Polly po-cket
Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Sau Khi Ly Hôn, Vẫn Tiếp Tục Dây Dưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326563

Bình chọn: 10.00/10/656 lượt.



Trên đường Khương Hiểu Nhiên và Tiếu Dương trở về, cô vẫn nhịn không được hỏi, “Anh quyên góp bao nhiêu vậy?”.

“À, một trăm vạn”.

“Sao nhiều vậy?”.

“Hiệu trưởng trước kia là chủ nhiệm cũ của anh, chủ nhiệm đã giúp đỡ anh nhiều, nể mặt nên anh quyên góp như vậy”.

“Lấy gì làm bằng chứng đây?”.

“Như một trăm vạn đã bỏ ra rồi, coi như là người khởi xướng quỹ”.

“Cho anh một cái danh, bắt anh phun ra đống máu, nhà trường suy tính thật cao tay”.

“Đau lòng à, vậy em nhanh chóng kết hôn với anh, sau này một trăm vạn đó

ngoài chi tiêu, làm gì cũng đều để em phê duyệt chỉ thị”.

Khương Hiểu Nhiên nhìn ra ngoài cửa kính, không trả lời,

Kỳ thực cùng anh kết hôn, hẳn là chuyện nước chảy thành sông, nhưng vì sao cô lại do dự? Chẳng lẽ thật sự tuổi đã lớn, làm việc gì cũng đều rụt

đầu rụt đuôi, đánh mất nhiệt tình rồi sao?

Xe chạy đến dưới nhà cô, Tiếu Dương tắt máy, nhìn cô, “Hiểu Hiểu, anh rất nghiêm túc, cũng rất mong em nghiêm túc suy nghĩ lại”.

Khương Hiểu Nhiên lảng tránh ánh mắt anh, “Mẹ anh không phản đối sao?”.

“Bà ấy có nói gì anh cũng không quan tâm, chỉ cần em đồng ý là được”.

“Nghe Dương Dương nói, người tên Quách Doanh kia thường đến nhà anh, thậm chí tự cho mình là nữ chủ nhân trong nhà”.

“Hiểu Hiểu, em phải biết rằng cô ta chưa bao giờ là vấn đề giờ hai đứa mình mà”,

“Chúng ta như vậy không phải rất tốt sao. Uông Minh Thuyên [1'> kia chẳng phải sáu mươi tuổi mới kết hôn à?”.

“Cuối cùng cũng nói ra lời trong lòng, xem ra em tính sáu mươi tuổi mới kết hôn”.

“Chẳng có gì là không tốt, dù sao chúng ta là vợ chồng hay không cũng không có gì khác nhau”.

“Nhìn không ra suy nghĩ em lại hợp thời đại như vậy đấy”. Tiểu Dương miệng

cười, nhưng trong mắt lại có một mảnh đau buồn mất mát.

Thông

thường khi Khương Hiểu Nhiên lên nhà, Tiếu Dương đều chờ cô đi vào, điện phòng sáng mới rời đi. Nhưng tối nay, cô vừa xuống xe, anh liền khởi

động ô tô, không nói thêm câu gì bỏ đi.

Lúc Lưu Sảng cùng Tô Tuấn về nhà, cả người thấy mệt mỏi không muốn động đậy. Đi vào phòng ngủ nằm gục luôn trên giường.

“Đi tắm đã”. Tô Tuấn gọi cô.

Lưu Sảng uể oải đứng dậy đi vào toilet, người mệt mỏi, sau khi nằm vào bồn tắm nước ấm mới thấy thoải mái không nói nên lời.

Tắm đến giữa chừng mới phát hiện chưa lấy quần áo, “Tô Tuấn, lấy cho em bộ quần áo”.

Tô Tuấn đang nằm trên giường xem tivi, nghe được tiếng gọi của cô, nhảy

ngay ra tủ quần áo lấy một bộ váy ngủ, rồi đi đến phòng tắm.

Đẩy

cửa khép hờ, giữa sương mù mờ ảo, Lưu Sảng đang lau xà phòng vào đầu nhủ hoa. Do phải mang thai nên giờ nó nhỏ hẹp hơn so với bình thường rất

nhiều.

Tô Tuấn nuốt nước miếng, không dám nhìn cô, cầm quầy áo đặt trên giá treo rồi đi ra ngoài.

Lúc Lưu Sảng đi ra, tóc vẫn ướt sũng, cô thuận tay lấy khăn tắm lau qua, an vị nằm trên giường, cảm giác thiếu ngủ bắt đầu tràn về.

“Ôi giờ, bà cô của tôi ơi, em như vậy rất dễ bị đau đầu đấy”. Tô Tuấn lấy từ

ngăn kéo chiếc máy sấy tóc, cắm điện, bắt đầu sấy khô tóc cho cô.

Máy sấy phát ra tiếng vù vù kêu vang, hơi nóng đập vào khiến Lưu Sảng khó ngủ.

“Sảng, đừng ngủ nữa, chờ tóc khô đã, ngoan nào”. Tô Tuấn dỗ dành cô.

Lưu Sảng miễn cưỡng mở mắt, muốn tìm đề tài nói chuyện, “Tô Tuấn, hôm nay anh quyên góp bao nhiêu tiền?”.

“Một trăm vạn, giống Tiếu Dương”.

“À. Anh nói một trăm vạn có thể giúp bao nhiêu sinh viên?”.

“Bây giờ phí đại học là ba vạn một người, chắc cũng giúp được hơn ba chục người”.

“Em nhớ trước kia chúng ta học đại học. tổng cộng cũng chỉ có ngàn tệ. Mới có mấy năm đã gấp mấy chục lần rồi”.

“Cái này gọi là lạm phát, trước kia đất có tí tiền một mét vuông, bây giờ em biết bao nhiêu tiền một mét vuông không?”.

“Aizz, chuyện kinh tế, càng nói càng đau đầu”. Lưu Sảng nói như làm nũng.

Tô Tuấn đặt máy sấy tóc lên đầu giường, vuốt mái tóc cô, “Vậy em đừng nghĩ nữa, cũng đừng hỏi, đừng để ông xã phải lo lắng”.

Tóc khô rồi, tinh thần Lưu Sảng tỉnh táo hơn nhiều, “Ông xã, hôm qua ba anh có gọi điện thoại bảo chúng ta ngày mai về nhà ăn cơm”.

“Trong nhà có chuyện gì à?”.

“Nghe nói em trai anh có bạn gái, ngày mai dẫn về nhà ra mắt mọi người”.

“Cái gì mà em trai, sao phải gọi thân thiết như vậy”.

“Vậy gọi là gì?”.

“Hắn chỉ là con riêng, lại còn dám xưng là em trai anh. Mẹ hắn chẳng có cái

gì tốt, quỷ kế đa đoan. Ngày mai anh không đi, em cũng đừng đi”.

“Ba anh sẽ thất vọng đấy”.

“Ngày khác không có tên con riêng đó anh đến, nhìn hai mẹ con họ anh thấy rất ghê tởm”.

Lưu Sảng nói nửa ngày, cảm thấy mệt mỏi rã rời nhưng vừa nhắm mắt lại không ngủ được.

Thời tiết nóng, mặc dù đã mở điều hòa nhưng vẫn thấy nóng, tay và chân Lưu

Sảng đều lộ cả ra bên ngoài. Tô Tuấn xoay người đang muốn đắp chăn lên

đùi cô, lại phát hiện thấy chân cô sưng lên nhiều, bàn tay anh không

khỏi nhẹ nhàng xoa bóp cho cô.

Người phụ nữ này, trong bụng mang con của anh, vì anh mà chịu khổ. Nghĩ vậy, anh chậm rãi xoa bóp từ tay xuống chân cho cô.

Vào lúc này, di động Tô Tuấn đặt lên tủ đầu giường vang lên tiếng tít tít có tin nhắn.

“Ai vậy, sao lại ầm ĩ thế?”. Lưu Sảng nhắm mắt hỏi.

Tô Tuấn cầm đ