Sớm Đã Có Cục Cưng

Sớm Đã Có Cục Cưng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 321661

Bình chọn: 8.5.00/10/166 lượt.

ười nhẹ một tiếng. – Tôi chỉ là bận rộn nhiều việc nhưng tuyệt đối không đáng sợ đâu. Chỉ cần cô làm tốt phần việc và trách nhiệm của mình thì cô sẽ nhận ra tôi không phải là một ông chủ hà khắc, ác ma đâu.

Vạn Tử Tẩm hít hít mũi, nắm chặt tay lại, đáy mắt ánh lên chút kích động:

– Không, ngài hiểu lầm rồi, tôi không sợ ngài…

– Vậy thì tốt rồi! – anh theo thói quen ngắt ngang lời cô. Vì anh phát hiện cô luôn đột ngột dừng lại và thường bất chợt ý thức ra được có thứ gì đó ức chế bản thân cô không được nói ra hết những gì trong đầu.

– Hành lý của cô hiện giờ đang ở đâu? – anh nhìn quanh, hàng mày giơ lên. – Chắc công ty của cô đã nói qua, nếu vượt qua cuộc phỏng vấn thì công việc sẽ bắt đầu ngay đêm nay.

Cô đón nhận cái nhìn chăm chú của anh, nuốt nước miếng:

– Vâng, tôi biết. Thật ra hành lý của tôi đang để bên ngoài…

Ung Tuấn Triển đột nhiên đứng bật lên, nở một nụ cười cực kỳ quyến rũ.

– Vậy thì tốt quá! – môi anh hơi hơi cong lên. – Trước hết cô cứ theo tôi về nhà, tôi muốn đổi một bộ âu phục. Chúng ta có thể nói chuyện thêm ở trên xe, cô cứ hỏi bất cứ điều gì nếu chúng giúp cho cô. Mai tôi phải tới Thượng Hải, trong thời gian ngắn cô cần phải biết được một số điều cơ bản, càng nhiều càng tốt.

– Ừm… con trai của ngài… – Vạn Tử Tẩm nhìn anh, môi mấp máy. – Ý tôi là .. quý công tử, hiện giờ cậu ấy đang ở nhà sao?

Anh lại cười, thoải mái nói:

– Nó tên là Trọng Hàm, cô có thể gọi thẳng nó như vậy. Còn ba chữ “quý công tử” thì nó rất phản cảm với cách gọi này thế nên cô cũng đừng cố gắng đối xử với nó nhưng một quý công tử, chỉ cần xem nó như một đứa nhỏ 9 tuổi bình thường là được rồi.

Cô kinh ngạc nhìn anh khi nghe được câu nói giỡn kia. Người đàn ông này … sao vẫn hấp dẫn khiến người khác chết mê chết mệt thế nhỉ?

Vạn Tử Tẩm kéo chiếc vali đi theo sau Ung Tuấn Triển. Dáng người anh cao lớn, sức vóc khỏe mạnh làm cô phải bước hụt hơi mới bắt kịp tốc độ đi của anh.

Dù tiếng gót giày của cô gõ gõ đằng sau càng ngày càng vội thì anh cũng không có ý đi chậm lại. Còn thư ký Lương thì hình như đã được huấn luyện bài bản nên ngay cả khi đi giày cao gót mà cô ấy vẫn đi sông song với anh, đúng là lợi hại thật!

Bước vào thang máy, hai mắt thư ký Lương nhìn không rời tệp giấy tờ trên tay, luôn miệng báo cáo công việc; anh chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra những câu hỏi.

Cô cảm thấy các bó thần kinh của thư ký Lương dường như lúc nào cũng được lên cót, cả người thường trong trạng thái chuẩn bị chiến đấu để tránh bị chậm trễ với những câu hỏi bất ngờ từ ông chủ.

– Cô có nghe chúng tôi nói chuyện không? Vạn tiểu thư?! – bỗng nhiên Ung Tuấn Triển ngoái đầu lại nhìn cô, vẻ mặt khá thoải mái nhưng ánh mắt lại có ý muốn nghiên cứu, xem xét kỹ lưỡng người đối diện.

– À!? – một tầng bất an hiện lên, đuôi lông mày cô hơi nhăn lại. Có khi nào vừa rồi cô đã nghe chuyện không nên nghe?

Anh mỉm cười nhìn cô:

– Cô có thể nghe những gì chúng tôi đang nói, điều đó sẽ giúp cô hiểu hơn về tôi đó.

Vạn Tử Tẩm cảm thấy nhịp tim mình đập nhanh hơn:

– Ồ, vâng .. được .. có lẽ là như vậy.

Thì ra anh có ý này, anh muốn cô làm quen với hoàn cảnh trong thời gian ngắn nhất có thể, sau đó anh sẽ tin tưởng đem nhà cửa và con trai mình giao cho cô.

Trước cuộc phỏng vấn thư lý Lương có nói cho cô biết, nếu cô trúng tuyển thì ngay ngày mai sẽ bắt đầu làm việc. Cô sẽ phải ở cùng con trai của tổng giám đốc trong mười ngày vì anh có lịch công tác tại Thượng Hải.

Anh thường để đứa nhỏ ở nhà một mình đi công tác sao? Cô là một “người xa lạ” đó nha, sao anh có thể tin tưởng một người lạ hoắc như cô chứ?

Nếu hôm nay người trúng tuyển không phải là cô mà là một người khác thì anh cũng sẽ giao đứa nhỏ cho họ chăm sóc hả? Nếu đó là một kẻ biến thái, ngược đãi trẻ em thì làm sao?

Tất nhiên cô biết thông qua công ty nhân lực và sự đề cử của trung tâm của cô thì có thể đảm bảo nhưng trẻ em vẫn chỉ là trẻ em, nếu chẳng may gặp phải kẻ xấu thì…

– Mấy cái này cô viết thành văn bản báo cáo đơn giản rồi gửi lên. – anh tiếp tục dặn dò công việc với thư ký Lương. – Còn nữa, mai tôi muốn xem qua vài tài liệu, có một số chỗ không hợp lý lắm. Tôi đã gửi mail cho cô, cô vất vả một chút chỉnh sửa lại tất cả rồi đêm nay gửi mail lại cho tôi, đừng để trễ quá.

Thư lý Lương nhìn ông chủ, da đầu run lên.. Ý của ông chủ chính là muốn cô tăng ca.

Dù muốn hay không muốn cũng phải làm, từ sau khi cô vào làm việc thì tốc độ phát triển của công ty cực nhanh, đồng nghĩa với chuyện cô làm công việc của hai người , bận rộn tới mức gần như bỏ mặc cả bạn trai của mình.

Tuy nhiên câu khẩu hiệu của tập đoàn nhà họ Ung này là “Không có nhân viên thừa”; tất cả mọi nhân viên và người quản lý ở từng bộ phận đều phải gắng sức điều chỉnh công việc của mình cho hợp lý. Nhưng cũng không có người nào oán giận, dù sao thì tổng giám đốc của họ không hề keo kiệt trong các khoản tiền thưởng cho cấp dưới.

– Vạn tiểu thư, những lúc tôi không có ở đây, nếu có vấn đề gì thì cô có thể tìm thư ký Lương. – anh nhìn cô, nhắc nhở.

– Vâng! – cô muốn được ở một mình để bình tĩ


Pair of Vintage Old School Fru