thấy những điều kiện đó khá thoải mái, bình thường nhưng trên thực tế thì nó quá khắc nghiệt ấy chứ. Và hiện tại anh mới phát hiện ra vấn đề mấu chốt.
Nhưng dù điều kiện có khó khăn thì tiền lương anh trả rất cao. Hàng năm anh thường đưa Trọng Hàm ra nước ngoài 2 lần, mỗi lần ít nhất 10 ngày, 20 ngày còn lại chính là ngày nghỉ của người giúp việc. Anh không chỉ trả tiền lương cứng còn thêm cả tiền thưởng những ngày nghỉ.
Thế nên anh tin nếu biết cách khen thưởng hậu hĩnh, phóng khoáng tất sẽ có người phù hợp với yêu cầu của mình.
Cốc ~~~ Cốc ~~~~
Chắc là người xin phỏng vấn tới.
Ung Tuấn Triển ngẩng đầu lên nhìn:
– Mời vào!
Thích hợp hay không chỉ cần nhìn lần đầu sẽ biết được ngay.
Cảm giác là một thứ rất tuyệt vời, nếu cảm giác đúng thì bất cứ điều gì cũng đúng. Anh và Trọng Hàm dường như tâm linh tương thông, anh nhìn vừa mắt người phụ nữ nào thì nhất định Trọng Hãm cũng sẽ thấy hài lòng với người đó.
Anh nhìn chăm chú vào cánh cửa đang mở ra, một người phụ nữ trẻ tuổi với chiếc khăn choàng bằng lông bước vào.
Phong cách ăn mặc của cô khá đơn giản, chiếc áo sơ mi trắng tay dài được cắt may khéo léo, quần jean màu xanh đứng đắn, ống quần hơi bo lại kết hợp với đôi giày cao gót màu trắng. Chiếc khăn choàng màu táo xanh quấn hờ quanh cổ hai vòng, trang sức giản dị rất dễ nhìn. Cách ăn mặc của cô tạo cho người ta có cảm giác thoải mái mỗi khi vào xuân.
– Xin chào, tôi là Vạn Tử Tẩm.
Cô đi tới trước mặt anh, chủ động chào hỏi. Anh đã rất ngạc nhiên khi nhìn thấy một người phụ nữ ngọt ngào như thế này, gương mặt cô hoàn hảo, đôi môi đỏ căng mọng, hàng lông mi dài mà cong vút. Thậm chí anh còn cảm thấy rất quen thuộc với đôi mắt sáng long lanh kia.
– Tôi là Ung Tuấn Triển. – anh làm một hành động tay. – Mời ngồi.
Vì đây là cuộc phỏng vấn tìm người giúp việc nên anh nói thư ký Lương đặt một chiếc ghế dựa ngay trước bàn làm việc của mình, thường thì nơi ấy là một khoảng không.
– Cám ơn! – cô kéo ghế rồi ngồi xuống.
Anh nhận thấy rằng cô hình như đang lo lắng, ánh mắt cũng rất phức tạp.
Anh nhìn vào màn hình máy tính, trên đó hiển thị sơ yếu lý lịch của cô.
27 tuổi, tốt nghiệp khoa văn học Anh – Mĩ, có bằng cấp nấu ăn, đã trải qua cuộc thi tuyển của trung tâm nhân lực và còn được theo học khóa huấn luyện tại bệnh viện. Cả sức khỏe lẫn tư tưởng, tinh thần đều bình thường, khỏe mạnh, bên cạnh đó đã có kinh nghiệm một năm làm giúp việc và quan trọng là cô sẵn sàng làm việc lâu dài tại nhà chủ.
Trực giác nói với anh rằng – chính là cô!
Nhưng anh vẫn còn vài câu hỏi cơ bản muốn hỏi cô.
Ung Tuấn Triển nhìn liếc qua đồng hồ, bộ dáng trở nên cấp bách:
– 7 giờ tôi phải tham gia một tiệc rượu, không còn nhiều thời gian nữa. Có mấy vấn đề tôi muốn hỏi trực tiếp cô, nếu khiến cô cảm thấy không thoải mái hay là không muốn trả lời thì cô có thể nói thẳng.
Vạn Tử Tẩm mím môi, nuốt khan:
– Được!
– Tôi làm cô lo lắng sao? Đừng lo gì cả, chỉ là một số câu hỏi bình thường thôi. – anh cười, hỏi. – Cô có bằng cấp loại ưu, vì sao lại muốn làm công việc của một người giúp việc nhà?
Cô lấy lại bình tĩnh, hắng cổ họng và trả lời một cách ngắn gọn nhất:
– Tôi rất thích làm công việc nhà, và tôi có thể tìm thấy cảm giác thành. Có thể tận mắt nhìn thấy cuộc sống của chủ nhà trở nên ngăn nắp, gọn gàng thì tôi rất vui vẻ. Thực ra tôi cũng từng đi làm ở công ty nhưng phát hiện nó không thích hợp với tôi. Tôi vẫn thích trở thành một người giúp việc nhà hơn!
Câu trả lời này rất hợp lý, thuyết phục không có chỗ nào làm anh phải nghi ngờ. Anh lại tiếp tục đưa ra câu hỏi thứ hai.
– Người chủ trước đây của cô sống tại Cao Hùng, vì họ di cư sang Mĩ nên đã không thể chấm dứt hợp đồng với cô. Cô không có ý nghĩ muốn ở lại Cao Hùng làm việc à?
Cô im lặng vài giây rồi đáp:
– Thực ra .. Tôi vừa kết thúc một mối quan hệ, đối phương lại sống tại Cao Hùng, tháng trước đã kết hôn.. Tôi không muốn ở lại một nơi khiến mình đau buồn thế nên mới đề nghị công ty chuyển tôi tới Đài Bắc.
Anh gật đầu, cơ bản anh không muốn tìm hiểu nhiều về vấn đề tình cảm cá nhân của cô nên chỉ hỏi thêm một chút:
– Cô biết người mà cô cần chăm sóc là một đứa nhỏ 9 tuổi? Cô còn muốn ở lại nhà của tôi nữa không?
Cổ họng Vạn Tử Tẩm khô đanh, âm giọng hạ xuống:
– Vâng, tôi biết. Đối với tôi chuyện đó không có vấn đề gì. Trước kia khi làm việc trong nhà chủ cũ, họ cũng có 2 đứa con nhỏ, một lên bảy và một lên năm. Tôi đã sống với mọi người rất thoái mái, vui vẻ.
Ung Tuấn Triển giả vờ đóng sấp tài liệu lại, thực ra trong đó không hề có hồ sơ về cô. Anh có thói quen dùng động tác này để ngụ ý muốn kết thúc cuộc trò chuyện:
– Tôi không còn câu hỏi, cô có chuyện gì muốn hỏi tôi không?
Cô nìn thở nhìn anh:
– Ý của ngài là.. tôi được chọn?
Anh gật đầu:
– Đúng vậy! Nếu cô không có thêm thắc mắc gì thì từ giờ trở đi cô là người giúp việc cho gia đình tôi. Về vấn đề tiền lương, ngày nghỉ, tiền thưởng, bảo hiểm thì cô hãy trao đổi lại với công ty của mình.
– Vâng, nếu vậy… – cô cắn cắn môi, bộ dáng vẫn có vẻ khẩn trương như trước.
– Cô sợ tôi sao? – anh c