ản năng ôm chặt lấy cổ anh. Khóe miệng
Phương Chấn Đông khẽ nhếch lên rồi xoay người sải bước.
Trịnh
Vĩ dường như có chút chật vật lùi sang hai bước nhường đường, Phương Chấn Đông
đi được vài bước chợt dừng lại nói:
"Là
đàn ông chỉ nên nói, không nên làm khó phụ nữ, có chuyện gì cứ tìm đến tôi. Tôi
là Phương Chấn Đông.”
Trịnh
Vĩ cùng Hàn Dĩnh cứ nhìn Phương Chấn Đông như vậy ôm Hàn Dẫn Tố vào cửa tòa
nhà. Cứ đứng như vậy một hồi lâu. Người đàn ông kia thật là khí thế bức người,
Trịnh Vĩ biết mình không bao giờ có thể chọc được vào loại người kia.
Nhìn
tình hình này, người sĩ quan kia và Hàn Dẫn Tố tuyệt không phải là quan hệ bình
thường. Trong lòng Trịnh Vĩ nổi lên cảm giác thất bại khó hình dung. Hắn vẫn
cho rằng Hàn Dẫn Tố gả cho mình là có chút với cao rồi. Nhưng hôm nay hắn mới
cảm thấy chân thật rằng cô rời bỏ mình thì có thể kiếm được người đàn ông còn
cao hơn mình rất nhhiều.
Hơn
nữa, tư thái của người đàn ông ôm cô trong ngực xem cô như là thứ trân bảo dễ
vỡ, che chở cẩn thận đến thế,…..Quét mắt sang nhìn Hàn Dĩnh không nhịn được mở
miệng:
"Náo
cũng náo loạn rồi, mặt cũng mất rồi, cô không đi thì tôi đi.”
Nói
xong, mở cửa xe ngồi vào. Một trời một vực, chưa bao giờ trong một khắc làm Hàn
Dĩnh cảm thấy đàn ông có thế khác nhau một trời một vực như thế. Thái độ của
Trịnh Vĩ với cô và thái độ người sĩ quan kia với Hàn Dẫn Tố, Hàn Dĩnh đột nhiên
cảm thấy Hàn Dẫn Tố vẫn là công chúa cao cao tại thượng còn mình vĩnh viễn chỉ
là con vịt xấu xí chỉ biết núp vào góc tối gặm nhấm nỗi ghen tỵ của bản thân.
Thượng
Đế thật rất không công bằng, nhưng Hàn Dĩnh cũng rất hiểu rõ ràng, điều duy
nhất bây giờ mình có thể làm là phải bắt bằng được Trịnh Vĩ. Mẹ đã dạy cô đối
đãi với đàn ông là phải biết vừa đấm vừa xoa, tiến lui đúng lúc.
Hàn
Dĩnh bước nhanh về phía trước, mở cửa xe rồi ngồi vào. Trịnh Vĩ đạp mạnh chân
ga làm xe xông thẳng ra ngoài, Hàn Dĩnh còn chưa kịp thắt dây an toàn, người
liền bị vọt về phía trước suýt bị đụng vào kính. Cố gắng ngồi vững, mắt bốc lửa
nhìn Trịnh Vĩ:
"Sao,
tức giận hả? Biết Hàn Dẫn Tố sau khi ly hôn với anh còn được người tốt gấp trăm
lầm anh theo đuổi nên bị tổn thương lòng tự ái hả?”
Trịnh
Vĩ âm trầm liếc cô một cái, nghiến răng nói:
"Hàn
Dĩnh, đừng có gây chuyện với tôi!”
"Tôi
gây chuyện sao? Nếu không phải sau lưng tôi anh đi tìm Hàn Dẫn Tố thì tôi đâu
có phải vất vả trời lạnh theo dõi anh. Trịnh Vĩ, anh nên chấm dứt ý nghĩ ấy đi,
anh nhất định phải lấy tôi, nếu không…..”
Hàn
Dĩnh nói chưa nói xong, liền bị Trịnh Vĩ nóng nảy cắt đứt:
"Nếu
không cô sẽ tìm lãnh đạo của tôi để sinh sự. Hàn Dĩnh, cô chỉ có chút bản lĩnh
như vậy để uy hiếp kẻ yếu thôi, uy hiếp tôi cô không có tư cách.”
"Không
có tư cách?"
Hàn
Dĩnh có chút tức giận:
"Hàn
Dẫn Tố có tư cách sao? Hình như người ta không còn để ý tới anh rồi. Nói dễ
nghe là anh đã ly hôn với cô ta, nói không chừng bên ngoài đã sớm có người nên
mới ly hôn với anh đấy….”
"Két.
. . . . ."
Tiếng
thắng xe chói tai vang lên, Trịnh Vĩ đạp phanh gấp, đầu Hàn Dĩnh đập một cái
lên mặt kính trước mặt. Vội quay người lại điên cuống đánh Trịnh Vĩ:
"Anh
muốn làm tôi sẩy thai, muốn vứt bỏ tôi hả? Không có cửa đâu! Cái đồ đàn ông
không có lương tâm, anh là tên khốn kiếp…..”
Trịnh
Vĩ đẩy cô ta ra:
"Cô
làm loạn đủ chưa? Mẹ nó! Tôi sẽ từ chức, không đi làm nữa, cô cứ đi tìm lãnh
đạo của tôi mà làm loạn, tùy!”
Hàn
Dĩnh có chút ngây ngốc, trong lòng cô hiểu rõ đây chính là lợi thế duy nhất của
mình. Nếu như điều này Trịnh Vĩ cũng không cần thì đánh chết hắn cũng không
cưới cô.
Hàn
Dĩnh chợt đau buồn, nghĩ đến Phương Chấn Đông ôm Hàn Dẫn Tố trong ngực, lại
nghĩ đến đứa con mình đang mang mà Trịnh Vĩ không chút thương tiếc liền uất ức
khóc toáng lên, vừa khóc vừa mắng….
Trịnh
Vĩ vuốt vuốt mái tóc, đại khái cảm giác mình có chút quá đáng, nói thế nào thì
đứa con trong bụng Hàn Dĩnh cũng là con hắn. Chờ cơn giận lắng xuống mới lại
gần dụ dỗ cô:
"Được
rồi, được rồi, là tôi không đúng, cô cứ mỗi ngày dùng điều này uy hiếp tôi sao
tôi không phiền? Còn nữa, Tiểu Tố dù sao cũng là chị cô, tôi đến tìm cô ấy cũng
phải lẽ. Có vậy mà cô cũng phải đi theo sao?”
Hàn
Dĩnh thút tha thút thít hừ một tiếng:
"Cô
ta không chỉ là chị của tôi, mà còn là vợ trước của anh…..”
Nhìn
sắc mặt Trịnh Vĩ lại trầm xuống Hàn Dĩnh cũng biết nên thu lại, nuốt câu nói kế
tiếp vào bụng, không nói ra miệng. Nhưng
trong lòng ghen tỵ như vết bỏng lan tràn. Trong lòng không hiểu vì sao Hàn Dẫn
Tố có thể kiếm được người đàn ông như vậy. Trước kia cô thấy Trịnh Vĩ đã tốt
hơn so với những người đàn ông khác rất nhiều.
Hai
người dần dần an tĩnh lại, giấu suy nghĩ của mình không cho ai biết.
Vào
thang máy, Hàn Dẫn Tố liền giãy giụa một cái, cô cảm thấy trên mặt mình nóng
rát:
"A,
cái này…. Phương Chấn Đông anh thả tôi xuống!”
Phương
Chấn Đông cúi đầu nhìn cô một cái, đây là lần đầu tiên hai người tiếp xúc thân
mật như vậy. Trên người cô thoang thoảng mùi thơm nhẹ như thấm vào ruột gan
anh.
Cô
