nguyện ý gả cho tôi thì mới dừng lại. Bởi vì tôi
yêu cô ấy, muốn cho cô ấy một mái nhà."
"Tôi không hy vọng mỗi sáng sớm cô ấy mở tờ báo ra, liền nhìn thấy xì căng
đan của tôi cùng những cô gái khác; cũng không hi vọng cuộc sống của cô
ấy bởi vì tôi mà bị quấy rầy; càng không hy vọng cô ấy bị truyền thông
lấy ra so sánh với những mầm mống trong quá khứ kia. Cho nên, đây là một bộ phim cuối cùng của tôi, xin cho phép tôi làm người bình thường." Ngữ không, anh hướng về phía người xem dưới đài bái một cái thật sâu.
"Xin cho phép tôi đi yêu một cô gái, cám ơn." Vừa khom người chào.
—— Bịch.
Theo tiếng đánh nhẹ nhàng của con chuột, hình ảnh video bị cố định.
Trong màn ảnh máy vi tính, khuôn mặt Thẩm Phi hơi có vẻ tiều tụy rồi lại cực
kỳ chân thành tha thiết giọi vào con ngươi Tùy Trần.
"Như thế nào, như thế nào?" Một bên, Tạ Miểu nắm con chuột nhún vai, càng không ngừng hỏi bạn tốt bên cạnh.
"Tôi tương đối hiếu kỳ chuyện này cậu nghe được từ đâu?"
". . . . . ." Tâm tình Tạ Miểu tăng cao chợt bị dập tắt, anh miêu tả lâu
như vậy lịch sử ảnh đế Truyền Kỳ lãng mạn, người này chỉ đáp lại anh một câu như vậy? Khinh người quá đáng rồi, "Cái gì chuyện xưa! Tuyệt đối
chân thật có được hay không! Dĩ nhiên, cũng không loại bỏ có thành phần
chủ quan của người trong cuộc á..., tóm lại, vậy cũng là chính miệng cha vợ đại nhân của cậu nói cho tôi biết, ngay cả đĩa CD buổi lễ trao giải
năm đó, cũng là ngài ấy cho tôi."
"Được rồi, coi như lão hồ ly không có nói bậy, tốt lắm." Tùy Trần dừng một
chút, mở miệng lần nữa thì chợt rống giận, "Vậy xin hỏi, nói với tôi
những thứ này làm cái gì? Tôi tìm tới cậu là để cho cậu giúp tôi nghĩ
biện pháp trị con nai nhỏ bên kia đấy! Không phải nghe truyện cổ tích
đâu!"
"Ai ui, không nên kích động nha, thiệt là, con nai nhỏ không phải là ăn một bữa cơm với anh cậu sao, lúc ấy chị dâu của cậu cũng ở đấy, chẳng qua
là truyền thông không có chụp được mà thôi, cậu ở đây ghen tuông cái gì
á."
"Tạ Tam Thủy! Làm rõ ràng có được không? Tôi không có tức sự kiện kia. Tác
phong của tôi chính là ba ngày hai bữa cô ấy lại cho tôi truyền loạn xì
căng đan, còn chết sống không chịu ở trước mặt truyền thông thừa nhận
chúng tôi đã kết hôn!"
"Chính là vậy! Cho nên tôi có thể nói với cậu cố sự này, theo cha vợ đại nhân
của cậu nói, lúc ông ấy kể xong đoạn cảm nghĩ làm bộ giành giải thưởng
xong, mẹ của con nai nhỏ cả đêm từ nước ngoài bay trở về lao thẳng tới
trong ngực ông ấy."
Nghe vậy, Tùy Trần cau mày nhìn về phía Tạ Miểu, ai cũng không lên tiếng, một loại ăn ý không tiếng động đang chảy xuôi.
Ừ, anh quyết định, noi theo tiền bối, tìm vạn chúng chúc mục võ đài, tới tỏ tình.
Mặc dù không quá phù hợp với cá tính của anh, nhưng là. . . . . . Nghẹn quá lâu sớm muộn sẽ bộc phát đấy!
"Đi đi, huynh đệ, cố gắng lên!" Thấy anh ngộ tính khá cao, rốt cuộc hiểu
dụng tâm quan tâm chăm sóc của mình, Tạ Miểu vui mừng cười một tiếng,
cho khích lệ.
Có huynh đệ cổ vũ mình cố gắng lên, trường hợp rất là ấm áp đây nè.
Một tiếng gào tức giận đằng đằng cũng không thức thời phá vỡ tất cả.
"Tùy Trần, anh lại loạn ném nhẫn kết hôn!" Theo tiếng nói cùng nhau xuất hiện, còn có khuôn mặt tức giận của Thịnh Đản.
Hướng Tùy Trần lần nữa mang tốt chiếc nhẫn, cô tùy ý mắt liếc nhìn màn ảnh
máy vi tính, không khỏi kinh ngạc: "Ah, đây không phải là ba em sao."
"Đúng vậy, bọn anh đang thưởng thức cảm nghĩ giành giải thưởng xuất ra tên tuổi." Tạ Miểu cười hì hì trả lời.
"Ha, cha cho hai anh?" Nói xong, Thịnh Đản tùy ý ngồi trên đùi Tùy Trần, đầu ngón tay chọc chọc ảnh gương mặt ba cô trên màn, "Cha thật sự là rất
nhàm chán. Đoạn cảm nghĩ này, từ nhỏ đến lớn em nhìn vô số lần; cảm nghĩ sau câu chuyện tình yêu cũng nghe vô số lần."
"Nói như vậy, lần này ba em không có nói bậy?" Tùy Trần như cũ ôm thái độ nửa tin nửa ngờ hỏi.
"Dĩ nhiên." Dĩ nhiên chỉ có ba mẹ cô thì cô rõ ràng là thật hay giả rồi.
"Vậy thì rất kỳ quái. Con nai nhỏ, sẽ không phải là em bị nhận nuôi chứ?" Tạ Tam Thủy rối rắm nhíu mày.
"Mới không phải!"
"Nếu không em giải thích xem, tại sao em hoàn toan không giốn như ba mẹ em?
Mẹ em thật rất mạnh hay không? Chơi quá điên. Nếu như bà ấy đánh cuộc
thua với Liễu thiếu gia, bà ấy thật tính toán tung ảnh nude?"
"Làm sao có thể, mẹ em nói bà ấy sớm nghĩ xong, bà ấy chỉ nói sẽ tung ảnh
nude cho tạp chí, lại không nói tung ảnh của người nào."
". . . . . ."
". . . . . ."
Tùy Trần cùng Tạ Miểu nhìn nhau chốc lát, khóe miệng đồng thời co quắp.
Tốt tặc, thật sự rất tặc có phải hay không?
Khó trách có thể làm cho ảnh đế tiên sinh khuất phục.
"A, đúng rồi, có chuyện phải nhắc nhở các anh. Nếu như mà cha em nói kết
cục, là phát biểu hết đoạn cảm nghĩ, mẹ em liền ngàn dặm xa xôi chủ động ôm ấp yêu thương, từ đó hai người bọn họ trải qua hạnh phúc vui vẻ . . . . . . Vậy thì đơn thuần là lừa bịp! Đừng hỏi em thật sự ;à cái gì,
em không rõ ràng lắm. Em chỉ biết, ba em lấy thân phận người trợ lý theo mẹ em đánh liều sự nghiệp hơn nhiều năm, mãi cho đến khi em tám tuổi,
bởi vì không có hộ