XtGem Forum catalog
Sắc Màu Ấm

Sắc Màu Ấm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327611

Bình chọn: 7.5.00/10/761 lượt.

o trong rượu.

Bên ngoài Thiệu Khâm bận xử lý công việc, một hồi lâu mới phát hiện Giản Tang Du vẫn còn chưa ra. Anh nhíu mày nhìn vào phòng tắm vài lần, cuối cùng nhịn không được đi đến gõ cửa:” Giản Tang Du?”

Giản Tang Du ảo não nhắm chặt mắt, vài lần có ý định tự mình đứng lên nhưng chân cô lại không có sức. Cô đáp “Xong rồi đây!”. ” Ào” một tiếng, nước bắn tung tóe, cả người ngã trở về trong bồn tắm.

Hiển nhiên là Thiệu Khâm cũng nghe thấy tiếng động, trực tiếp vặn cửa đi vào.

Giản Tang Du và anh bốn mắt nhìn nhau, bối rối mắng: “Ai cho anh vào!”

Thiệu Khâm đứng ở cửa, mặt không chút thay đổi nhìn bộ dạng vùng vẫy chật vật của cô, cười thật lạnh: “Có chổ nào trên người em mà anh chưa nhìn thấy qua, nên không cần khách sáo với anh.”

Giản Tang Du:”………”

Thiệu Khâm trực tiếp đi qua, cánh tay dài duỗi ra vớt thân thể mềm nhũn của cô từ trong nước lên. Quần áo của anh cũng bị ướt một mảng lớn, hai người bỗng dưng dán khít vào nhau.

Trên người Giản Tang Du có hơi lạnh, còn người Thiệu Khâm lại nóng bỏng.

“Ôm anh!”. Lông mi dày của Thiệu Khâm khẽ cụp xuống, đáy mắt đen nhánh sâu sắc chăm chú nhìn cô.

Lần này Giản Tang Du cũng không vì sợ mà trở nên khuất phục. Cánh tay Giản Tang Du chần chờ xấu hổ bị anh cưỡng chế ôm ở trước ngực, Thiệu Khâm bế cô lên.

***

Thiệu Khâm để cô ôm cổ mình đi vào phòng ngủ, hai người đứng trước tủ quần áo, Thiệu Khâm giơ một tay tìm áo ngủ của Giản Tang Du lúc trước.

Giản Tang Du dựa vào ngực anh, khó khăn lắm mới có thể đứng vững.

Bởi vì động tác tìm kiếm của Thiệu Khâm mà vòm ngực rắn rỏi không ngừng cọ xát với nơi mềm mại của cô, khiến trước ngực càng ngày càng nóng, tim cũng đập nhanh hơn.

Khi Thiệu Khâm tìm thấy áo ngủ, do dự một lát rồi lại tìm quần lót của cô.

Sắc mặt Giản Tang Du càng thêm chịu không nổi, Thiệu Khâm cứ yên lặng nhìn cô, tay vén làn váy của cô.

Trái tim Giản Tang Du trở nên lỗi nhịp, đập loạn lên, theo bản năng nắm lấy tay anh, đáy mắt ánh lên tia khẩn cầu:” Đừng__”

Hơi thở Thiệu Khâm rõ ràng dừng ở trên trán cô, giọng nói trầm ấm của đàn ông vang lên phía sau cô:” Chỉ là thay quần áo, em mà ngăn cản nữa nhân tiện anh sẽ làm thêm chuyện khác đấy.”

Giản Tang Du giận dữ ngửa đầu nhìn anh.

Tình trạng bây giờ của bọn họ thật sự là rất không tự nhiên. Giản tang Du nghĩ loạn lên: Có hận hay không, nên ngừng hay không? Hoặc là chỉ có hận, thật là tốt biết bao?

Cô thấy hận mình vì sao đã hai năm rồi vẫn không thể thản nhiên đối mặt với người đàn ông này.

Bỗng nhiên bi thương của cô lại nổi lên, lần đầu tiên ở trước mặt anh lộ ra vẻ yếu ớt bất lực:” Thiệu Khâm, đừng đến gần em nữa, để em chuyên tâm tiếp tục hận anh đi….Em rất đau khổ.”

Bọn họ bức mình đến mức này, mà cô vẫn không đủ kiên quyết để hận, cô nên làm cái gì bây giờ?

Ngón tay đang cuộn tròn chiếc áo lại của Thiệu Khâm bỗng dưng nắm chặt. Bị bô dạng vùng vẫy và bàng hoàng của cô đâm vào ngực, anh đau đớn nắm lấy eo cô, đem thân thể ướt đẫm của cô kéo vào lòng, thì thầm: “Có biện pháp không đau khổ.”

Mí mắt của Giản Tang Du đã mờ mịt, ướt át, nghi ngờ nhìn lại anh.

Thiệu Khâm nói từng chữ một: “Đối với anh, chẳng lẽ em chỉ có thể lựa chọn hận sao? Rõ ràng em không làm được, vì sao không thể đối mặt với tình cảm chân thật khác? Em cho là em đau khổ, em không hạnh phúc, mới có thể chuộc tội, mới có thể được sự tha thứ của ba mẹ và anh trai sao? Tang Du, những thứ này là tội của anh, không phải em! Em không nên chịu đựng những điều này. Em nên được yêu thương tốt nhất. Cha mẹ và anh trai của em đều bởi vì yêu em, mong ước ban đầu của bọn họ không phải là em tiếp tục hành hạ chính mình. Em___”

Thiệu Khâm nhìn bộ dạng đau lòng, lệ rơi lã chã của cô, ngực thắt lại, tức tối mắng cô:” Em rất ngốc!”

Giản Tang Du không thể ngăn nước mắt rơi, trong ánh mắt nhòe nhoẹt lại hiện lên khuôn mặt anh tuấn đầy đau khổ của Thiệu Khâm rõ ràng.

Anh cúi đầu ngăn chặn môi của cô, đè cô dựa vào tủ quần áo, tức giận đoạt lấy cô.

Bàn tay khô ráo của anh dọc theo cẳng chân của cô, hướng thẳng lên trên, mép váy bị kéo lên, nhiệt độ của bàn tay điên cuồng ma sát da thịt của cô.

Cái hôn không hề ngọt ngào mà rất khổ sở, rất đắng chát.

Nước mắt của cô hòa trong những tiếng nấc nghẹn ngào. Thiệu Khâm muốn san sẻ một chút đau đớn của cô, nhưng mà cô không cho, cô luôn luôn đẩy anh ra xa.

Hai năm trước cô dùng danh nghĩa tình yêu rời khỏi anh, trái lại hạnh phúc thế này của cô là để cho anh xem sao?

Nhưng là, cô tự bức mình càng thảm hại hơn, Thiệu Khâm nhớ đến những lúc cô sinh bệnh, hận không thể lập tức bay đến Mỹ cướp người về. Nhưng anh không đi được và cũng không thể đi.

Cho đến ngày Giản Tang Du chân chính nhìn thẳng vào vấn đề giữa bọn họ, anh có làm nhiều đến đâu cũng không thể vãn hồi lại chuyện tình của họ.

Thiệu Khâm cởi tất cả quần áo ướt trên người cô, ôm thân thể trần trụi của cô vào lòng. Đặt khuôn mặt trong trắng thuần khiết của cô áp lên khuôn mặt đẫm nước mắt lạnh lẽo của anh, dỗ dành từng tiếng một: “Bà xã, anh nhớ em.”

Thái độ của anh bỗng nhiên trở nên êm dịu khiến Giản Tang Du càng khổ