Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng

Sự Dịu Dàng Khó Cưỡng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324993

Bình chọn: 8.5.00/10/499 lượt.

của anh ta, giúp anh ta vượt qua giai đoạn khó khăn này?

Tiểu Úc vào phòng tắm đánh răng, rửa mặt, chỉnh lại quần áo rồi bước ra, đang định quay về trường thì phát hiện Ivan ngồi trên sofa thất thần nhìn xuống sàn nhà, tay nắm chặt chiếc di động.

Cô nhìn xuống sàn nhà, trên đó không một vết bụi.

“Anh không sao chứ hả?” Cô hỏi.

“Cổ phiếu vừa mở sàn đã tăng chạm đỉnh rồi.”

“Cái gì?!” Cô thấy lòng nặng trĩu.

Biết rõ mọi lời an ủi lúc này đều là vô nghĩa, cô vẫn ngồi xổm xuống bên cạnh tay vịn của sofa, hai tay đặt lên tay vịn, ngẩng đầu nhìn anh ta. “Có lẽ vẫn còn khả năng cứu vãn… Không biết chừng chiều nay cổ phiếu sẽ giảm.”

“Anh sớm đã biết cái kết quả này.” Ivan ngửa đầu dựa vào sofa, hơi thở rất nhẹ, dường như không còn sức lực vậy, hàng lông mày nhíu lại, hai đầu lông mày như sắp chạm vào nhau. Tiểu Úc rất hy vọng anh ta gào thét ầm ĩ như phát điên, chửi rủa hoặc đập đồ đạc, chứ không phải cố gắng kìm nén như thế này, anh ta như thế này khiến người khác thấy xót xa.

“Vậy tại sao anh không nói chuyện với các cổ đông của công ty, mua cổ phiếu từ tay họ chẳng phải sẽ dễ dàng hơn sao?”

“Đương nhiên là nói rồi, anh đã nghĩ hết cách mới mua được hai mươi phần trăm cổ phiếu trong tay bọn họ.”

“Vậy anh…” Cú sốc này quả thực rất lớn, cô không biết tìm lời nào để an ủi anh ta nữa.

“Anh không sao. Anh chỉ rất thất vọng về một số người.” Anh nhắm mắt lại, lông mày nhíu chặt hơn. “Thứ bản thân không có được, chấp nhận phá hủy chứ nhất quyết không cho người khác có được… Sao phải tự làm khổ mình vậy chứ?”

“Anh chẳng phải cũng vậy đó sao? Biết rõ là thứ mình không thể có được mà vẫn cứ cố chấp. Sao phải tự làm khổ mình vậy chứ?”

Cặp lông mày của Ivan từ từ dãn ra, đột nhiên anh ta mở mắt, mỉm cười thoải mái với cô. “Em nói đúng, cùng lắm là tất cả sẽ kết thúc, anh và Quân Dật sẽ mở một công ty khác.”

Tiểu Úc còn chưa kịp đón nhận sự thay đổi đột ngột này thì Ivan đã kéo cô đi ra cửa.

“Đi đâu?”

“Đi ăn cơm đã, sau đó sẽ giải quyết vấn đề ở công trường.”

“Ồ!”

“Anh phá sản rồi, hôm nay em mời nhé? Phải rồi, tiền phòng đêm qua em cũng trả luôn nhé?”

“Không phải chứ?! Giờ tôi tuyệt giao với anh còn kịp không?”

“Không kịp nữa rồi! Anh ăn vạ em rồi!”

Khi họ ăn cơm, điện thoại của Ivan đặt trên bàn rung tới mức long trời lở đất, anh ta vẫn làm như không nghe thấy gì cả, say sưa ăn thịt bò một cách ngon lành.

Tiểu Úc cuối cùng không chịu nổi sự hành hạ này, bèn nhắc: “Điện thoại của anh kêu kìa.”

“Ừm!”

Anh ăn hết phần thịt bò của mình, lại cắt một miếng trên đĩa của Tiểu Úc, đặt vào đĩa của mình, tiếp tục ăn.

Cô liếc mắt nhìn cái tên hiện lên trên màn hình điện thoại: Lâm Nhĩ Tích.

“Nếu anh vẫn không nghe, tôi sẽ nghe đấy!”

“Ừm! Em nghe đi.”

“Anh muốn tôi nói gì?”

“Tùy, muốn nói gì thì nói.” Anh ta lại cắt một miếng thịt bò vuông vức cho vào miệng, nhai chậm rãi.

Cô nhếch miệng. “Tại sao không nghe máy?”

“Nghe điện thoại của cô ấy trước mặt em, anh cứ cảm thấy có lỗi với em…”

“Xí! Liên quan gì đến tôi chứ, anh cũng đâu phải chồng tôi?”

Anh ta buột miệng nói: “Sớm muộn sẽ là thôi.”

Bàn tay cầm dĩa của Tiểu Úc khẽ run run, miếng thịt bò rơi xuống đĩa, mấy giọt mỡ bắn lên tay áo của cô. Cô vội lấy giấy ăn để lau, ra sức lau những vết mỡ vẫn ngấm vào vải, không sao lau hết được.

Ivan ngẩng đầu nhìn cô, giơ tay tắt điện thoại rồi lại cầm lên nhấn nhấn vài cái, hình như đang cài đặt chức năng gì đó.

Cô tự thấy mình không phải người hẹp hòi, có những lời nói đùa vô hại cô không hề để bụng, nhưng những lời nói đùa của anh ta có lẽ đã hơi quá rồi, cô cần phải nhắc nhở anh ta mới được. “Có những chuyện không nên nói đùa đâu, ngộ nhỡ tôi tưởng thật thì làm thế nào?”

“Anh không hề nói đùa, anh theo đuổi em rất nghiêm túc.” Ngữ khí của anh ta không giống như đang đùa chút nào.

“Tại sao?” Cô nhìn anh ta, không còn cười cợt châm chọc nữa. “Bởi vì anh đột nhiên thích tôi? Hay là vì… anh muốn tôi chiếm dụng toàn bộ thời gian và tình cảm của anh, để anh không còn tâm tư nghĩ tới cô ấy nữa?”

Nét biểu cảm trên mặt Ivan bỗng trở nên cứng đờ nhưng anh ta không hề phản bác.

“Ivan, tôi thực lòng muốn làm bạn với anh, lúc anh hụt hẫng, cần tôi ở bên cạnh, tôi sẽ không thoái thác nhưng tôi sẽ không yêu anh, cũng giống như anh sẽ không bao giờ yêu tôi vậy!”

Cô đứng dậy, vứt lại tờ giấy ăn vừa lau mỡ trong tay, bỏ đi, khi bước tới cửa vẫn không quên để lại vài tờ tiền trên quầy.

Trong ký ức của cô, đó là lần rút lui hoàn hảo nhất trong cuộc đời cô!

Trải qua chiến dịch này, Tiểu Úc cứ tưởng anh chàng đẹp trai đó dù có dày mặt đến mấy cũng sẽ quay về tự kiểm điểm bản thân từ mười ngày đến nửa tháng, sau khi nhận thức lại mối quan hệ giữa họ mới tới khẩn thiết xin cô thứ lỗi, xây dựng lại tình bạn vĩ đại của họ. Không ngờ, mười một giờ đêm, điện thoại đúng giờ đổ chuông, Tiểu Úc giơ tay cầm chiếc di động để trên gối lên, trên màn hình hiện rõ dòng chữ: Hung thần đêm khuya.

Trong điện thoại vẫn là giọng nói nhẹ nhàng đầy quyến rũ đó: “Có phải đang đợi điện thoại của anh không vậy?”

“Một ngày anh không gọi điện làm


Lamborghini Huracán LP 610-4 t