hoa của tiểu sư muội rất thưởng
thức, hơn nữa bức vẽ lần này….. Đường Tử Mộ vốn biết tài hoa của cô là kinh
thái tuyệt diễm, tác phẩm tốt nghiệp trước đây của cô cũng đủ để chứng minh
điều này.
Đáng tiếc vẫn bị đè nén chắc là do kinh nghiệm sống
và cuộc sống quá lận đận nên trong bức tranh của cô vẫn còn thiếu tình cảm ấm
áp chân thành cho nên mặc dù ý tưởng rất hay nhưng tình cảm lại có phần gượng
gạo. Mà bức vẽ lần này của cô lại có sự đột phá lớn không tự giác truyền đến
một cảm giác hạnh phúc nhẹ nhàng lẫn kỳ vọng trong đó. Hơn nữa bức “Bóng lưng” có lưu lại chút ý thức mơ hồ lại có thể rõ ràng truyền đến cảm giác hạnh
phúc và ấm áp. Bóng lưng mơ hồ lại rõ ràng, gặp qua Phương Chấn Đông mặc dù đã
quên được nhưng Đường Tử Mộ vẫn không tự chủ mà hâm mộ và ghen tỵ. Anh có thể
nhìn ra cô yêu người đàn ông kia đến mức nào.
Xe quẹo vào lề đường, qua trạm xe bus Đường Tử Mộ
lấy điện thoại ra gọi nhưng vẫn không có ai nghe, anh lơ đãng quay sang nhìn mà
không khỏi sửng sốt.
Trong màn mưa trên ghế gỗ ở ven đường có một cô gái
đang ngồi chính là tiểu sư muội của anh. Nước mưa đem cả người cô tưới lạnh
thấu nhưng cô vẫn không nhúc nhích ngồi ở đó như một kẻ si vậy.
Đường Tử Mộ dừng xe lại rút ô ra che cho cô. Hình
như mưa đã ngừng, cô theo bản năng ngẩng đầu lên:
"Sư huynh!"
Hàn Dẫn Tố lắp bắp phun ra hai chữ, Đường Tử Mộ đưa
tay ra kéo cô lên:
"Sao em lại ngồi đây chịu mưa thế này? Giờ mới
có tháng năm bị cảm thì sao? Đi thôi, anh đưa em về nhà!”
Hàn Dẫn Tố không cự tuyệt, cô cũng không có hơi sức
mà cự tuyệt. Cô cũng không muốn thành kẻ không có tiền đồ như vậy nhưng vừa
nghĩ tới phải rời xa Phương Chấn Đông cô cảm thấy như mất hết dũng khí để sống.
Đường Tử Mộ xuất hiện đem kéo cô về thực tại, cô không có tư cách để yêu nhưng
còn bà ngoại cần cô chăm sóc, còn có…..
Tay cô nhẹ nhàng đặt lên bụng, dì cả mẹ tháng này đã
muộn mười ngày, mặc dù chưa xác định được điều gì nhưng trực giác nói cho cô
biết nơi này đã có một sinh mệnh nhỏ. Trước đây đứa con của cô và Trịnh
Vĩ cô đã rất hối hận khi bỏ nó nhưng đây là đứa trẻ của cô và Phương Chấn Đông,
cô yêu người đàn ông này. Yêu đến mức mặc dù không thể không chia tay nhưng vẫn
muốn có một đứa con của anh.
Suy nghĩ rõ ràng Hàn Dẫn Tố chợt sống lại, cô xin
lỗi Đường Tử Mộ rồi để anh tại phòng khách còn cô vào phòng tắm nước nóng thay
quần áo. Dù sao thì cô đã dính mưa lâu như vậy mà cô lại không muốn mình bị
cảm, càng không muốn mình ngã bệnh.
Đây là lần đầu tiên Đường Tử Mộ bước vào nhà của cô,
cũng là lần đầu tiên gặp tình huống kỳ lạ này. Anh không biết chuyện gì đã xảy
ra nhưng nhìn cô thất hồn lạc phách như vậy thì xem ra không phải là việc tốt
rồi.
Đường Tử Mộ bắt đầu quan sát bốn phía, phong cách
đơn giản lại ấm áp nhã nhặn, giá vẽ tựa cạnh cửa sổ, tất cả đồ vẽ tranh được
đặt tại một giá di động bên cạnh, xem ra là bức tranh đang vẽ một nửa.
Đường Tử Mộ bước tới, lại là vẽ Phương Chấn Đông,
phong cách này với bức bóng lưng hoàn toàn bất đồng. Bức tranh này Phương Chấn
Đông mặc quân phục, mặc dù đang ngồi nhưng sống lưng thẳng tắp, bên môi có chút
không kiên nhân nhưng tron mắt lại có vẻ bởi vì tình yêu mà khắc chế nhẫn nại.
Đường Tử Mộ dường như có thể tưởng tượng ra tâm trạng mâu thuẫn của người
đàn ông này lúc anh đang ngồi làm mẫu.
Lúc Hàn Dẫn Tố đi ra liền nhìn thấy Đường Tử Mộ đứng
cạnh bức tranh cô đang vẽ dở với vẻ cực kỳ nghiêm túc. Trong lòng cô dâng lên
một hồi chua xót đi vào bếp rót hai chén trà xanh bưng ra để trên
bàn trà.
"Thật cảm ơn sư huynh đã đưa em về!”
Đường Tử Mộ đứng lên xoay người lại cười trêu chọc
cô:
"Sao? Cãi nhau với thủ trưởng à?”
Ánh mắt cô buồn bã đổi đề tài:
"Sư huynh tìm em có việc sao? Xin lỗi vì vừa
rồi em mới thấy anh gọi cho em nhiều cuộc đến như vậy!”
Ánh mắt Đường Tử Mộ lóe lên không đề cập tới nữa mà
nói chuyện chính:
"Ân sư của anh em còn nhớ chứ?”
Hàn Dẫn Tố gật đầu một cái:
"Dĩ nhiên, Lý đại sư là ngôi sao sáng của giới
hội họa và là truyền kỳ bất hủ.”
Đường Tử Mộ cười:
"Vị truyền kỳ này muốn thu em làm học trò
đấy!Đây là tin tốt chứ?”
Hàn Dẫn Tố ngạc nhiên, cho là mình nghe lầm:
"Sư huynh đùa gì thế?"
Thấy Đường Tử Mộ cười híp mắt nhìn mình không nói
lời nào Hàn Dẫn Tố mới hiểu được đây là sự thật . Vui buồn lẫn lộn là từ để
hình dung ngày hôm nay của cô thật không phải là quá. Chẳng trách mà người ta
nói tình trường thất ý thì sòng bạc đắc ý, có thể bái Lý đại sư làm thầy là
điều bao nhiêu người mơ ước, cô chưa từng nghĩ tới mình có thể có cơ hội may
mắn như thế này. Nếu là lúc trước cô đã vui mừng đến kích động rồi nhưng bây
giờ không biết nên vui hay nên buồn.
Cô cũng không biết nên chia tay với Phương Chấn Đông
như thế nào nữa, thật ra thì nghĩ lại lúc ban đầu người bắt đầu là anh cho nên
hiện tại cô cũng không biết nên kết thúc thế nào.
Mà có lẽ trong lòng cô vẫn còn có hy vọng vào điều
may mắn nào đó nên chuyện không thể xử lý thì tính đà điểu của cô liền ngóc đầu
dậy, lúc Lý Thanh Trần muốn dẫn cô ra nước ngoài du lịch cô kh
