Old school Easter eggs.
Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329692

Bình chọn: 8.00/10/969 lượt.



Anh đứng lên, trong đôi mắt sâu thẳm nhìn không ra là vui mừng hay là lo lắng.

Tôi đi tới bên anh, mỉm cười. Hai chúng tôi ôm lấy nhau.

Có cái ôm này há chẳng phải như có một loại hạnh phúc trong cuộc đời dễ dàng khô héo như hoa tươi sao.

“Thiên Thiên, em là người con gái đẹp nhất anh từng thấy…”

“Thần, em hứa với anh… Từ giờ phút này, em sẽ không bao giờ lừa anh nữa.”

Tôi biết điều anh muốn nhất định là những lời này!

Cho dù tương lai có ra sao, ít nhất tôi đã thể hiện được giây phút xinh đẹp nhất vì anh!

Tôi đã thật sự trải qua sự tuyệt vời của tình yêu tội nghiệt…



Đây là bữa tối ngon nhất mà tôi được ăn từ khi ra đời tới nay. Tôi

học theo anh cách bóc tôm và cua, bắt chước anh thưởng thức rượu vang.

Mùi vị của rượu vang hơn hẳn XO và bia, đây mới là thứ chân chính làm người ta ngây ngất.

Chỉ cần nhìn chất lỏng nửa trong suốt đong đưa trong ly rượu, cùng

với màu hồng như bảo ngọc rực rỡ động lòng người, âu cũng là một loại

hưởng thụ.

Ly rượu đặt bên môi, không khí pha trộn mùi hương thoang thoảng lâu năm, giống mùi vị trên người anh vậy.

Tôi không kìm được uống một hớp. Vị rượu vang dịu ngọt tinh tế, trong hương thơm tinh khiết có mang theo chút ngọt ngào, giống như mùi vị

giữa đôi môi anh.

Tôi liếc trộm môi anh, tim đập dồn dập, hơi thở rối loạn.

“Hóa ra trên đời lại có loại rượu ngon như này. Chẳng trách anh thích.”

Anh lắc đầu, ngón tay nổi bật dưới nền rượu đỏ, nhìn cô độc như thế.

“Trước đây anh thích uống rượu trắng và bia, đặc biệt thích uống từng chén từng chén với hội đại ca đến khi say không biết gì nữa. Khi đó mỗi dây thần kinh đều bị rượu gây phấn chấn, luôn cho rằng toàn bộ thế giới này đều là của bọn anh… Sau khi đại ca ra đi, anh chỉ uống rượu vang,

vì anh phải luôn luôn nhắc nhở mình duy trì tỉnh táo, luôn luôn nhắc nhở bản thân, mình là một người bình thường…”

“Xin lỗi!”

“Không sao, nhiều năm qua anh đã quen rồi.”

Câu ‘xin lỗi’ này là tôi nói hộ cha tôi.

Cha tôi quả thật đã làm chuyện không nên làm. Sự phản bội của ông

không chỉ hại chết Lôi lão đại, mà còn hủy diệt nhân tính của Hàn Trạc

Thần.

Nếu không với sự hiểu biết của tôi về Hàn Trạc Thần, anh sẽ không giết người vô tội.

“Thiên Thiên, em đừng rời khỏi anh có được không.” Anh lo lắng nhìn

tôi: “Hôm nay khi anh đi đón em, thấy cô giáo em nói em đi đã lâu rồi,

anh tưởng em đã rời khỏi…”

“Em sẽ không đi đâu hết.” Tôi nhìn xuống ngón tay đặt trên ly thủy

tinh trong suốt, viên kim cương lấp lánh soi sáng sự mù mịt trong lòng

tôi. “Cho dù thế nào em cũng ở bên anh.”

Cho đến ngày em chết!

“Chúng ta kết hôn đi! Ngay mai luôn!”

“Kết hôn? Ngày mai?” Đầu tôi nóng lên, lập tức gật đầu. “Em không cần hôn lễ đâu. Em muốn đi châu Âu hưởng tuần trăng mật.”

“Được! Mai chúng ta đi nhận giấy chứng nhận kết hôn, rồi anh đưa em đi du lịch trăng mật.”

Ngày mai tôi sẽ trở thành bà Hàn!

Tôi thật sự không thể tin được chuyện này là sự thực.

Trước đây tôi đã từng thề son sắt: Tôi không quan tâm anh có thể lấy tôi hay không!

Nhưng có người phụ nữ nào lại không để tâm đến lời hứa hẹn cả một

đời? Có người phụ nữ nào không muốn kéo người đàn ông mình yêu đi đến

trước mặt người khác, nghe anh gọi một tiếng: “Bà xã!”

Là phụ nữ, có mấy ai có thể thoát khỏi thứ hạnh phúc tầm thường này.

“Em có thể hỏi anh một câu rất quan trọng không?” Tôi rất nghiêm túc

hỏi anh: “Anh lấy em có phải vì anh đã từng hứa với A May là anh sẽ kết

hôn với cô ấy không?”

“Cái gì hả?” Anh bị sặc rượu vang, với giấy ăn che miệng ho khan, trừng mắt nhìn tôi không nói nên lời. “Em…”

“Ngày sinh nhật mười tám tuổi của em, anh từng nói em là người thay thế cô ấy!”

“Anh chưa bao giờ nói.” Cuối cùng anh cũng hết ho khan, điều hòa hơi thở rồi nói: “Là em nói.”

“Nhưng anh lấy tên của cô ấy đặt cho em, cho em học dương cầm, dẫn em đi xem phim, rồi đưa em đi xem vườn hoa bỉ ngạn, lại còn buổi hẹn hò

lãng mạn thế này. Rõ ràng đều là những thứ cô ấy muốn.”

“Anh thừa nhận là anh đặt tên cho em vì muốn nhớ rõ tên cô ấy, để anh hoàn trả được những gì anh nợ cô ấy. Nhưng anh cho em học dương cầm là

vì anh thích âm sắc của dương cầm, vả lại anh cho rằng, lúc phụ nữ ngồi

trước dương cầm, rất mê người! Về phần đi xem phim rạp, em không nói đến anh còn không giận.”

Anh uống một hớp rượu vang, giận dữ nói: “Rốt cuộc An Dĩ Phong thấy

anh thua trong tay một phụ nữ, hưng phấn đến nỗi có cơ hội thì đều làm

tổn hại thanh danh anh, khiến cho toàn bộ anh em đều biết: Anh lợi dụng

phim sex dụ dỗ một cô bé vị thành niên, người ta thà chết cũng không

theo! Anh phản bác lại: Tôi cho rằng cô ấy muốn lợi dụng phim sex dụ dỗ tôi… Kết quả là anh càng bị khinh thường. Sự trong sạch cả đời anh bị em hủy hoại hoàn toàn rồi đấy!”

Chuyện này… Ừm!

Nghĩ kỹ lại thì hình như đúng là bản thân tôi lèo nhèo đòi đi xem.

“Thế còn hoa bỉ ngạn và hẹn hò lãng mạn thì sao?

Anh day day trán, thở dài: “Mấy cái đấy thật ra là ý kiến của An Dĩ

Phong. Cậu ta ra vẻ là cao thủ tình trường, phê bình phương pháp của anh rất tầm thường. Cậu ấy nói rằng anh chỉ biết tán tỉnh, căn bản kh