ông còn nghĩ gì
nữa bèn gật đầu. Dù sao thì hội họa cũng là bắt đầu từ Phương Tây, cô vẫn muốn
đi một chút để xem, mỗi một môn nghệ thuật chỉ khi bạn biết nơi xuất phát của nó
mới có thể hiểu được bản chất của nó.
Dĩ nhiên cô sẽ không báo cho Phương Chấn Đông, trừ
lý do Bà Phương cô cũng không muốn làm phiền anh. Anh đã đem nghiệp quân nhân
như sinh mạng, đây là tín ngưỡng trọn đời của anh, Hàn Dẫn Tố hiểu và chấp nhận
điều đó, bởi vì cô yêu anh bao gồm cả phần tín ngưỡng này của anh nữa.
Trên TV vẫn thường xuyên phát tin về khu động đất Tứ
Xuyên, thỉnh thoảng có hình ảnh vài người mặc quân phục làm Hàn Dẫn Tố không
ngừng theo dõi rồi lại thất vọng, rồi mỗi lần không nhịn được lại nhìn. Cô
không khỏi lắc đầu cười khổ, đem quần áo của mình đặt vào valy to cuối cùng
nhìn lên màn hình TV đem điều khiển tắt.
Xách theo hành lý, Hàn Dẫn Tố đến bưu cục đem thẻ
của Phương Chấn Đông bỏ vào phong bì gửi tới địa chỉ là Phương Gia mà người
nhận thư là Phương Nam.
Đứng ở sân bay, Hàn Dẫn Tố lưu luyến không ngừng
quay đầu lại, cô không muốn đi như vậy nhưng không thể không đi.
Lúc Phương Nam nhận được thư thì Hàn Dẫn Tố đã ôm
đây chán nản cùng mất mát bay ra nước ngoài rồi.
"Chỉ
thị tình hình thiên tai, tại hiện trường chính toàn lực ứng phó kháng chẩn cứu
tế!”
Đây
là do trung ương quân ủy trực tiếp ra lệnh, mà thiên chức của quân nhân
chính là phục tùng, Phương Chấn Đông cùng Đoàn Tăng Cường là đội cứu trợ
tiên phong nên đến trước, nhìn trước mắt cảnh hoang tàn khắp nơi mà không khỏi
kinh hãi. Những nạn dân may mắn thoát khỏi đang dùng đôi mắt tràn ngập hy vọng
nhìn bọn họ làm cho tất cả những quân nhân có thể cảm nhận và quý trọng vai trò
và trọng trách của mình.
Phương
Chấn Đông cùng lão Phùng nhanh chóng nhận được chỉ thị của Bộ chỉ huy hành quân
gấp rút qua 50 km vào đường núi vào trung tâm khu thiên tai. Nơi này đã mất
liên lạc với bên ngoài 72 giờ, thời gian chính là sinh mạng nếu bọn họ mau một
giây nói không chừng có thể cứu được một sinh mạng quý báu.
Phương
Chấn Đông cùng Đoàn Tăng Cường căn bản là không dừng lại mấy phút, dưới
sự hướng dẫn của Tham Mưu trưởng cả đêm bôn ba trong vùng núi, mưa to tầm tã,
núi có thể đất lở đá trôi bất kỳ lúc nào nhưng anh và lính của anh không kêu
một tiếng, gặp núi mở đường, gặp nước thì làm cầu.
Tham
Mưu Trưởng nhìn cũng không khỏi âm thầm tặc lưỡi, không phục người ta không
được à…..Điều tới đây lá bài chủ chốt của Đoàn Tăng Cường phải khác. Ngàn dặm
bôn ba mà đến mà từng người vẫn còn tinh thần chiến đấu đến mười phần, còn vị
Đoàn Trưởng này….Tham Mưu trưởng nhìn anh chỉ huy lính của mình dọn dẹp đất lở
để mở đường cũng đã bắt đầu khâm phục.
Phương
Chấn Đông là người ở mấy quân khu nghe danh như sấm bên tai, trước
kia cũng chỉ nghe nói đến chiến công vĩ đại của anh nhưng hôm nay mới
được nhìn thấy mặt mới hiểu được danh quả xứng với thực. Anh hoàn toàn xứng
đáng với hai sao ba vạch trên vai. Dù mưa to như trút xuống nhưng anh vẫn vĩnh
viễn đứng thẳng như một ngọn núi cao ngất đứng thẳng trong gió mưa.
Lúc
Đoàn Tăng Cường đến khu thiên tai chính là trời đã sáng, mưa vẫn không ngừng
như ông trời vẫn đang không ngừng trút nước xuống, nước mưa tập trung vào một
chỗ, tụ lại thành cột nước đánh vào người đau rát, mặc dù chân đã phồng
rộp vì nước nhưng không có thời gian nghỉ ngơi mà cũng không cho phép nghỉ
ngơi, lập tức họ phải bắt tay vào công cuộc cứu hộ.
Suốt
bảy ngày bảy đêm, ở nơi dư chấn không ngừng, mưa to không ngừng, Đoàn Tăng
Cường đã cứu ra được gần một trăm con người, từng anh lính đều lăn lộn trong
bùn đất như tượng đất dường như không thể thấy bộ dạng của chính mình, mệt mỏi
đến mức đứng có thể ngủ được.
Phương
Chấn Đông cùng lão Phùng cũng chịu đựng đến đôi mắt đỏ bừng nhưng vẫn cố nối
lại dây cáp để truyền tin, ở bên trong này tối thiểu phải truyền tin được ra
ngoài để có thể gọi cứu viện tới.
Phương
Chấn Đông mặc áo mưa đang đứng trên một tảng đá xanh nhìn những thi thể không
ngừng được đưa ra hoặc những người đang bị trọng thương trong lòng không biết
đến cảm giác của mình là như thế nào nữa.
Tham
Mưu Trưởng cùng Trưởng thôn đi tới, trong tay trưởng thôn còn dẫn một bé trai
bảy tám tuổi, bé trai vừa nhìn thấy Phương Chấn Đông liền hất tay Trưởng
Thôn ra trực tiếp nhào lên ôm lấy chân Phương Chấn Đông:
"Chú
giải phóng quân, cầu xin chú cứu lấy mẹ và em gái cháu, họ, họ….”
Nghẹn
ngào không thể nói nên lời trên người nó khoác một chiếc áo mưa quân dụng, trên
mặt bùn lẫn vào nước mắt không phân biệt được đâu nhưng đôi mắt lại chứa đầy hy
vọng làm Phương Chấn Đông không thể không chấn động.
"Cẩu
Oa Tử ngoan, mẹ cháu và em gái cháu sẽ không có việc gì, giờ cháu với chú vào
lều ăn một chút đồ đã.”
"Cháu
không đi"
Bé
trai vừa lau mặt vừa ngẩng cao đầu quật cường mở miệng, Phương Chấn Đông xoa xoa
đầu nó:
"Mẹ
cháu và em gái cháu đang ở đâu cháu có biết không?”
"Họ
đang ở trong phòng đó!”
Theo
bàn tay bé trai chỉ, trưởng thôn thở dài:
"Mẹ
Cẩu Oa Tử đã bụng bự tám tháng, ph