Polly po-cket
Sao Phải Quá Đa Tình

Sao Phải Quá Đa Tình

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 322722

Bình chọn: 7.00/10/272 lượt.

ui mừng, nhất là mẹ Đinh, bà cho rằng cuối cùng con gái cũng phát triển theo phương hướng “thục nữ”; các thầy cô giáo lại càng yêu quý cô hơn, cô mà không gây chuyện có thể coi là học sinh mẫu mực; các bạn học sau khi cảm thấy kỳ quái thì cũng nhanh chóng tiếp nhận Đinh Dật của hiện tại, dù sao trước kia họ cũng không phải đồng tình với bộ dạng giương nanh múa vuốt của cô, chỉ là giận nhưng không dám nói ra mà thôi.

Chỉ có Thẩm Trường Đông, với sự hiểu biết gần mười năm của cậu về Đinh Dật (trước ba tuổi không có trí nhớ, không thể chắc chắn), nhóc con kia chắc chắn có vấn đề, không thể nào tự nhiên lớn lên mà trở nên hiểu chuyện, nhưng cụ thể là vấn đề gì thì cậu không thể biết rõ.

Không lâu sau, sức chú ý của mọi người đối với sự chuyển biến của Đinh Dật đã bị một sự kiện lớn làm chuyển dời – đó chính là cô giáo dạy Ngữ văn trẻ tuổi xinh đẹp bỗng nhiên qua đời.

Lâm Linh Linh mới tốt nghiệp đại học Sư phạm gần hai năm, nửa năm trước vừa kết hôn với một thầy giáo trong trường. Cô là người hòa nhã dễ gần, quan hệ với học sinh, đặc biệt là học sinh nữ vô cùng tốt, có con rồng phun lửa là cô giáo Toán để so sánh, mọi người lại càng yêu mến cô hơn.

Nhưng một cô gái tựa đóa hoa nở rộ như vậy lại được thông báo đã qua đời vào đêm qua! Dường như ngày hôm qua vẫn còn cười cười nói nói với cô giáo Lâm trên đường tan học về nhà, nghe lời cô dặn dò phải chăm chỉ làm bài tập. Vì thế tất cả học sinh, trong đó có Đinh Dật, đều cảm thấy kinh hoàng trước tin tức này, bọn họ còn không kịp đến viếng cô.

Qua một lúc lâu, cho đến khi tiết Ngữ văn ngày hôm đó được thay một thầy giáo đeo kính mắt, những học sinh nào đa cảm bắt đầu khóc nấc lên, lớp học chẳng mấy chốc ngập tràn trong những tiếng khóc, thầy giáo dạy thay dường như cũng có thể hiểu được nên không nói thêm gì, chỉ khuyên nhủ các học sinh hãy nén đau thương.

Với tư cách là cán bộ lớp, Đinh Dật dễ dàng nắm được thông tin cụ thể.

“Là thai ngoài tử cung, ống dẫn trứng bị vỡ dẫn đến xuất huyết nhiều, thời điểm phát tác lại là nửa đêm. Tưởng rằng chỉ là đau bụng bình thường, cố chịu một lúc là hết, nhưng đến khi hừng đông đưa vào bệnh viện thì mới phát hiện không còn kịp nữa, nếu phát hiện sớm thật ra vẫn có thể cứu được.” Một cô giáo lớn tuổi trong tổ Ngữ văn đau lòng kể.

“Nếu phát hiện sớm thật ra vẫn có thể cứu được, nếu phát hiện sớm thật ra vẫn có thể cứu được…” Không hiểu sao những lời này cứ luôn quanh quẩn trong đầu Đinh Dật. Hóa ra chết lại đáng sợ như vậy! Chết có nghĩa là không còn nhìn thấy người thân bạn bè, chết có nghĩa là chia lìa, loại chia lìa này không thể đảo ngược, không giống mỗi lần cô chia tay ông bà ngoại để về nhà, cô biết lần sau vẫn có thể lại đến thăm họ, cũng không quá khổ đau, chỉ có điều hai ông bà luôn lưu luyến không rời.

Nhưng sự chia lìa của cái chết có nghĩa là vĩnh viễn không thể gặp lại, vĩnh viễn, hai chữ đáng sợ biết bao! Mười hai tuổi, cô vẫn chưa thực sự cảm nhận được ý nghĩa của từ này. Vĩnh viễn không thể gặp lại những người xung quanh, nếu vậy cô sẽ ra sao?

Đinh Dật cảm nhận được một nỗi sợ hãi rất chân thực, cô chạy thục mạng ra con đường trước cổng trường, nhìn những người qua đường vội vã, cô quá đau buồn nên sinh ra phẫn nộ: Bọn họ không biết rằng cô giáo Lâm đã chết rồi sao? Tại sao vẫn có thể hờ hững vô tình quan tâm đến chuyện riêng của mình như vậy!

Đúng vậy, họ không biết cô giáo Lâm, đương nhiên cũng không biết cô ấy vừa mới qua đời, “Chết đi là hết nói, thân vùi bên sườn đồi. Thân thuộc còn xót xa, người dưng đà vui vẻ.” [1'> Người xưa thật là sáng suốt.

[1'> Bốn câu thơ trích trong bài Vãn Ca Thi thứ ba của Đào Tiềm – một trong những nhà thơ lớn của Trung Quốc – viết về cái chết của chính ông.

Còn cô thì sao, xưa nay cô vẫn cho rằng mình rất giỏi, nhưng bây giờ ngộ nhỡ cô chết, cũng chỉ có bấy nhiêu người xót thương, đều là những người mà cô yêu mến. Không! Cô không muốn chết, một người phải rời xa mọi người sẽ đau đớn khổ sở đến chừng nào, còn có những người yêu thương cô, không muốn xa cô nữa, họ cũng sẽ đau lòng.

“Nếu phát hiện sớm thật ra vẫn có thể cứu được!” Đinh Dật lại nghĩ tới những lời này, đúng, bây giờ sĩ diện hay không sĩ diện đã không còn quan trọng, quan trọng là… Cô phải nghĩ cách để sống sót, chứ không phải là tìm cơ hội để chết giống như những ngày qua!

Mẹ Đinh là Kỷ Vân vừa thực hiện xong một ca phẫu thuật, ra ngoài thì được thông báo là có con gái đang đợi, bà thấy rất kinh ngạc, đây là lần đầu tiên Đinh Dật đến bệnh viện tìm bà trong thời gian lên lớp, kinh ngạc xong lại cảm thấy lo lắng, bà vội vã hỏi con gái đã xảy ra chuyện gì.

Đinh Dật nhìn mấy bác sĩ xung quanh, kéo cổ mẹ ghé thấp xuống rồi nói sát bên tai.

“Cái gì!” Kỷ Vân vẻ mặt kỳ quái hô lên một tiếng, khiến những người khác ở trong phòng chú ý. Bà vội vàng hắng giọng giải thích: “Nhóc con này lại nghịch ngợm, tôi đưa nó vào trong thẩm vấn một lát.” Nói xong bà dắt con gái vào văn phòng chủ nhiệm ở bên cạnh.

Văn phòng chủ nhiệm chỉ có một gian, lúc này cũng chỉ có hai mẹ con, Kỷ Vân còn chưa thu dọn đồ đạc đã giữ