Satan Dịu Dàng Nhặt Được Cô Vợ Nhỏ

Satan Dịu Dàng Nhặt Được Cô Vợ Nhỏ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210072

Bình chọn: 7.5.00/10/1007 lượt.

cô há hốc, lưỡi tiến quân thần tốc, không có một tia dịu dàng mà triền miên. d♡iễn‿đàn‿l♡ê‿quý‿đ♡ôn. Chỉ muốn phát tiết lửa giận trong lòng, anh gặm môi cô không để cho cô cử động nửa phần, giống như

muốn vê cả người cô lại nhét vào trong cơ thể anh. Anh cường thế đánh

chiếm từng góc mềm mại trong miệng cô.

Cô trôi giạt trong nụ hôn

mạnh mẽ kéo dài của anh, suýt nữa tắt thở. Mùi thuốc lá nhàn nhạt từ

miệng anh tràn đầy trong miệng cộng với tư vị đặc trưng của đàn ông làm

xáo trộn giác quan của cô.

Bàn tay to của anh chẳng biết lúc nào

đã tới phía sau lưng cô, đầu ngón tay đến cúc áo, nhẹ nhàng gạt ra, áo

lay lay muốn rơi giống như trong nháy mắt sẽ rớt xuống.

Cô có

chút khiếp sợ cự tuyệt, tay của anh từ phía sau dời đến phía trước, ngón tay thon dài vừa vặn phủ lên nơi mềm mại của cô, như có như không ấn

vào bên dưới. Cô sợ đến cong eo lên lui về phía sau, lại bức mình đến

trên quầy, cô không có đường để lui, chỉ có thể ưm ra tiếng.

- Đừng! - Cô cố hết sức nặn ra hai chữ từ trong hàm răng, lại đổi lấy một tiếng cười mê hoặc của anh.

- Cô bé nói dối không ngoan, cô bé ngoan, muốn thì nói cho tôi biết! -

Môi của anh đi tới bên tai, hôn khe khẽ lên vành tai của ncô, làm cho

toàn thân cô nổi da gà một trận. Cô sợ hãi đưa tay đẩy anh - Mạc thiếu

gia, đừng! Vợ chưa cưới của người vẫn còn chờ người ddlqđ!

đ

- Suy nghĩ vì tôi như vậy? Em thật đúng là cô bé ngoan! - Ngón tay của anh

lướt qua tai của cô, giúp cô vấn một nhúm tóc rơi xuống lên.

Hai

chân Diệc Tâm Đồng run rẩy, cô có chút sợ hãi nhìn không thấu giọng và

vẻ mặt của anh, giống như hiện tại, không biết là anh đang tức giận hay

đang vui mừng.

- Lần này trước hết bỏ qua cho em, nếu như tái

phạm lần nữa, tôi không dám cam đoan em sẽ vượt qua nhẹ nhàng như vậy,

hiểu chưa? – Anh chạm cái mũi của cô, nhẹ giọng nhắc nhở.

Cô liên tục không ngừng gật đầu:

- Vâng, em biết rồi!

- Lên lầu ngủ đi! Ngày mai không cho phép đi cắm trại, về sau cũng không

cho phép! Còn Thượng Quan Tước, cách xa hắn một chút! – Anh nhớ tới ánh

mắt nhìn cô của Thượng Quan Tước, anh cảm thấy rất khó chịu.

- Em biết rồi! - Cô gật đầu sau đó từ trước mặt anh đi qua, đi thẳng lên lầu.

Mạc Duy Dương nhếch môi cười lạnh, Thượng Quan Tước, người tranh với tôi

kết quả chỉ có một! ! ! Dựa vào cía gì mà anh tranh với tôi? Nghiền chết anh so giết chết một con kiến còn dễ dàng hơn! Mạc Duy Dương cầm cốc cà phê đứng trước cửa sổ sát đất, nắm di động trong tay, trong điện

thoại di động có một tin nhắn vừa mới nhận được.

"Dương, tôi đã trở về!"

Đã mấy năm không gặp, tên Lục Hạo Nam kia lại có thể chịu trở về nước.

Khóe miệng của anh khẽ nhếch lên, cúi đầu hớp một hớp cà phê, khóe mắt lộ ra một tia cười.

Ở cổng sân bay, một người vóc dáng cao gầy, thân mặc áo phông màu trắng,

quần jean màu xanh dương, giày Martin màu rám nắng kiểu nam nhìn vào

biển người đưa tay lấy mắt kính mang trên mặt xuống, đột nhiên khóe

miệng mở rộng ra, cười nói:

- Dương, Tuyết Nhi!

Người đàn ông mở rộng hai cánh tay, ôm hai người bạn tốt vào trong ngực. truyện được chuyển ngữ ở diễn đàn Lê Quý Đôn.

Khuôn mặt trắng của Mộ Dung Tuyết đỏ ửng hơi mất tự nhiên:

- Hạo Nam!

Lục Hạo Nam cúi đầu nhìn cô một cái, cười nói:

- Mấy năm không thấy, Tuyết Nhi xinh đẹp hơn rồi!

Mộ Dung Tuyết đập anh một đấm:

- Tên lừa đảo! Ai chẳng biết anh nhìn gái Tây nhiều hơn, loại sắc đẹp này của chúng em làm sao vừa mắt anh!

Mạc Duy Dương cho cậu ta một đấm:

- Lần này trở về sẽ lại không vì một cô gái nào đó mà chạy đi nước ngoài nữa chứ?

*** Hạo Nam xưng bạn với MDD và xưng anh em với MDT vì vậy lúc “cậu” lúc “anh” nha

Khuôn mặt Lục Hạo Nam vốn đang cười ha ha, một giây kế tiếp trở nên hết sức

nghiêm túc. Ai cũng biết sỡ dĩ Lục Hạo Nam khỏi nước là bởi vì lúc ở đại học quen một cô nữ sinh, nhưng sau đó nữ sinh kia lại mắc bệnh ung thư

mà chết rồi. Cậu ta buồn bực không vui nên cùng cha mẹ di cư sang nước

Pháp.

Mộ Dung Tuyết cũng chờ đáp án của anh nhưng làm cô thất

vọng chính là anh chỉ mím môi, rõ ràng vẫn nhớ về quá khứ. Xem ra trong

lòng của anh, nữ sinh kia đã để lại một vị trí không thể nào tiêu diệt.

Mạc Duy Dương đưa tay vỗ vỗ vai cậu ta:

- Đi thôi! Ăn mừng vì cậu đã trở về!

- Đi thôi!

Hai nam một nữ kéo hành lý ra khỏi sân bay.

- Cheers! - Ba người bạn đặt cái ly lên bàn, cơ thể khẽ dựa vào ghế dựa, bắt đầu tán gẫu về việc nhà.

- Nghe nói các cậu muốn đính hôn? Thực sự không thể tin được các cậu lại

đến với nhau! Dương, mặc dù tôi rất đồng tình khi cậu cưới loại phụ nữ

dã man Tuyết Nhi này, nhưng dầu gì thì nước phù sa không để chảy ra

ruộng người ngoài! Cậu cứ chấp nhận đi!" Lục Hạo Nam giơ cao ly rượu

cười trêu ghẹo nói.

Mộ Dung Tuyết thưởng cho anh một cái nhìn xem thường:

- Lục Hạo Nam, anh cứ 100% mà yên tâm, em sẽ không làm hại đến như đàn ông như anh!

- Ha ha, thật sao? Anh thật là sợ. . . . . . - Lục Hạo Nam tiếp tục nhạo báng cô.

Mạc Duy Dương hừ lạnh một tiếng:

- Tôi cảm thấy trong ba người chúng ta, Hạo Nam cưới Tuyết Nhi thích hợp hơn!"

Nghe vậy, sắc mặt hai


XtGem Forum catalog