Insane
Satan Lầu Năm

Satan Lầu Năm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323095

Bình chọn: 9.00/10/309 lượt.

trầm mặc một hồi, cúi đầu xuống.

Khuê Thú Chi khẽ lắc đầu, đẩy cửa rộng ra rồi nói. "Vào đi".

Cô lắc đầu. "Em chỉ đến nói với anh là em xin lỗi, còn nữa, em sẽ cầu nguyện mỗi ngày, hy vọng Vu Hàn sớm tỉnh lại, hai người sẽ cùng nhau

sống bách niên giai lão. Em đi đây, gặp lại sau".

Cô nói xong liền dắt tay con gái xoay người rời đi, nhưng cổ tay đột nhiên bị nắm lấy, cô quay đầu lại nhìn anh.

"Em tính đi đâu?".

Nghe vậy, đầu của cô trống rỗng, biểu hiện trên mặt mờ mịt, vì chính cô cũng không biết mình sẽ đi đâu.

"Vào trước rồi hẵn nói". Anh nói với cô lần nữa.

Cô sợ hãi khẽ run lên, lắc lắc đầu.

"Tiểu Hàn muốn gặp em".

"Tiểu...". Cô đột nhiên trợn mắt. "Vu Hàn tỉnh rồi sao?!".

Khuê Thú Chi mỉm cười gật đầu. "Em cứ vào đi".

Chương 10.3

Lâm Tuyết Nhan có chút do dự, nhưng vẫn cự tuyệt. "Em không vào đâu,

biết Vu Hàn không có chuyện gì là đủ rồi, cám ơn anh đã cho em biết

chuyện này. Còn nữa, phiền anh nói với Vu Hàn là em rất xin lỗi được

không? Em thật xin lỗi, vì sự có mặt của em làm chị ấy bị thương".

"Những lời này sao không tự nói trực tiếp với chị?". Thanh âm của Vu Hàn từ trong phòng bệnh vang lên.

Khuê Thú Chi xoay người đỡ lấy cô đang vịn tường đi tới. "Tại sao lại xuống giường?". Anh nhíu mày nói.

"Không có biện pháp, ai bảo Tiểu Tuyết không chịu vào, em đành phải

đi ra thôi". Cô nhìn hướng Lâm Tuyết Nhan, cô ấy vừa nhìn thấy ánh mắt

của cô, lập tức cúi đầu áy náy.

"Em đi vào được không, chị thấy chân mình muốn nhũn ra rồi, không nhịn được lâu hơn nữa đâu".

Vu Hàn suy yếu nhìn cô mỉm cười, sau đó thân mềm nhũn, khuỵu xuống, hoàn hảo Khuê Thú Chi kéo cô dậy, đỡ ngang người cô bế lên.

"Em ổn chứ?". Chân mày anh nhíu chặt, vẻ mặt lo lắng khẩn trương nhìn cô.

"Em không sao, chẳng qua người có chút trống rỗng mà thôi". Cô mỉm

cười với anh, sau đó quay sang Lâm Tuyết Nhan. "Tiểu Tuyết, coi như chị

nhờ em, em đi vào bên trong có được hay không? Mặc dù Thú Chi bây giờ

còn bế chị được, nhưng thể trạng anh ấy bây giờ, chắc cũng không chống

đỡ được bao lâu".

Khuê Thú Chi nghe vậy, không nhịn được cụp mi mắt xuống.

"Đi vào nhé?".

Lâm Tuyết Nhan do dự một chút, rốt cuộc gật đầu, sau đó dắt tay con gái cùng đi với bọn họ vào phòng bệnh.

Vu Hàn dựa vào người Khuê Thú Chi ngồi ở giường bệnh, nhìn người đang bị ép ngồi trên ghế salon, nói. "Thật xin lỗi".

Lâm Tuyết Nhan ngẩn ngơ, không giải thích được trừng mắt nhìn. "Tại sao? Tại sao chị lại xin lỗi em?".

"Bởi vì chị hiểu lầm em, còn để vì chị mà em phải tính toán rời đi lúc này". Vu Hàn áy náy nói.

"Không, là lỗi của em, do em dạy Tiểu Khiết không tốt, mới để con bé

nhận lầm người. Chuyện này bất kể nói thế nào, em cũng khó tránh khỏi

tội".

Vu Hàn đưa mắt nhìn cô một lát sau, mở miệng nói. "Tiểu Tuyết, có

chuyện chị vẫn nghĩ không ra. Ba của Tiểu Khiết có phải rất giống Thú

Chi hay không? Nếu không, sao Tiểu Khiết có thể nhầm người được?".

Nghe vậy, Lâm Tuyết Nhan run lên vì sợ, đem tầm mắt chuyển tới trên

mặt Khuê Thú Chi, vẻ mặt phức tạp lắc đầu. "Không, bọn họ không giống

nhau".

"Vậy tại sao con bé lại nhầm?".

Cô khẽ cắn môi dưới, cúi đầu trầm mặc không nói.

"Tiểu Tuyết, người đó anh có biết hay không?". Khuê Thú Chi đột nhiên như nghĩ ra điều gì đó, mở miệng nói.

Lời của anh làm Lâm Tuyết Nhan bỗng cứng đờ người, nhanh chóng lắc đầu phủ nhận. "Anh không biết đâu".

Phản ứng của cô biểu hiện rõ ràng là anh biết. Vu Hàn cùng Khuê Thú Chi bất giác liếc mắt nhìn nhau, đồng thời có cùng suy nghĩ.

"Em cùng anh ta tại sao chia tay? Hay là chị nên hỏi, ba của Tiểu

Khiết có biết Tiểu Khiết tồn tại hay không?". Vu Hàn tò mò nhìn chòng

chọc cô, hỏi.

Không nghĩ Vu Hàn có thể gọn gàng dứt khoát hỏi chuyện riêng của cô

như vậy, Lâm Tuyết Nhan ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn cô, sau đó vừa cúi đầu vừa chậm rãi từ ghế đứng lên. "Em phải đi,gặp lại sau".

"Tiểu Tuyết!". Khuê Thú Chi gọi cô lại.

"Em muốn đi đâu?". Vu Hàn lại hỏi tiếp. "Nếu hết thảy chỉ là hiểu

lầm, em cơ bản không cần rời nhà trọ tám tầng. Thú Chi nói em giống như

em gái anh ấy, không có người làm anh nào lại không để ý tới, không chăm sóc em gái mình, huống chi em còn có một đứa trẻ bên cạnh".

"Tiểu Hàn nói không sai, anh sẽ không để cho em đi". Khuê Thú Chi nói xong đứng dậy, thay bà xã điều chỉnh một tư thế thoải mái, xoay người

đi về phía cô. "Đến đây đi, anh tiễn em ra cửa, anh nghĩ bọn họ hẳn là

đã đến".

Lâm Tuyết Nhan vẻ mặt mờ mịt nhìn anh đi về phía mình, sau đó cầm lấy túi hành lý trên tay cô.

"Em có thể gọi anh là Thú Chi ca ca hoặc đại ca đều được, Lucifer hay Satan những thứ này đều đã là quá khứ". Anh nhẹ nhàng kéo khuỷu tay cô, dẫn cô ra ngoài.

"Chờ một chút, anh muốn mang em đi đâu?".

Anh ngữ điệu vững vàng trả lời. "Cổng trước, xe của Khúc Thiến cùng mọi người hẳn là đã đến mới đúng".

——————————

Hai người sau khi rời đi ước chừng mười mất phút đồng hồ, Khuê Thú

Chi trở lại phòng bệnh, đóng kín cửa phòng, thuận tay khoá nó lại.

"Bọn họ về rồi sao?". Vu Hàn hỏi ông xã đang tiến về phía mình.

Anh gật đầu, đi về phía cô, vừa động tay mở