ăm chú người đàn ông bên cạnh.
"Anh có thể biết vì sao em cười được không?"Anh hỏi, đầu ngón tay nhịn không được khẽ vuốt gò má mềm mại của cô, đem mấy sợi tóc không nghe lời mà phủ xuống vén ra sau tai.
"Cười cái gì? Có thể là em uống say nha!"Cô không thể dừng cười khẽ, ngẩng đầu nhìn anh.
"Anh nhớ,em chỉ uống có một ly rượu đỏ mà thôi." Dựa vào trí nhớ của anh, cô cũng không phải là người dễ say như vậy.
"Phải không?" Cô quên, bởi vì bầu không khí trong nhà hàng, ngồi đối diện anh cũng quá sức hấp dẫn,làm cô quên đi rốt cuộc mình đã uống bao nhiêu ly rượu. Chẳng qua, nếu cô chỉ uống một ly rượu đỏ, vì sao cô lại có cảm giác như mình đang say?
Thật sự kỳ quái a.
"Chúng ta khiêu vũ có được không?" Bọn họ đi tản bộ bên cạnh bờ biển,tiếng gió biển không ngừng thổi vào, khung cảnh này làm cô nhớ đến một đoạn tình tiết trong phim truyền hình,nam nữ chính bên bờ biển khiêu vũ từng bước nhanh nhẹn, hình ảnh xinh đẹp làm cô luôn ao ước thử qua một lần, đáng tiếc không có cơ hội.
Cô hỏi anh, tin tưởng anh sẽ đáp ứng cô.
Quả nhiên, anh nhìn cô một cái, rồi sau đó liền bày ra tư thế mời.
Cô lại cười khẽ ra tiếng,vươn bàn tay đồng ý ra hướng anh, mặc anh ôm mình tiến vào trong lòng anh, cùng cô dùng tốc độ khiêu vũ thong thả, tốc độ này của bọn họ, căn bản là không đuổi kịp nhịp,nhưng cô một điểm cũng không để ý, tự mình cười đến vui vẻ.
Giống như thật lâu, thật lâu rồi cũng chưa từng cười vui vẻ như thế.
Khi một lần lại một lần quay tròn, cô nghĩ, khóe môi cười nhưng không bởi vậy mà phai nhạt.
Lại một lần xoay ra ngoài,lại xoay đến, lúc này đây bởi vì xoay chuyển quá nhanh, cô mất cân bằng, cả người rót vào trước ngực anh. Cô không có kinh hô ra tiếng, cô biết rõ anh có thể tiếp được cô, sẽ không để cô ngã.
Ghé vào trước ngực anh, cô cười đến thật phóng túng, không có nửa phần dối trá giả bộ.
Bàn tay to ấm áp, nâng cằm dưới của cô lên, muốn cô ngẩng đầu lên nhìn anh, cô thuận theo ngẩng đầu, nhìn về đôi máu xanh thần bí xinh đẹp kia.
Chính là đôi mắt xanh đó,hấp dẫn ánh mắt của cô, cũng làm cô không thể rời đi nó.
Trước kia cô cho rằng tròng mắt người ngoại quốc có màu sáng, sẽ có vẻ rất lạnh nhạt, thật vô tình, nhất là tròng mắt màu xanh. Xanh sâu không thấy đáy, sẽ giống như vực sâu, làm cho người ta không cách nào đi ra, chỉ có thể vĩnh viễn đợi tại đáy cốc lạnh băng.
Nhưng đôi mắt anh không giống vậy.
Nhìn chằm chằm đôi mắt anh,xanh xinh đẹp là ôn nhu, tuyệt không làm cô cảm thấy trái tim băng giá,cũng sẽ không thể để cô cảm thấy lạnh như băng. Nếu vực sâu là ôn nhu xin đẹp như thế, như vậy cô nguyện ý vĩnh viễn đều ở trong đó, không cách nào đi ra cũng được. . . . . . Chỉ cần, ở cùng anh là được.
Phát hiện bản thân suy nghĩ cái gì, cô ngẩn ra.
Quá nhanh rồi.
Anh cùng với cô, chẳng qua là có tình một đêm,đồng nghiệp gần ba tháng, bắt đầu kết giao cũng chỉ bất quá là gần một tuần, nhưng cô lại có một cảm giác chỉ cần có anh ở đây, muốn cô cùng anh đi đến chỗ nào cô cũng nguyện ý.
Cảm giác này quá nhanh,khiến cô sinh ra sợ hãi.
"Thu Trừng?" Tựa hồ cảm thấy cô lùi bước, Đỗ Y Phàm nắm cằm của cô, không để cô dời ánh mắt đi, "Nhìn anh, không được dời ánh mắt của em đi."
Lực đạo trên cằm cũng không làm đau cô, nhưng cũng bức cô nhìn thẳng vào anh , nhiệt độ mãnh liệt như có thể thiêu huỷ đi hai người.
"Không. . . . . ."
"Vì sao không?" Anh thấp giọng hỏi, môi mỏng ở trên bờ môi của cô cọ nhẹ.
"Quá nhanh rồi." Cô mệt mỏi nói.
"Sẽ sao?" Anh hôn cô, bỗng chốc lại buông ra cô, "Cái gì cũng không cần suy nghĩ, chỉ cần thuận theo tái tim của bản thân là tốt rồi. Thu Trừng,em muốn anh sao?"
Cái gì cũng không cần suy nghĩ, chỉ cần thuận theo trái tim của bản thân. . . . . .
Hai câu nói ngắn ngủn mê hoặc cô.
Cô giơ tay lên, sờ lên khuôn mặt cương nghị của anh, quyến luyến vuốt ve.
"Thu Trừng, muốn anh sao?" Anh hỏi lại.
Mắt của anh như có ma pháp, khiến cô bị hấp dẫn càng lún sâu hơn nữa.
"Muốn. . . . . ." Cô run run trả lời đáp án anh muốn,lại tuyệt không hối hận.
Cô không muốn lừa gạt bản thân, lòng của cô hò hét nói cô muốn anh là thật sự.
Bất luận kết quả cuối cùng, cô vẫn là muốn anh.
"Thu Trừng? Phương Thu Trừng!" Đột nhiên một giọng nam giống như một lưỡi dao sắc bén đâm phá khung cảnh vốn ái muội xung quanh bọn họ.
Phương Thu Trừng có chút mê mang, rồi sau đó tầm mắt mới chậm rãi dừng trên người đàn ông lên tiếng quấy rầy bọn họ. . . . . .bạn trai trước của cô. Mấy năm không gặp, vốn khuôn mặt anh tuấn bởi vì cảnh tượng hiện thực mà trở nên tàn khốc; bất quá, khiến hắn thoạt nhìn càng thêm thành thục ổn trọng, khiến hắn càng thêm hấp dẫn!
"Thu Trừng, chúng ta đã lâu không gặp rồi." Trần Dương Quang ung dung đi về phía cô chào hỏi, một chút xấu hổ hoặc áy náy cũng không có.
Phương Thu Trừng nheo mắt lại, không hiểu hắn ta làm sao có thể còn mặt dày như vậy xuất hiện trước mặt cô, còn làm bộ thản nhiên như không có việc gì.
Nếu không phải hồi ức đó khắc thật sâu trong não cô, cô sẽ nghĩ rằng tất cả chỉ là do cô ảo giác mà ra thôi .
Nhưng này không phải, này đều là chân thật.