XtGem Forum catalog
Sinh Viên Tồi Trường Bắc Đại

Sinh Viên Tồi Trường Bắc Đại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326915

Bình chọn: 10.00/10/691 lượt.

làm chủ cuộc chiến.

“Cô gái như em, tính cách tốt, không câu nệ tiểu tiết, lấy về nhà là tốt nhất.”

“Quá khen, quá khen.” Tôi cười toe toét.

“Em đừng đối tốt với Văn Đào, người như cậu ta sao có thể xứng đôi với tiên nữ như em.”

Khóe miệng tôi cũng sắp kéo đến mang tai: “Không tốt với anh ta, không tốt với anh ta. Em thích ai anh còn không biết…”

Phương Dư Khả bỗng nhiên đứng lên, nổi giận đùng đùng nói với tôi: “Cô ra đây.”

Tôi ngoan ngoãn đững lên, len lén làm mặt quỷ với Tiểu Tây, cúi đầu đi ra ngoài với Phương Dư Khả.

Bên ngoài mưa bụi triền miên, Phương Dư Khả chìa tay vẫy xe. Xe vừa dừng lại lập tức nhét tôi vào bên trong.

Phương Dư Khả nói với tài xế: “Làm ơn tới nhà trẻ ở ngoại thành.”

Tôi hỏi: “Buổi tối còn muốn ra ngoại thành làm gì? Cậu muốn mưu sát à?”

Phương Dư Khả gật đầu: “Đoán đúng rồi, nghĩ cô quá ồn ào, giết đi để thế giới yên tĩnh.”

Tôi không nói nữa, xem ra Phương Dư Khả thật sự tức giận. Tuy tôi thật sự rất vui vì cậu ấy ghen, nhưng trong lòng lại có chút thấp thỏm bất an, cậu ấy sẽ nói với tôi câu mà tất cả phụ nữ đều chờ đợi chứ? Tất cả đều là thật chăng? Ai nha, nhỡ may tình cảm quá mức mãnh liệt, trực tiếp lăn ra bất tỉnh nhân sự thì làm thế nào bây giờ? Tôi đã hứa với mẹ sẽ còn nguyên tem nguyên mác mà về nhà, nhưng nếu thật sự dâng ra, người ta cũng ngượng ngùng nói ra nha. Thôi chết, nội y hôm nay hình như không phải thể loại nóng bỏng rồi.

Tôi quấn quýt chìm trong thế giới của mình, thoáng một cái đã đến nơi cần đến.

Nhà trẻ Thành Tài là nhà trẻ của tôi khi còn bé. Rất nhiều năm chưa quay lại, nhà trẻ đã xây lại và mở rộng hơn nhiều, không quá giống như trong ấn tượng của tôi. Nhưng cụ thể là không giống ở chỗ nào, tôi cũng không nói ra được, dù sao cũng đã mười lăm mười sáu năm, ấn tượng đã không còn rõ ràng nữa rồi.

Tôi không rõ vì sao cậu ấy lại đưa tôi đến đây, tôi cũng không muốn hỏi.

Cổng sắt đóng chặt, chúng tôi không vào được, đành phải đứng dưới mái hiên trú mưa. Thật ra tôi muốn nói với cậu ấy, nếu cậu ấy muốn vào, tôi không ngại cùng nhau trèo tường.

Cậu ấy liếc mắt nhìn tôi: “Đừng suy nghĩ chuyện trèo tường nữa, quá nguy hiểm, cũng không hợp để con gái làm.”

Tôi cúi đầu: “Không phải cậu từng nói tôi không giống con gái sao? Bây giờ cảm thấy tôi là con gái rồi.”

Phương Dư Khả nhìn về phía màn mưa bụi, dường như muốn đào ra một thứ gì đó từ trong bóng tối: “Bởi vì thật lâu trước đây, cô cũng không coi tôi là một đứa bé trai.”

“Sao?”

Nhịp điệu mưa đêm uyển chuyển, dễ dàng làm xúc động lòng người.

Phương Dư Khả xoay người nhìn về phía tôi: “Trước đây chúng ta đã từng là bạn học ở nhà trẻ này trong một tháng. Dưới mái hiên này, cô từng ôm lấy tôi, còn bảo tôi lấy cô về.”

“Hả?”

“Cô nói xem có còn muốn tôi lấy cô về nhà hay không?”

“Cái gì?”

“Đàm Dịch gọi cô là chị dâu, cô không tức giận. Vừa rồi Tiểu Tây là cố ý, hai người đang thử tôi. Thật ra, cô cũng thích tôi, đúng không?”

“Mùa hè mưa nhỏ là rất kỳ quái, nhưng cũng không nên có giông tố chứ nhỉ…”

“Cô cũng thích tôi, đúng không?”

“Đậu phộng ở quán ăn vừa rồi thật là mặn, tôi hơi khát nước.”

“Anh thích em.”

Giống như truyền tới từ thời xa xưa, trèo qua vô số dãy núi, luồn qua vô số đường hầm, lội qua vô số dòng sông, sau đó dầm qua mưa phùn, mang theo hương thơm của lá sen, cuối cũng cũng tới đây.

Thời gian ngừng lại ở nơi này. Tôi gần như nghe thấy tiếng hạt mưa rơi trên lá sen trong hồ nước của nhà trẻ ở phía xa xa, nhìn thấy rõ ràng từng hạt nước trong suốt chảy qua lá sen, ngửi được mùi hoa sen lan tỏa.

Phương Dư Khả nhìn vào mắt tôi: “Hiện giờ là 23 giờ 59 phút ngày 17, anh nói với em, anh thích em. Em cũng nên tại 0 giờ ngày 18 nói cho anh biết đáp án. Anh cũng đã cho em một ngày để suy nghĩ rồi.”

Tôi đỏ bừng mặt, phun ra được một câu: “Tôi thật sự khát…”

Phương Dư Khả cười cười, nhẹ nhàng kéo tôi vào lòng: “Nói câu nói kia, đối với hai chúng ta đều khó vậy sao?”

Ngửi mùi dầu tắm nhàn nhạt vừa đủ trên người Phương Dư Khả, nhắm mắt lại cảm nhận vòng tay ấm áp, trong đầu nghe từng giây đồng hồ tích tắc trôi qua. Tôi len lén mở mắt, nhìn về phía màn mưa rơi trong đêm đen, nhẹ nhàng ghé vào tai cậu ta nói: “Phương Dư Khả, sinh nhật vui vẻ.”

“Còn nữa, em cũng thích anh." Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy, cô ấy đang len lén bỏ sâu vào trong mũ của thằng bé bên cạnh, bị tôi phát hiện, cô ấy trừng mắt như đang uy hiếp tôi, tôi không để ý đến cô ấy, cũng không nhắc nhở tên nhóc không may kia.

Khi đó bố mẹ tôi đang cãi vã đòi ly hôn, bà nội tôi vì muốn tôi ít bị ảnh hưởng mà đặc biệt chuyển tôi đến nhà trẻ của một thị trấn nhỏ. Tôi từ sớm đã quen rồi, đại khái là tôi bị ép phải rời khỏi chiến trường của mấy vị người lớn. Tôi thích ngồi ở những nơi yên tĩnh không người, nghịch nghịch đá, nhìn bầu trời. Mẹ tôi nói, tôi có dấu hiệu tự kỷ mức độ nhẹ, bảo tôi phải vui vẻ một chút. Nhưng chính bà không phải mỗi ngày đều soi gương, nói vui vẻ lên một chút, nhưng cũng không thật sự sống vui vẻ sao?

Tôi là học sinh chuyển trường, có thể bình yên hường thụ sự xa lạ và lạnh lùng của người khác đố