện đã xong rồi chứ?”

Lê Tuyền nói: “Rất tốt. Ngày mai sáng sớm phải đi gặp Hoàng Thượng, xem xem được ban chức quan gì.”

Cận lão cha nói: “Ngươi võ nghệ cao cường, bất quá không phải xuất thân là

chính đồ chỉ sợ lúc đầu chỉ là chức quan nhỏ. Bất quá tốt xấu cũng là

mệnh quan triều đình ta cũng cao hứng thay ngươi.”

“Đúng vậy, lúc trước ta còn nhớ lão trại chủ vẫn nhắc nhở ta người trong trại cũng

đều nói Hoàng Thượng không thể tin, chỉ sợ sẽ lừa chúng ta muốn nhân dịp này diệt toàn trại.”

“Các ngươi đa tâm rồi, ta nghe nói Hoàng

lão tướng quân năm đó cũng là được tiên hoàng chiêu an. Sau lại bởi vì

có công lớn tiêu diệt bọn man di được Hoàng Thượng đích thân phong đại

tướng quân, hậu thế đều có thể hưởng phúc.”

“Chúng ta làm sao có

thể biết những điều đó chứ? Nếu không phải tự mình Cổ đại nhân đến chỉ

sợ bây giờ chúng ta còn ở trên núi cố thủ.”

Cận lão cha có chút giật mình: “Nga? Là Cổ Vưu Chấn?”

Cận Liễu Liễu ngồi ở một bên cũng dựng lỗ tai lên, lưu ý nghe.

Lê Tuyền cười nói: “Không phải hắn thì còn ai? Cổ đại nhân đến chân núi

liền một mình lên núi nói chuyện với ta, ta có một thân võ nghệ giỏi mà

lại chỉ canh giữ trên núi chặn đường giựt tiền, không coi là anh hùng

hảo hán. Còn nói đương kim Thánh Thượng anh minh thần võ là thời điểm để nam nhi dốc sức làm nên đại sự. Ta nghe hắn nói xong liền thông suốt,

cảm thấy thực có đạo lý. Hơn nữa lương thực trên cũng sớm không còn

nhiều lắm cứ tử thủ như vậy cũng không phải biện pháp tốt. Trên núi các

huynh đệ cũng nói nếu có Cổ đại nhân bảo đảm bọn họ nguyện ý quy phục

triều đình. Ta nghe vậy nào có đạo lý không thuận theo? Kỳ thật ta không nghĩ tới công danh gì đó, nhưng để các huynh đệ có thể có cuộc sống an

ổn, ta đương nhiên là cao hứng. Bởi vì sơn trại chúng ta ở đầu dãy núi,

mấy sơn trại phía sau cũng đã động tâm, muốn cùng hoàng thượng đàm phán. Nghe nói Hoàng Thượng thật cao hứng, còn muốn thưởng cho chúng ta rất

nhiều bạc.”

“Vậy thì thật tốt, về sau tứ hải thái bình các ngươi

có thể có nhiều tiền mua thêm chút rượu uống, thật sự là rất may a, rất

may!” Cận lão cha cũng cười.

Lê Tuyền nói: “Mua rượu người đầu

tiên phải mời chính là Cổ đại nhân.Trước đây và cả bây giờ nữa hắn đã

tốn không ít tâm sức cho trại chúng ta. Phía Hoàng Thượng, nghe nói

cũng là hắn dốc hết sức tiến cử ta, bằng không mấy đại trại khác vẫn

chưa nói chiêu an làm sao đến phiên ta đâu?”

Cận lão cha nói: “Nhìn không ra hắn cũng là người tốt.”

Vì thế hai người đều cười, sau đó uống trà.

Chỉ có Cận Liễu Liễu không cười nổi. Nàng đã sớm lo lắng cảm thấy ngày đó

là nàng trách lầm Cổ Vưu Chấn, lại thấy hắn nhiều ngày không đến còn

tưởng rằng hắn đang tức giận.

Không nghĩ tới hắn cư nhiên là vì chuyện của Lê Tuyền vất vả bôn ba, trách không được đã lâu không thấy đến thăm nàng.

Cận Liễu Liễu lại có một chút buồn bã.

Người này, quả nhiên không phải nàng không thể hiểu được. Trong tâm hắn không biết có bao nhiêu rắc rối. Nhưng rốt cục nàng vẫn nợ hắn một câu xin lỗi.

Đêm dài yên tĩnh, Cận Văn Hiên đã ngủ rất say, Cận Liễu Liễu mở gói đồ dùng tùy thân mang theo lộ ra một cái bọc nhỏ thật dày, lấy ra con quay nhỏ

ngày xưa.

Đêm càng về khuya, lại càng dễ gợi nên những cảm xúc bồi hồi.

Chua, ngọt, đắng, lạt, mặc kệ là cái gì, thời điểm hồi tưởng lại vẫn đều thấy rất ngọt.

Ngọn lửa nhỏ ôn nhu cháy trong ngọn đèn men sứ xanh đột nhiên đùng lên một

tiếng, ý cười trên mặt Cận Liễu Liễu thu lại, thổi tắt ngọn đèn lên

giường ngủ.

Mấy ngày sau, Hoàng Thượng đích thân tới trường luyện võ nói muốn đích thân khảo nghiệm công phu của Lê Tuyền như thế nào. Lê Tuyền lặng lẽ sai người đến báo cho Cận Liễu Liễu hy vọng nàng có thể

đi xem.

Hỏi ý kiến Hứa Tam Nương một chút, nàng nói phỏng chừng

ngày đó toàn thành sẽ có không ít người đến xem náo nhiệt, các nàng đi

nhìn một cái cũng không sao.

Vì thế Hứa Tam Nương liền mang


Old school Swatch Watches