chỉ có các đồng chí mù mới làm được thôi.
Sau khi anh mù hỏi xong đường vừa rời đi,
Tiểu Nguyệt bỗng thì thầm với chúng tôi: "Anh Tiểu Cường, chị Tiểu Thuý, có một người đàn ông đang nhìn em."
"Trên thế giới này người mù quả là nhiều!" tôi không chịu nỗi nên thốt lên lời than vãn.
Tiểu Nguyệt tức giận nói: "Người mù gì chứ? Là một người đàn ông bình thường."
Thật à? Tôi ngoái cổ tìm kiếm, bên đường cách không xa đúng là có một người
đàn ông đang theo dõi Tiểu Nguyệt, ánh mắt anh ta không dời từng cử động của Tiểu Nguyệt.
Gã trai đó quả thật dán mắt vào Tiểu
Nguyệt. Có lẽ nào, chính tại buổi chiều ngày hôm nay, mùa xuân của em
Tiểu Nguyệt đã đến rồi sao? Tôi nhìn kĩ gã đó, cũng không đến nỗi xấu
xí, Tiểu Nguyệt và hắn thành một đôi có thể coi là bông hoa nhài cắm bãi cứt trâu.
Gã thanh niên đột ngột tăng tốc tiếp cận Tiểu Nguyệt.
Chà, không lẽ anh ta không đợi được nữa nên đến làm quen chăng? Tiểu
Nguyệt bối rối đến nỗi không biết phải nói gì, gã trai chạy đến bên Tiểu Nguyệt, rồi bỗng cướp lấy cái túi trong tay Tiểu Nguyệt và nhanh chóng
bỏ chạy.
Hả? Lẽ nào vị huynh đệ nhân từ này không phải đã ngây
ngất Tiểu Nguyệt mà là đồng môn của Tứ Mao, đều xuất thân từ nghề ăn
cướp?
Tiểu Nguyệt hô hoán: "Anh Tiểu Cường, trong túi có hoá đơn lấy hàng của công ty Lý Dương!"
Trời ạ! Không thể thế được, chỉ cần Lý Dương đòi hoá đơn, thế là 10.000 tệ của tôi tan như bong bóng xà phòng.
Tôi lập tức đuổi theo, hắn chạy như bay phía trước, tôi đuổi rượt sát phía
sau. Tốc độ của cả hai tương đương nhau nên cứ như một cuộc đuổi bắt
trên đường.
Tuy hắn là một kẻ cướp giật nhưng tôi vẫn rất khâm
phục hắn. Cho dù là mục đích đặc biệt nhưng có thể dõi theo cái bản mặt
của Tiểu Nguyệt lâu đến thế, cái đó thuộc về đạo đức nghề nghiệp cấp độ
cao đây! <>
Chúng tôi cứ thế chạy băng băng trên đường phố, Tiểu Thuý và Tiểu Nguyệt chạy theo sau. Tuy vậy tốc độ chậm hơn nhiều, Lần trước lúc đuổi theo tôi, Tiểu Nguyệt chạy nhanh là thế, xem ra sức mạnh của tình yêu vẫn là sức mạnh vô địch. Tôi lại ước chừng khoảng cách giữa tôi và kẻ giật túi một lần nữa, quả có rút ngắn được một chút, xem ra tốc độ của tôi vẫn nhỉnh hơn hắn, tôi nhẩm tính trong đầu, nếu lấy khoảng cách giữa chúng tôi ra làm một phép tính (tốc độ của tôi trừ đi tốc độ của hắn) thì sau 42 giây nữa tôi có thể với đến kẻ cướp giật này.
Tôi chửi thầm trong lòng: "Thằng oắt con trộm cắp, mày chạy đâu cho thoát!" Cuộc rượt đuổi tốc độ của chúng tôi đã thu hút sự chú ý của mọi người. Trong vô thức tôi liếc mắt nhìn quần chúng hai bên đường, có rất nhiều các cô gái xinh đẹp chăm chú nhìn chúng tôi, tôi hơi điều chỉnh một chút tư thế của mình để làm dáng chạy trông càng tao nhã hơn, để đầu ngoảnh sang một hướng hợp lý, lúc giao lưu bằng ánh mắt với các người đẹp bên đường tôi vẫn nở nụ cười trí thức, kín đáo nhưng phong độ của mình. Khí chất của một người thể hiện ở ngay những chi tiết vụn vặt ấy, đó là điểm khác biệt giữa Trương Tiểu Cường tôi với những kẻ phàm tục khác ở thị trấn Tam Thuỷ.
Lúc tôi quay đầu lại phía trước, tôi đã phát hiện ra khoảng cách giữa gã đó và tôi đã xa hơn một chút. Tôi đành bỏ cái tao nhã của mình để dốc sức đuổi theo hắn. Trong cuộc đời này sự tiếc nuối của con người là vô biên, muốn đạt được trước hết phải biết từ bỏ.
Trước mặt là một con phố đi bộ, chỉ cần tên ăn cướp chạy vào dòng người thì tôi muốn đuổi theo cũng khó, lúc này lựa chọn tốt nhất của tôi là kêu gọi sự giúp đỡ của mọi người phía trước để túm cổ hắn lại.
Tôi thường thấy mấy thông báo trên báo chí hay phát thanh như thế này: Nhân vật anh hùng XX một mình đuổi bắt cướp, kêu gọi sự giúp đỡ của những người đi đường, nhưng những người đi đường bàng quan như không hay biết, cuối cùng kẻ cướp chạy thoát, thậm chí nhân vật anh hùng còn bị thương. Ở đây, tôi chỉ trách người anh hùng làm việc mà quá tôn thờ chủ nghĩa bán sức, bạn gào toáng trên phố: "Bắt kẻ trộm!" trong xã hội "mọi người vì một người, một người vì mọi người" này có bao nhiêu người chấp nhận giúp bạn bắt một kẻ cướp trong tay có thể có hung khí, trong tâm rất có thể có sự hung hãn du côn? Vì thế cách làm đúng đắn là thay đổi một chút, giống như tôi hô hoán lên rằng: "Bắt dâm phu!" có thế mới có một vài quần chúng nhiệt tình tham gia vào công việc bắt một kẻ dâm phu có thể quần áo còn chưa mặc xong.
Tôi vừa mới hô hoán: "Bắt dâm..." vẫn chưa kịp nói hết câu, thằng nhãi phía trước đã bị đạp ngã lăn ra đất, người đạp hắn ngã ra đất vừa quay người lại phía sau, tôi thì tốc độ đang quá nhanh, thêm vào đó khoảng cách với anh ta lại quá gần, không giữ được đà nên tôi lao vào ngã đè lên anh ta. Chúng tôi cùng "oái" lên một tiếng rồi ngã lăn ra, dưới thân tôi hình như là một phụ nữ, bởi tôi ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng.
Tình cảnh này tôi cũng đã từng lâm vào, lần trước ở nhà Tiểu Nguyệt tôi đã ngã đè lên Lưu Dĩnh, cảnh vật đã đổi thay, tình thế cũ một lần nữa lại xuất hiện, người phụ nữ bên dưới "a" lên một tiếng. Tôi định thần lại nhìn, vẫn cứ là Lưu Dĩnh! Hôm nay chị ta mặc thườ