ặt tường được sơn màu be sáng, tấn rèm cửa màu xanh đậm, chiếc cửa sổ làm bằng kính trong suốt có thể ngắm được cảnh bên ngoài, trên bệ cửa được trang trí bằng những chậu hoa nhỏ. Nội thất bên trong được thiết kế, bày biện rất có phong cách riêng biệt, giống như nơi ở của một người có tiền, thoạt nhìn thì đồ đạc rất đơn giản song lại có giá trị lớn.
Và .. cô đã được sống ở nơi này, mọi thứ đã thuận lợi biến thành sự thật, chỉ cần cô khống chế được cảm xúc của chính mình thật tốt thì sẽ không có vấn đề gì hết. Nếu cô bất cẩn để lộ dấu vết thì đó chỉ vì bản thân cô đã kích động quá mức biểu hiện ra tình cảm riêng của mình, tới lúc đó thì… Thế nên cô cần phải che dấu thật tốt, che dấu cho gọn gẽ…
– Cô Vạn!
Ung Tuấn Triển đi ra, anh thay một bộ đồ tây màu đen rất phong cách, so với bộ khi nãy có phần nghiêm chỉnh hơn và nó càng làm nổi bật vẻ bề ngoài hút hồn, khí chất hiên ngang cùng bả vai rộng lớn của anh.
Vạn Tử Tẩm nhìn anh, bụng lại quặn thắt một trận.
Mắt anh đăm đăm nhìn đồng hồ rồi vội vã nói vài tiếng với cô:
– Bây giờ tôi phải đi rồi, chắc phải 12 giờ mới về được. Trọng Hàm biết cô sẽ ở đây, tôi đã nói thư ký báo cho nó biết, tầm 7 giờ 30 phút nó sẽ về, cô có thể ở nhà một mình chứ? Có vấn đề gì không?
Cô hắng giọng, đáp:
– Không sao!
– Xem ra tôi đã tìm được một người trợ giúp tốt rồi. – anh cười hài lòng. – Mặt sau bên trái có hai gian phòng trống, cô tự chọn một gian để sử dụng nhé. Tủ lạnh trong bếp có để rất nhiều đồ ăn, đều là do cô Lâm mua, nếu có thể thì tôi hy vọng cô sẽ chuẩn bị bữa tối cho Trọng Hàm. Nó không ăn đồ ăn ngoài hay đồ để lại, nhất là thức ăn nhanh. Nó chưa bao giờ ăn những thứ đó.
– Được! – cô có thể cảm thấy hô hấp chính mình ngày càng loạn và liều mạng cố gắng trấn áp nó bình ổn lại.
– Giờ tôi thật sự phải ra ngoài rồi. – anh nở một nụ cười xin lỗi. – Nơi này xin nhờ cô vậy.
Anh đi rồi nhưng trong không khí vẫn lưu lại hơi thở của anh. Sự tồn tại của anh luôn mạnh mẽ như thế, người đàn ông này có thể nào đừng quyến rũ như vậy, được không nhỉ?
Vạn Tử Tẩm hít sâu một hơi, hồi lâu sau mới hồi phục lại tinh thần.
Cô trọn căn phòng bên trái làm phòng ngủ rồi nhanh nhẹ mở hành lý ra sắp xếp vào tủ; sau đó cô thay một chiếc quần tây dài, mặc chiếc áo phông ngắn tay thoải mái và bắt đầu xem xét các căn phòng còn lại.
Vạn Tử Tẩm một lần nữa thấy ngạc nhiên và vui vui, đúng là anh rất tin tưởng vào một người xa lạ như cô. Ngay cả phòng mình cũng không có khóa, dù là phòng làm việc hay phòng ngủ.
Cô còn muốn xem nhiều hơn nhưng không có thời gian. Cô còn phải chuẩn bị bữa tối cho Trọng Hàm nữa. Không biết nó thích ăn gì, tốt nhất cô nên nấu tất cả các món.
Oa! Phòng bếp trông thật tuyệt, mái kính, cửa sổ kính dài sát đất có thể nhìn cảnh vật bên ngoài, còn có thêm một quần bar rộng lớn. Đồ bếp hình như toàn là đồ nhập khẩu, mọi thứ được lau chùi sạch sẽ không nhiễm một hạt bụi. Cô mở ủ lạnh, đúng là có rất nhiều nguyên liệu. Cô Lâm đã phân loại từng thứ ra cẩn thận, mỗi thứ đều đã đươc rửa sạch sẽ và giữ tươi nguyên. Nhờ vậy mà cô sẽ bắt tay vào việc nấu nướng dễ dàng hơn nhiều.
Vì để được vào ngôi nhà này cô đã học qua rất nhiều chỗ dạy nấu ăn, dù đồ ăn Trung hay Tây cũng không làm khó được cô. Không ai biết là cô đã học hỏi cực khổ như thế nào, học nấu ăn, học lái xe, còn tranh thủ thời gian tự mình đúc kết kinh nghiệm ở trung tâm giới thiệu nhân lực về công việc nhà. Thấy cô có thành ý như vậy nên ông trời hình như cũng đứng về phía cô, nhất định là như vậy rồi!
Đeo chiếc tạp dề vào, cô bắt đầu tập trung vào việc nấu ăn, mãi tới khi chuông cửa vang lên.
Nhất định là Trọng Hàm đã quay về!
Vạn Tử Tẩm rút vội chiếc khăn lau tay trong bếp ra lau khô tay rồi nhanh chóng chạy ra mở cửa.
Cô nghe tim mình đang đập thình thịch liên hồi, chớp mắt một cái như đất trời xoay chuyển nhưng cô nhanh chóng khôi phục lại bình tĩnh rồi mới mở cửa ra.
Một bé trai mặt mũi thanh tú, lưng đeo một chiếc balo nhỏ đứng trước cửa nhìn cô:
– Là cô Vạn sao ạ? Xin chào, cháu là Ung Trọng Hàm.
Cô nhìn bé trai không chớp mắt, một làn sóng nhiệt thình lình vọt vào hốc mắt cô, trái tim không thể nào khống chế được những cơn co thắt dâng trào như sóng biển.
Thì ra đứa con trai bé bỏng của cô đã lớn như thế này rồi, thật tuyệt, trông rất đẹp trai, giống y hệt ba ba nó… Không được, không thể khóc, không được khóc! Cô bối rối ép nước mắt vào trong, nở một nụ cười thân thiện, ấm áp với con trai.
– Xin chào, Trọng Hàm! Cô rất vui vì biết con, chào đón con về nhà!
…
Buổi lễ trao giải diễn ra khá lâu mà không có mấy thú vị, Ung Tuấn Triển liên tục nhìn thời gian. Chắc bây giờ Trọng Hàm đã về nhà, nó có thích Vạn Tử Tẩm không nhỉ?
Trọng Hàm là một đứa nhỏ cực kỳ nhạy cảm lại trưởng thành từ sớm. Trước khi cô Lâm tới, thông qua một người bạn làm ăn anh được giới thiệu cho một cô gái họ Cao với kinh nghiệm và có giáo dục để phỏng vấn. Tuy nhiên sau vài ngày anh đi công tác thì Trọng Hàm bắt đầu thể hiện những hiện tượng bài xích đối với cô ta, cuối cùng anh cũng đã phải sa thải đối phương.
Còn vớ
