hiên Thiên… Anh cũng coi như đã hao hết tâm huyết
bồi dưỡng em trưởng thành, có phải em nên báo đáp anh trước không.”
“Báo đáp?” Ngọn lửa trong cơ thể tôi vừa mới được dập tắt lại bị sự
ám chỉ của anh châm đốt, cơ thể thân cận da thịt với anh run rẩy từng
trong sự chờ mong tràn trề, tôi chôn khuôn mặt lên vai anh, rụt rè gật
đầu.
“Ý của anh là, anh sẽ không để em rời khỏi anh! Chết cũng sẽ không!”
Chờ đợi chính những lời này của anh đấy!
Khóe miệng đang chu ra của tôi mang chút ý ngọt ngào, cố tình hỏi:
“Nếu em nhớ không nhầm, anh vừa mới nói sẽ không miễn cưỡng em.”
Anh cười cười, xoa nắn khuôn mặt tôi. “Nói chuyện với anh không phải vòng vèo, muốn anh làm cái gì, cứ việc nói thẳng đi.”
“Anh có thể đi cùng em tham gia cuộc thi không?”
“Vé vào cửa đắt không?”
“Đắt đấy! Nhưng mà em có thể tặng cho anh.”
“Vậy còn có thể cân nhắc.”
“Thật không? Không được lừa em!”
“Anh đã lừa em bao giờ chưa?”
Tôi kinh ngạc mừng rỡ ôm lấy chiếc cổ mang đường nét hoàn hảo của
anh, lấy lòng nói: “Có người nào đã từng nói anh là ông xã tốt nhất trên đời chưa!”
“Đúng vậy… Tốt đến nỗi người nào đó buổi chiều ngày hôm qua còn muốn ly hôn với tôi.”
“Xin lỗi, bằng không, em…” Tôi cười ngọt ngào dùng ngón tay vẽ vòng
tròn trên ngực anh. “Em hết sức làm trọn nghĩa vụ của vợ nhiều một chút, được không?”
“Nghĩa vụ? Anh thấy cách tốt nhất để bồi thường anh là sinh cho anh
một đứa con trái. Anh phát hiện ra có con trai… rất không tệ.”
Tôi mờ hồ thấy sự ước ao và say mê trên khuôn mặt anh, trước đây chưa từng thấy anh có biểu tình như vậy. “Vì sao lại muốn con trai? Em nghĩ
anh sẽ thích con gái.”
“Ngày mai sẽ nói cho em biết!”
Anh nói xong lại bổ nhào lên trên người tôi, bắt đầu tận tâm tận lực tiến hành giấc mộng muốn có con trai của anh.
Mùi vị tình dục lượn lờ trong sự ngọt ngào hạnh phúc nghiêng ngả trời đất, tôi đã không có cách nào tự hỏi, chỉ có thể gập chân, tùy ý để anh muốn tôi. Anh như thể nhẫn tâm đòi lại tôi nghĩa vụ chưa hoàn thành hết trong hai năm nay, để ai ủi nỗi khổ tương tư của anh, quá trình triền
miên vô cùng đằng đẵng mà cuồng nhiệt.
Đêm tối mịt mờ, tôi lẳng lặng nhắm mắt lại, nghe thấy hô hấp không hề có tiết tấu của anh, đó là nhịp điệu động lòng người nhất trên thế giới này.
Cứ như vậy, chúng tôi làm đi làm lại ròng rã trọn một đêm, mệt mỏi,
anh ôm tôi tâm sự, nói về cuộc sống của chúng tôi, đến khi động tình lại tiếp tục, mãi đến khi những tia nắng ban mai xuất hiện, ánh nắng ấm áp
phủ lên cơ thể đang ôm nhau của chúng tôi.
“Mệt à?” Anh hỏi.
“Không tệ.” Tôi đã cảm nhận sâu sắc được cảm giác xương cốt mềm yếu, thật đúng là đụng một chút sẽ vỡ nát.
“Vậy em ngủ một chút đi.”Thấy anh đứng dậy cầm quần áo, cả thể xác
lẫn tinh thần tôi không khỏi lạnh lẽo, từ phía sau đến ôm lấy bờ lưng to lớn của anh.
“Không được đi, anh không thể ngủ bên cạnh em à?” Lẽ nào ngủ cùng giường với anh thật xa vời với tôi.
Anh cầm chăn quây quanh người tôi, hôn lên trán tôi một cái. “Anh thật sự có việc.”
“À.” Tôi buông mười ngón ta đang cài chặt lại ra một chút, thấy anh mệt mỏi xoa xoa trán, cũng không cưỡng cầu nữa.
Làm đi làm lại cả một đêm, anh nhất định cũng mệt chết đi, sự tình có thể khiến anh mới sáng sớm đã xúc tiến tinh thần đi xử lý nhất định là
rất quan trọng.
“Vậy anh đi đi.”
Anh mặc quần áo, đi vào trong phòng tắm dội qua nước lạnh rồi ra, trên mặt vẫn còn sự mệt mỏi rã rời khó giấu.
Anh đi tới cửa phòng ngủ, quay đầu lại nhìn tôi, dường như đang chờ tôi nói gì đó.
Tôi nghĩ rất lâu, mới nhớ ra nên nói cái gì. “Cẩn thận một chút.”
“Ừ.”
Đáy mắt anh hiện lên chút mất mát, đi ra ngoài phòng ngủ.
Khi tôi nghe thấy tiếng mở khóa cửa, quên mất chân đau đớn, cuống quít ôm chăn quây lấy người đuổi theo. “Thần…”
Anh lẳng lặng nhìn tôi.
Tôi lặng lẽ cười với anh, “Em chờ anh, cho dù muộn thế nào, em cũng chờ anh trở về!”
Anh mỉm cười, dịu dàng mà lay động lòng người hơn cả âm nhạc của
Mozart, lãng mạn khiến người ta say đắm hơn cả hoa lê bay trong gió. Tôi rốt cuộc cũng hiểu rõ vì sao anh không thích cười thật lòng, vì anh
cười rất mê người, không có người phụ nữ nào có thể chống cự lại.
“Anh nhất định sẽ trở lại trước sáu giờ tối, đợi anh về ăn cơm.”
Đấy là câu nói cuối cùng anh nói với tôi trước khi đi, cũng là lần đầu tiên anh nói cho tôi biết mấy giờ anh về nhà!
Tôi thật sự rất yêu anh, chỉ ngồi ở trên giường ngẫm lại ngữ điệu anh nói những lời này, cũng đều không nhịn được cười ra tiếng.
Tôi ngây ngốc ôm đồng hồ, nhìn kim giây quay một vòng, hài lòng đến nỗi không ngủ được.
Về sau, tôi chờ đến sốt ruột, còn lén lút quay nhanh thêm một giờ,
rồi lại thêm một giờ. Sau đó nằm trên chiếc giường mềm mại, cảm nhận hơi thở còn sót lại của anh, cười không khép miệng lại được…
Phụ nữ trong lúc yêu đương chính là ngốc nghếch như thế này đấy!
***
Vừa mới ngủ được một lát, âm thanh ồn ào ngoài cửa đánh thức tôi dậy, chuyện thứ nhất tôi làm sau khi mở mắt là nhìn đồng hồ, đã năm giờ
chiều rồi? Nhìn lại mặt trời đang nhô cao ngoài cửa sổ, mới nhớ ra chính mình đã sớm chỉnh đồng hồ loạn