Polly po-cket
Sói Và Dương Cầm

Sói Và Dương Cầm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329503

Bình chọn: 7.00/10/950 lượt.

êu tinh nhỏ. Em học ai chiêu này?” Anh xoay người đè lên tôi, trên mặt bao phủ sung sướng khoái cảm, nhìn tôi chằm chằm không

chớp mắt, dường như muốn cắn nuốt tôi mới vừa lòng.

“Tiểu Thu! Anh thích không?”

“Rất tuyệt vời!” Anh khàn giọng nói: “May mà trái tim anh đủ khỏe mạnh.”

“Thế chúng ta đổi sang một tư thế khác nhé?”

Anh cười xấu xa: “Em biết bao nhiêu loại?”

Tôi đếm ngón tay, không quá đủ.

Tôi cũng không biết có bao nhiêu loại, dù sao chúng tôi đều thử qua tất cả một lần.

Cuối cùng, hai người chúng tôi đều không còn sức, ôm nhau ngã xuống giường…

“Hôm ngay anh có thể ngủ bên cạnh em không?” Tôi ôm eo anh, không muốn anh rời khỏi tầm mắt của mình.

“Miễn là em thích, về sau anh đều ngủ cạnh em. Em có thể yêu cầu bất cứ lúc nào, sai bảo bất cứ lúc nào!”

“Anh nghĩ tốt thật đấy!”

Tôi dựa vào lồng ngực anh, hít sâu mùi vị trên người anh, tư tưởng mông lung.

Ngày mai sẽ kết hôn, thật tốt…

***

Tôi dạt dào hạnh phúc mặc áo cưới màu trắng, đứng trước gương soi đi soi lại.

Tiểu Thu vừa giúp tôi trang điểm, vừa trách tôi: “Bà Hàn, em đừng

cười nữa. Tiếp tục cười chị không có cách nào trang điểm cho em đâu.”

Tôi không kìm được, vẫn tiếp tục cười.

Cuối cùng trang điểm cũng xong, tôi nhấc vạt váy trắng chấm đất, mỉm cười đi về phía Hàn Trạc Thần khôi ngô khác thường.

Đi về phía hạnh phúc mà lòng tôi khao khát nhất.

Nhưng tôi không lường tới, anh vẫn luôn luôn dịu dàng như nước đột

nhiên bóp cổ tôi, đôi mắt vằn tơ máu trừng lên hỏi: “Tám năm nay cô đều

gạt tôi đúng không? Tất cả những chuyện cô làm khi ở cạnh tôi đều là vì

giết tôi đúng không?”

Bó hoa bỉ ngạn trong tay tôi rơi xuống mặt đất, bị anh giẫm nát…

Tôi khóc lóc cầu xin anh tha thứ cho tôi.

Anh nói: “Tôi sẽ không tha thứ cho cô. Cái gì tôi cũng có thể tha

thứ, duy chỉ có việc từng thứ từng thứ tám năm nay khiến tôi động lòng…

là giả.”

Ngón tay anh bóp chặt, tôi nhìn anh, nhìn đến khi hai mắt đẫm nước mơ hồ, thế giới trở nên tối đen như mực…

Đột nhiên thời gian quay ngược, tôi lại thấy nụ cười ác quỷ của Hàn

Trạc Thần, thấy anh nói: “Cậu không nghe thấy tôi nói gì sao?”

Cha tôi đã cầu xin như thế, anh không hề có chút thương hại.

Cha bị bắn chết bằng một phát súng, mẹ lao ra từ ban công, chết trong lòng ông…

Còn có anh trai tôi, máu của anh đỏ rực một mảng…



Tôi giật mình tỉnh lại từ trong giấc mơ, hoảng hốt vỗ về trái tim đang đau nhức, cúi đầu lại thấy…

Khuôn mặt giống hệt trong giấc mơ đang ở trước mắt tôi.

Anh trong giấc mơ thật đáng sợ, hoặc là nên nói, anh vẫn là một người đáng sợ như thế…

Tôi sợ run trèo xuống giường, không ngừng lùi về sau.

Tôi cảm thấy lòng bàn chân trần đau đớn, cúi đầu nhìn thấy cặp sách của tôi.

Cặp của tôi? Dao của tôi?

Chẳng lẽ đây là thời cơ ông trời thương hại tôi sau tám năm chịu đựng?

Tôi tựa như thấy được ánh bình minh trong đêm đen như mực, tâm trạng không hiểu vì sao mà xúc động.

Đầu tôi nóng lên, lấy dao từ trong cặp ra, từng bước từng bước tới gần anh.

***

Đến gần anh tôi mới phát hiện ra anh hoàn toàn không giống trong mơ.

Khuôn mặt khi ngủ của anh bình thản như vậy. Lông mày cương nghị biến thành đường cong nhu hòa, hàng mi dày rung động theo từng nhịp thở. Đôi môi mỏng khẽ nhếch, tạo nên đường cong khêu gợi, khiến người ta không

nhịn được muốn hôn.

Ngón tay anh…

Vai anh…

Ngực anh nhấp nhô vững vàng theo quy luật…

Tiếng tim đập dồn cố chấp kiên định của anh…

Vì sao anh lại ngủ ngon như thế? Vì đêm qua do tôi cuồng nhiệt mà mệt mỏi sao? Là vì anh tin tưởng tôi sẽ không hại anh sao? Là vì anh yêu

tôi phải không?

Không biết trong giấc mơ của anh có tôi không?



Bao năm ẩn nhẫn chỉ vì ngày này. Vậy mà tay cầm dao run run, nước mắt rơi từng giọt từng giọt trên mặt đất…

Mục đích sẽ được thực hiện! Vậy mà điều tôi nghĩ tới không phải là

giết anh sẽ sung sướng thế nào, mà là một dao này đâm xuống anh sẽ rất

đau phải không? Sẽ chảy rất nhiều máu đúng không? Ánh mắt cuối cùng của

anh sẽ là ánh mắt như thế nào…

Mũi dao dưới ánh đèn lờ mờ lóe lên ánh sáng sắc bén. Chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay tôi dường như đang đốt lên một ngọn lửa.

Tôi nhớ tới bờ hoa bỉ ngạn và ráng hồng tà dương.

Nhớ anh làm cho tôi cơm rang trứng;

Nhớ anh khi anh ra khỏi phòng cấp cứu, câu nói đầu tiên mà anh không thể nói thành tiếng: “Em có bị thương không?”

Vì sao tôi lại muốn giết anh?

Vì sao nhất định phải giết một người đàn ông yêu tôi đến vậy!

Tôi cố gắng nhớ lại ngày cả gia đình tôi chết, nhớ tới mẹ tôi lao ra từ ban công.

Bà biết mình sẽ chết mà vẫn lao ra. Không phải thương tâm, không phải xúc động, mà là bà căn bản muốn chết cùng một chỗ với cha…

Tâm tư tôi rối bời, tư duy cũng bắt đầu hỗn loạn. Bất chợt, tôi tự hỏi bản thân: Nếu có một ngày Hàn Trạc Thần nói anh bằng lòng tử sát, không muốn liên lụy đến tôi, liên lụy đến con.

Tôi sẽ làm thế nào?

Đáp án tuyệt nhiên không cần nghĩ, tôi nhất định sẽ không do dự nói: “Không thể! Không có anh, em và con sống sót thế nào!”

Tôi cũng lựa chọn giống mẹ, thà cược một lần, cho dù cuối cùng người

trong nhà đều phải chết cùng một