lạnh lùng nhưng rất sắc xảo, cô không thể sinh con; còn anh thì chỉ cần duy nhất mình Trọng Hàm, hai người rất hợp nhau. Tuy người nhà hy vọng anh kết hôn với một người phụ nữ khác, lý do là muốn anh “sinh nhiều thêm cháu” nhưng anh lại không định có thêm một đứa con nào nữa.
Anh đã nợ Trọng Hàm quá nhiều, vô tình sinh ra nó, thậm chí không thể nói cho nó biết mẹ đẻ của nó là ai. Anh không thể nào có thêm một đứa nhỏ cùng cha khác mẹ khiến cho Trọng Hàm cảm giác mình bị đoạt mất tình thương yêu.
Một lý do khác làm anh muốn kết hôn đó chính là – một người đàn ông độc thân có một đứa con sẽ là tâm điểm chú ý cho người ngoài. Trước mắt, anh đang cố gắng phát triển tập đoàn Ung thị, một người đàn ông đã kết hôn sẽ có ích cho hình tượng của công ty.
Vì lý do này mà anh mới đi gặp mặt Trương Cảnh Viện nói chuyện, sau 50 lần hẹn hò, nếu không chán ghét đối phương thì sẽ tiến một bước, bàn tới chuyện kết hôn. Còn nếu một bên đổi ý hay không đồng ý thì sẽ kết thúc mối quan hệ này lại.
Ngược lại, nếu tiến tới hôn nhân thì bọn cũng vẫn bàn bạc chi tiết về các vấn đề quyền lợi, nghĩa vụ, trách nhiệm của hai bên và tất cả sẽ được pháp luật chứng thực.
Nói cách khác, đây chính là một hợp đồng hôn nhân.
Cho tới lúc này hai người đã hẹn hò sáu lần. Cô ấy biết anh có con trai nhưng anh chưa từng sắp xếp để Trọng Hàm và cô gặp mặt nhau. Nếu Trọng Hàm không thích cô ấy thì dĩ nhiên hợp đồng kia không còn giá trị. Anh tin chắc Trọng Hàm sẽ không thích cô ấy nhưng anh sẽ thuyết phục nó. Cô ấy tuy không thể trở thành một người mẹ kệ hiền dịu, ấm áp nhưng cô lại là một người phụ nữ đáng thương. Cha con anh sẽ là những kỵ sĩ hào hiệp tới để giúp đỡ về tinh thần và làm cô trở thành một thành viên của gia đình anh…
Nghĩ tới đây ngay chinh anh cũng chỉ biết lắc đầu cười xòa.
Trọng Hàm là một đứa nhỏ trưởng thành sớm, hy vọng cái lý do sẽ thuyết phục được nó.
Vạn Tử Tẩm đứng ngoài cửa, hít sâu một hơi rồi nhẹ nhàng gõ cửa:
– Mời vào!
Đầu tiên cô nở một nụ cười, đẩy cửa đi vào; quả nhiên nhìn thấy Trọng Hàm mặc quần áo ngủ ngồi bên cạnh chiếc máy tính đang trò chuyện với các bạn.
Đây là một căn phòng rộng hàng trăm mét vuông sang trọng, xa hoa. Tuy nó có phòng piano riêng, phòng vẽ riêng nhưng vẫn chỉ là một đứa trẻ, dĩ nhiên là nó thích cái thế giới mạng đầy mê lực kia hơn nhiều.
– Đã mười giờ rồi, con nên đi ngủ thôi! – nhìn nó mà lòng cô mềm nhũn ra.
Đứa bé trông rất tốt, cô thật sự thấy cảm kích người đã chăm sóc và nuôi dưỡng nó.
– Cô, cô đặc biệt tới để nhắc cháu đi ngủ sao? – nó có vẻ kinh ngạc nhìn cô. Trước kia cô Lâm đối với nó rất tốt, nó rất thích cô Lâm nhưng chưa bao giờ cô tới phòng nhắc nó đi ngủ. Buổi tối, sau khi thu dọn phòng, cô Lâm sẽ đi thẳng về phòng mình. Cô Lâm từng kể với nó rằng, cô ấy về phòng là để nói chuyện với vị hôn phu ởDubai.
Còn cô Vạn này … Trọng Hàm nhìn sâu vào mắt cô. Ánh mắt của cô rất dịu dàng, rất cưng chiều, nhìn giống với ánh mắt của bà nội mỗi khi nhìn nó. Đó không phải là một ánh nhìn giả dối hay vì cố ý muốn lấy lòng nó.
– Đúng thế, ngủ muộn đối với con không tốt. Ngày mai sẽ không có tinh thần để đi học đó! – cô dịu giọng nói.
Trong mắt đứa bé trở nên phức tạp, mơ màng:
– Cô, là ba con gọi cô tới sao?
Vì mỗi sáng khi cô Lâm nhắc nó uống sữa đều nói là ba nó hy vọng nó uống; nếu nấu những món nó không thích ăn như trứng và cá thì nói là ba nó mong nó sẽ ăn; mùa đông, cô Lâm bắt nó mặc thật nhiều quần áo dày cộp và nói đó là ba nó muốn nó mặc nhiều cho ấm.
– Không phải. – Vạn Tử Tẩm cười nhẹ nói. – Ba con chưa có trở về đâu. – không xong, không xong, liệu con trai cô có cảm thấy cô là một người xa lạ lại đi quản quá nhiều chuyện rồi sau đó nổi giận bắt cô tới bãi biển ngủ không?
– Không phải ba gọi cô đến… – ngực nó nhảy lên một cái.
Nếu vậy… là tự cô ấy đến sao? Cô thật lòng quan tâm nó?
Nhìn vẻ mặt bối rối của nó, cô không biết trong cái đầu nho nhỏ kia đang suy nghĩ những gì đành vội lên tiếng:
– Tuy không phải ba con gọi cô tới nhưng nếu ông ấy biết con đi ngủ lúc 10 giờ thì nhất định sẽ rất vui. – ánh nhìn cực kỳ ấm áp của cô dừng lại trên gương mặt trẻ thơ của Trọng Hàm khiến nó vô thức gật đầu.
– Vâng, đợi một chút nữa cháu sẽ đi ngủ.
– Được! – cô cũng không nói thêm gì, vừa bước qua thềm cửa thì chợt quay lại nhắc nhở. – Đúng rồi, Trọng Hàm, con có biết nếu qua mười giờ đêm, những đứa trẻ vẫn còn ngồi trên mạng sẽ bị cảnh sát theo dõi không? Nói cách khác, cảnh sát biết nhất cử nhất động của con ở trên mạng đó.
Nó hình như bị dọa, nâng mắt nhìn cô:
– Thật… thật vậy sao ạ?
– Đương nhiên là thật rồi. – mặt cô không đỏ, khí không suyễn, trả lời một cách khẳng định đầy thuyết phục. – Đây là vì bảo vệ những đứa trẻ nhưng mà… Nếu trước 10 giờ con thoát khỏi mạng thì bọn họ sẽ không bị theo dõi.
Vạn Tử Tẩm nghẹn cười, đóng cửa phòng lại trước cái bộ dáng ngạc nhiên sững sốt của Trọng Hàm.
Thật là đáng yêu, sau này nó có đi ngủ đúng 10 giờ không nhỉ? Tuy nó trưởng thành sớm nhưng vẫn là một đứa bé; mà một đứa bé mới lớn không thể nào thoát khỏi mê lực củ