hích.
"Con gái cô ấy gọi anh là Papa".
"Con bé nhận nhầm người".
"Lúc anh nhìn thấy cô ấy quả thật tràn đầy kinh ngạc cùng xúc động,
trong mắt anh cũng chỉ có cô ấy mà thôi, hoàn toàn không đếm xỉa đến sự
tồn tại của em".
"Đó là vì anh quá kinh ngạc".
"Kinh ngạc là vì anh yêu cô ấy, nên mới nói với em là anh xin lỗi".
Khuê Thú Chi xanh đại hai mắt, vẻ mặt khó có thể tin, nói. "Anh có nói xin lỗi em sao?".
Cô đau thương nhìn anh.
Anh cố gắng nhớ lại tình huống lúc đó, thật sự anh có nói với cô ba
chữ 'anh xin lỗi' sao? Nếu mà có, chắc phải có nguyên nhân gì đó... (bé
Tiểu Thú Dory thật)
Anh cố gắng hồi tưởng, rốt cuộc, nhớ ra rồi!
"Anh nói anh xin lỗi em, vì anh đã hứa là dẫn em đi xem phim, nhưng
xem ra đành phải nuốt lời rồi". Anh nhìn thẳng vào cô nói. (ta té ghế!
ông nói gà bà nghe vịt, vợ chồng nhà này bớt coi film HQ lại đi ="=)
Vu Hàn không giải thích được trố mắt nhìn.
"Cho đến nay anh đều tưởng Tiểu Tuyết đã chết, cho nên đột nhiên gặp
cô ấy tại đó, anh mới kinh ngạc tới vậy, lỡ quên mất em, thật xin lỗi".
Điều này thật sự là...
Vu Hàn khiếp sợ khẽ nhếch mép, hoàn toàn không nói nên lời.
"Đã chết?". Cô nhìn anh. "Đây là ý gì?".
Khuê Thú Chi chậm chạp lắc đầu.
"Anh còn chưa có cơ hội nói chuyện với cô ấy, nên không biết đã xảy
ra chuyện gì". Anh than một tiếng, rồi sau đó nhìn cô bằng ánh mắt nồng
đượm thâm tình không nén được, thỉnh cầu nho nhỏ. "Tiểu Hàn, em có thể
hiểu lầm anh, nhưng không được chưa nghe anh giải thích đã vội luận tội, làm tổn thương đến bản thân. Có được không?".
"Thật xin lỗi, đã để anh lo lắng". Cô đưa tay vuốt nhẹ lên gương mặt
tiều tụy của anh, trong mắt tràn đầy biết lỗi. Thì ra cô thật sự hiểu
lầm anh.
"Cái anh muốn nghe không phải cái này". Anh lắc đầu.
"Em đáp ứng anh, sau này bất kể xảy ra chuyện gì, nếu còn chưa nghe
anh giải thích xong, nhất định sẽ không lập tức luận tội anh". Cô nhìn
anh, nhẹ giọng hứa hẹn.
"Còn không được làm bản thân bị thương". Anh nói.
"Còn không được làm bản thân bị thương". Cô gật đầu lần nữa.
Khuê Thú Chi không nhịn được ôm chặt lấy cô, cảm nhận được sự sung
sướng mất đã lấy lại được. Anh không mất cô, thật tốt quá! Thật tốt quá!
"Thật xin lỗi, ông xã. Em tựa hồ đã làm một chuyện rất ngu xuẩn". Cô
dán lên ngực anh, hốc mắt nóng lên, giọng nói khàn khàn xin lỗi.
"Chỉ cần lần sau không phạm phải nữa là được". Anh rộng rãi tha thứ.
"Ông xã à, em yêu anh".
"Anh cũng yêu em".
Chương 10.2
"Ông xã?".
"Ừ?".
"Có thể đáp ứng em một chuyện hay không?".
"Ừ, em nói đi".
"Bất kể xảy ra chuyện gì, đáp ứng em, anh không được tổn thương đến bản thân, cũng không được tự hành hạ mình".
Anh hơi sững sờ, đưa tay đẩy cô ra, cúi đầu ngắm nhìn gương mặt bé nhỏ của cô từ lúc nào đã ướt đẫm lệ.
"Tiểu...".
Cô đưa tay ôm lấy khuôn mặt tiều tụy của anh, ngón tay khẽ vuốt ve
bầu mắt mỏi mệt sưng lên, đau lòng nước mắt chảy xuống không ngừng.
"Bộ dáng của anh làm em thật đau lòng, rất đau lòng, biết không?". Cô gần như khóc không thành tiếng.
"Thật xin lỗi em". Anh thở dài lần nữa ôm lấy cô vào lòng, ôn nhu hôn lên trán cô, sau đó hứa hẹn. "Anh đáp ứng em, bất kể tương lai phát
sinh chuyện gì, sẽ không bao giờ để em rơi lệ, anh tuyệt đối sẽ không
tổn thương bản thân, cũng không hành hạ mình".
Cô dang hai cánh tay, ôm chặt lấy anh.
————————————-
Khúc Thiến nói cô không nói lời nào mà tự nhiên rời đi, thật không có đạo lý, không có trách nhiệm. Sự xuất hiện của cô làm vợ chồng người ta suýt chút nữa sinh ly tử biệt, nếu không nói một lời mà rời đi, thật sự không được chút nào nên cô mới gắng lấy hết dũng khí, đến bệnh viện.
Lâm Tuyết Nhan nắm tay con gái Tiểu Khiết, đứng ngoài cửa phòng bệnh
của Vu Hàn do dự không vào, cô rất sợ nhìn thấy khuôn mặt không chút tức giận, buồn bã thảm thương của Satan.
Quen biết nhau đã mười mấy năm, cô chưa bao giờ thấy anh lộ ra vẻ mặt mềm yếu bất lực như thế. Vu Hàn đột nhiên xảy ra tai nạn xe cộ, phản
ứng của anh thật làm cô kinh hãi.
Con gái gây ra đại họa, phận làm mẹ cô khó có thể chối bỏ tội mình.
Mặc dù Khúc Thiến luôn luôn nói cái này không phải trách nhiệm của cô,
cô không cần tự trách bản thân. Nhưng cái này làm sao mà không tự trách
cho được?
Nếu như cô không xuất hiện, Vu Hàn sẽ không hiểu lầm mà phát sinh tai nạn xe cộ, Satan cũng sẽ không lâm vào tuyệt vọng và bi thống như thế.
Những người lớn lên trong hoàn cảnh không bình thường như cô và anh,
hạnh phúc vô cùng đáng quý, chỉ có thể gặp chứ không thể cầu.
Cô rất hâm mộ Satan, không chỉ gặp được hạnh phúc của mình, còn có
dũng khí đứng lên nắm lấy nó, nhưng sự xuất hiện của cô lại phá tan phần hạnh phúc khó khăn lắm mới có được của anh, cô thật không còn mặt mũi
nào gặp anh được nữa.
Khẽ thở dài một cái, cô tự nói với chính mình, hay là đi thôi. Chuẩn
bị nắm tay con gái rời đi, cửa phòng lại đột nhiên mở ra, một thân ảnh
gầy gò xuất hiện trước mặt cô.
"Tại sao đứng ngoài này lâu như vậy mà không vào?". Anh nhìn cô hỏi, sớm đã nghe thấy tiếng bước chân của cô.
"Em không còn mặt mũi nào gặp anh nữa". Cô