biến mất, ánh mắt của Thiệu Khâm vẫn lạnh lẽo như cũ, không hề có chút độ ấm nào. Anh không biết hôm nay dễ dàng bỏ qua cho nó như vậy là đúng hay sai. Nhưng theo như lời Thiệu Trí nói, hiện tại cả người anh đều là nhược điểm.
Mặc dù Bà nội không phải là mẹ ruột của ba anh – Thiệu Chính Minh. Nhưng là từ lúc Thiệu Chính Minh còn rất nhỏ đã hét lòng chăm sóc cho ông. Tình cảm còn sâu sắc hơn mẹ con ruột thịt. Cho nên Thiệu Chính Minh mới có thể dễ dàng tha thứ cho Thiệu Chính Lâm lần nữa, cũng nhân nhượng ngay cả với Thiệu Trí con trai độc nhất của ông ta.
Thiệu Khâm không muốn làm lớn chuyện này, nếu như thật sự đưa Thiệu Trí vào tù, vợ chồng Thiệu Chính Lâm nhất định sẽ không từ bỏ ý đồ. Một khi bà nội hỏi tới, chuyện Giản Tang Du sẽ bại lộ.
Bất kể kết quả cuối cùng như thế nào, Giản Tang Du đều bị xem như thủ phạm làm náo loạn Thiệu gia. Đừng nói Cố Dĩnh Chi sĩ diện, sợ là người hiền từ nhân ái nhất từ trước tới giờ là bà nội cũng sẽ có thành kiến với cô. Đến lúc đó bất kể Giản Tang Du có thể thành công gả vào Thiệu gia hay không, cuộc sống sau đó cũng sẽ không dễ chịu gì.
Hiện tại phần lớn thời gian của Thiệu Khâm vẫn phải sống trong doanh trại. Khi anh đủ lông đủ cánh, có thể bảo đảm lúc nào cũng sống bên cạnh mẹ con họ, mới là thời cơ tốt nhất để đối phó với Thiệu Trí.
***
Giản Tang Du nhìn đủ loại áo cưới rực rỡ, những chiếc váy trắng tinh như ngọc được treo trên móc áo, tâm tình tuôn trào lấy tay vuốt ve tỉ mỉ, hơi có chút hoa mắt.
Trình Nam ở bên cạnh làm bộ mặt hâm mộ cảm thán: “Thật là xinh đẹp, thì ra áo cưới có thể có nhiều loại như vậy.”
Giản Tang Du khổ sở nhìn cô: “Em thật không biết nên chọn như thế nào.”
Bàn tay nhỏ bé của Mạch Nha lôi kéo vạt áo áo cưới trên người mình khoa tay múa chân. Nghe cô nói như thế vội vàng ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng chói nói : “Mẹ mặc cái gì cũng xinh đẹp.”
Giản Tang Du bật cười, Trình Nam cũng cười bóp mặt của nó: “Đúng đó, ba không có ở đây chúng ta có thể tham khảo ý kiến của Mạch Nha chứ sao.”
Mạch Nha nghiêm túc gật đầu, tiểu đại nhân tựa như nghiêm túc nói: “Con là con trai của ba, ánh mắt cũng không tệ lắm đâu.”
Giản Tang Du và Trình Nam im lặng không nói gì cười nhẹ.
Nhân viên bên cạnh nhiệt tình giới thiệu với các cô: “Cái này như thế nào, xương quai xanh của Giản tiểu thư rất đẹp, có thể thử loại váy hở vai đuôi cá này xem.”
Giản Tang Du vừa nhìn cũng rất thích, đường cắt rất hoàn mỹ, cũng không quá lộ liễu, cũng phù hợp yêu cầu của Cố Dĩnh Chi “trang nhã đúng mực” , cô nói: “Vậy tôi thử cái này một chút.”
Giản Tang Du không biết phù dâu cho đám cưới hai người là ai, nghe nói là bạn gái Hà Tịch Thành. Vốn Giản Tang Du muốn tìm Trình Nam, nhưng là Trình Nam nói cô muốn chăm sóc Giản Đông Dục, cho nên ngày đó sẽ rất bận rộn.
Giản Tang Du suy nghĩ một chút, cũng đúng thôi, ngày hôn lễ có nhiều người rất hỗn tạp, cần Trình Nam giúp đỡ chăm sóc Giản Đông Dục và Mạch Nha thì tốt hơn.
Nhưng Giản Tang Du thử mấy bộ áo cưới cũng không thấy phù dâu tới, lại không biết cách liên lạc với cô ta thế nào. Hơn nữa Thiệu Khâm cũng không thấy đâu, cuối cùng dù đã thử rất nhiều nhưng vẫn không thấy chiếc nào hợp.
Giản Tang Du đành đi thử lễ phục, chiếc sườn xám màu đỏ làm cho dáng người của cô thêm phần hấp dẫn, Mạch Nha và Trình Nam ở bên cạnh cùng nhau khen ngợi: “Thật là đẹp.”
Tóc của cô chỉ vấn qua loa, mặt cũng không hề có son phấn, thoạt nhìn còn chưa đủ diễm lệ rực rỡ. Giản Tang Du cúi đầu nhìn qua nhìn lại, nhíu mày hỏi nhân viên: “Có phải cái này xẻ tà quá cao hay không——”
Nhân viên vội vàng khoát tay: “Cái nào cũng như vậy, chân của tiểu thư xinh đẹp thon thả, để lộ ra rất gợi cảm.”
Giản Tang Du buồn bực kéo kéo phần tà váy xẻ cao, như thế này không biết có bị Cố Dĩnh Chi đánh giá là quần áo bất nhã không nữa.
Thiệu Khâm vừa đi vào, đập vào mắt chính là thân hình Giản Tang Du khẽ cúi người, ngón tay trắng nõn phủ lên đôi chân thon dài, màu đỏ tươi của chiếc sườn xám càng tôn lên làn da của cô, làm cho cô trông thật quyến rũ. Chiếc váy bó sát tôn lên từng đường cong thân thể, phác họa rõ nét thân hình mảnh mai không thể nghi ngờ.
Anh đứng tại chỗ, thất thần trong giây lát…
Mạch Nha thấy anh trước tiên, chạy thật nhanh đến ôm lấy anh, tự hào hỏi anh “Ba ơi, mẹ đẹp không?”
Giản Tang Du hơi ngượng ngùng, quay đầu lại liếc nhìn Thiệu Khâm “… Bộ này không thích hợp lắm, em đi xem bộ khác.”
“Đợt chút xíu” Bỗng nhiên Thiệu Khâm mở miệng ngăn cản.
Giản Tang Du sửng sốt, Thiệu Khâm đi đến, gật đầu với nhân viên trong tiệm “Tự chúng tôi xem được rồi, làm phiền cô.”
Nhân viên áo cưới mỉm cười đáp lời “Có cần gì xin cứ gọi tôi, anh cứ xem từ từ.”
Giản Tang Du ngơ ngác, chờ khi nhân viên bỏ đi, Thiệu Khâm đưa tay khoác lên hông cô, đôi mắt sáng rỡ nhìn cô “Rất đẹp, anh thích lắm.”
Mặt Giản Tang Du càng
