ân, thế nhưng âm
thanh vẫn còn yếu ớt như vậy: “Không có khả năng tôi sẽ yêu ông.”
“Em sẽ.”
“Chúng ta không có kết quả tốt đâu.”
Ông ta nhìn tôi, ánh mắt hoàn toàn ngang ngược: “Cái em gọi là kết quả tốt là cái gì, em có thể nói ra, tôi có thể làm được!”
Tôi ao ước giữa chúng ta không có sự thù hận, không có sự dối lừa, cả đời đều sống như bây giờ, cho dù không yêu, cũng không phải xa cách!
Nhưng mà những thứ này ông ta dù có làm cách nào cũng không thể làm được.
Bởi vì ông ta đã giết cả nhà tôi.
Tôi thở dài, không muốn quanh quẩn tại vấn đề này nữa, đổi chủ đề. “Vì sao ông lại ở đây?”
“Lúc tôi gọi điện thoại cho Tiểu Lý, nghe cậu ta bảo em tới xem múa
ballet, ban đầu tôi nghĩ muốn xem cùng em, không lường được rằng loại
sân khấu này sau khi mở màn sẽ không cho phép người nào vào nữa… Chẳng
còn cách nào khác, tôn trọng nghệ thuật một chút vậy! Tuy rằng tôi cũng
không hiểu!”
“Ông vẫn đứng đây đợi tôi suốt?”
Ông ta cười cười, khoác cánh tay lên vai tôi, ôm lấy tôi đi về phía
trước: “Tôi tìm cho em một cô giáo dạy dương cầm khá tốt, khi nào em
không muốn đi học thì tới chỗ cô ấy học dương cầm… Được rồi, trước khi
đi thì nhớ gọi điện thoại hẹn trước.”
“Vì sao?”
Vì sao ông ta lại quan tâm chăm sóc tôi đến thế.
Tôi không cần đưa ra bất kỳ đòi hỏi gì, ông vẫn cứ hiểu tôi muốn cái gì.
“Tôi có gọi điện hỏi thành tích của em ở trường, tuy rằng tôi cũng
không trông mong thành tích của em xuất sắc bao nhiêu, thế nhưng không
nghĩ tới chỉ có điểm nhạc lý của em trên 60.” Ông ta xoa đầu tôi, giọng
nói tràn ngập sự yêu chiều: “Giấc mơ của mỗi người đều khác nhau, tôi
không muốn gò ép em cái gì hết!”
Tôi nghĩ rằng ông ta vĩnh viễn không đoán ra được ước mơ của tôi là gì.
“Ông có ước mơ nào không?” Tôi hỏi.
“Có!” Ông cười giễu cợt chính bản thân, nhìn lên bầu trời u ám: “Ước mơ của tôi chính là làm một cảnh sát!”
Một phần tử xấu giết người như không có cảm giác nói rằng ước mơ của
ông ta là làm một cảnh sát, thật sự đây là chuyện đáng cười nhất mà tôi
từng nghe qua.
Đi lượn qua mấy con đường không có mục đích, tôi phát hiện ra một cái poster rất đặc biệt: “Gì đây? Đây là phim điện ảnh sao?”
Hình ảnh trên poster thật sự rất đặc biệt, một người phụ nữ ngồi trên cái đó của người đàn ông, bàn tay duỗi sau lưng nắm lấy một thứ nhìn
giống như một loại vũ khí sắc bén, còn hai tay người đàn ông kia bị trói vào thành giường, vẻ mặt bừng bừng phấn khích, hoàn toàn không hề có sự sợ hãi khi cái chết đến gần.
Tôi đảo mắt nhìn qua phần giới thiệu, bộ phim này tên là “Bản năng gốc”[1'>, hôm nay đúng trong đợt trình chiếu.
Tôi nhìn về phía Hàn Trạc Thần đang khẽ nhíu mày: “Ông đã từng xem chưa?”
“Đã nghe An Dĩ Phong nói qua một chút…”
“Tôi muốn xem!”
Không thấy ông ta trả lời, tôi quay đầu lại nhìn, thấy ông ta đang
dùng ngón trỏ và ngón cái giật giật vùng da giữa hai lông mày, có vẻ như đang suy xét kỹ lưỡng cái gì đó.
Tôi cho rằng ông ta không nghe được những lời tôi nói, nhắc lại một lần: “Tôi muốn xem bộ phim này!”
“Được rồi!” Ông ta cuối cùng cũng nghe thấy được: “Tôi đi mua vé.”
Không biết vì sao vẻ mặt của ông ta làm tôi cảm thấy ông ta không cam lòng, không tình nguyện!
Người phụ nữ bán vé nghiêng mắt nhìn ông ta, rồi lại liếc nhìn bộ
đồng phục trên tôi, khinh thường lườm tôi một cái: “Tầng trên hay tầng
dưới?”
“Uhm… Tầng trên!” Ông ta nói.
“Có loại hai trăm, có loại bốn trăm…”
“Bốn trăm!”
“Một bộ phim điện ảnh tốn tận bốn trăm? Sao lại đắt như thế?” Rạp
chiếu phim này cũng liệt vào hạng không cao cấp lắm, một bộ phim đủ cho
tôi tiền ăn trưa một tháng.
“Không đắt! Rất bình thường.”
Đợi đến khi lên tầng, đi vào gian nhỏ tôi mới hiểu được cái gì gọi là: Không đắt! Rất bình thường.
Gian phòng rất hẹp, hẹp đến mức chỉ có thể chứa được một chiếc ghế
sofa màu hồng hơi có phần khoa trương và một chiếc TV màu đen gắn lên
trên tường, không có các thiết bị nào khác.
Thấy thiết kế như thế, tôi cuối cùng cũng hiểu rõ vẻ mặt trầm tư suy nghĩ kia của ông ta mang nội dung gì.
Ông ta ngồi trên sofa, bật TV lên: “Em cứ từ từ xem một mình, tôi ngủ một lúc! Khi nào hết thì đánh thức tôi!”
Nói xong, ông ta cởi áo khoác ra đắp lên trên người, nừa nằm nửa dựa trên sofa, gối đầu lên thành ghế, nhắm mắt lại.
“À!” Tôi ôm gói bỏng ngồi xuống, cố gắng hết sức giữ khoảng cách với ông ta, dưa trên thành ghế còn lại.
Trong hoàn cảnh này, cứ nên cẩn thận một chút thì hơn.
Khi phim bắt đầu chiếu tôi mới biết tình tiết không giống như những gì tôi nghĩ.
Tôi cho rằng đây sẽ là một bộ phim báo thù, mong đợi nhân vật nữ
chính đã từng trải qua những việc giống như tôi, yêu kẻ thù của cô ấy
thế nên mới thân mật với người đàn ông kia như thế…
Chỉ có điều cho dù không có tình tiết tương tự, nhìn cách cô ấy giết
người đàn ông cường tráng kia như thế nào cũng không uổng công tôi xem
một lần.
Do đó tôi xem cực kỳ chăm chú, nhất là đến thời điểm mấu chốt…
Mặc dù đoạn dạo đầu quá dài, quá kịch liệt, hai người điên cuồng vặn vẹo cơ thể không dừng, còn tôi thì cắn răng, nhịn….
Trước đây tôi đã từng xem qua
