XtGem Forum catalog
Sự Hấp Dẫn Của Đường Mật

Sự Hấp Dẫn Của Đường Mật

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323301

Bình chọn: 10.00/10/330 lượt.

n sẽ trở lại.” Cô chần chừ một chút, không đành lòng thấy mẹ Đường thương tâm.

Lô Tư Hiền nắm lấy tay cô, đưa cô rời đi.

Mẹ Đường nhìn cha Đường, lặng lẽ thở dài: “Đây là con gái của chúng ta. . .có đúng không?”

“Đúng vậy!” Cha Đường trầm ngâm một chút, sau đó gật đầu.

Lễ đính hôn của Dương Viện Nguyệt hóa thành bọt biển, trở thành trò cười, hại cô ta phải xin nghỉ một tuần rồi mới dám đi làm.

Nhìn đến ánh mắt đồng nghiệp nhìn mình cười một cách kỳ lạ, có khi còn ở sau lưng chỉ trỏ bàn tán, cô ta cảm thấy phẫn hận bất bình.

Lô Tư

Hiền vẫn là cấp trên của cô, vẫn làm công việc của mình, đối đãi với cô

ta như đồng nghiệp, ngoại trừ một chút áy náy thì anh vẫn duy trì tác

phong của một người bạn đồng nghiệp.

“Trợ lý Dương, đây là bản

báo cáo sáng nay của cô sao? Sai sót nhiều quá, phiền cô trong nửa tiếng hoàn thành một bản hoàn hảo cho tôi.” Lô Tư Hiền đặt bản báo cáo trên

bàn Dương Viện Nguyệt, giọng nói nghiêm nghị, không hề có chút nể mặt

nào.

Dương Viện Nguyệt lạnh nhạt, khổ sở hít sâu một hơi, đôi mắt nhìn thẳng vào anh: “Anh không muốn hỏi tại sao em lại trở nên thất

thường như vậy sao?”

Sắc mặt của Lô Tư Hiền trở nên căng thẳng, nặng nề mở miệng: “Đang là giờ làm việc, có chuyện riêng đợi tan làm rồi nói.”

“Anh sẽ chịu nói chuyện với em sao?” Nhìn thấy ánh mắt của anh chỉ có lạnh

lùng và vô tình, trong lòng cô ta lạnh hơn phân nửa, lại không cam lòng, nước mắt lưng tròng nói: “Em yêu anh lâu như vậy, thế mà ngay cả một cơ hội anh cũng không cho em, để em bị người ta giễu cợt, anh không cảm

thấy có lỗi với em sao?”

Anh biết cô vô tội, nhưng chuyện tình cảm. . . anh không muốn làm trái với lòng mình!

“Trợ lý Dương. . . .”

“Đừng, gọi em là Viện Nguyệt!”

Anh lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, thấy trong mắt cô chứa đầy tình ý khiến giọng nói của anh không khỏi dịu xuống: “Viện Nguyệt, tôi không hợp với cô, tôi đã nói rồi, cho dù chúng ta có kết hôn thì cái mà tôi có thể

cho cô cũng chỉ là một danh phận chứ không thể nào là tình yêu.”

“Em không quan tâm! Em chỉ muốn kết hôn với anh! Chúng ta có thể tìm lại

một ngày để đính hôn, chỉ cần anh cảm thấy có lỗi với em, muốn bù đắp

cho em, chúng ta có thể đính hôn thêm lần nữa, thậm chí là đăng ký kết

hôn cũng được.”

Lô Tư Hiền tái mặt: “Không thể nào. . . Tôi sẽ không tiếp tục làm cái chuyện ngu xuẩn như vậy!”

Trái tim của Dương Viện Nguyệt như thắt lại, giận tím mặt: “Tại sao?”

“Tôi không yêu cô, Viện Nguyệt, tôi chỉ coi cô là bạn bè, là đồng nghiệp, đối với cô tôi chỉ có tình bạn mà thôi!”

“Em yêu anh như vậy, anh không thể cho em một chút tình yêu nào sao?” Cô đau xót hét lên.

“Tình yêu của tôi chỉ dành cho Đường Mật!” Anh thâm tình nói.

“Đường Mật đã chết rồi!” Dương Viện Nguyệt hét lên.

“Cô ấy chưa chết!” Lô Tư Hiền dịu dàng bình tĩnh nói: “Tôi đã tìm được cô

ấy, cô ấy còn sống, chỉ là đã mất đi trí nhớ mà thôi, cô ấy còn nói hai

năm trước đã xảy ra tai nạn xe cộ. . . .”

Dương Viện Nguyệt kinh hãi, trong lòng phập phồng lo sợ, kinh hoảng nói: “Em. . .em đi vào toilet rửa tay.”

Lô Tư Hiền gật đầu, lại trở về bàn tiếp tục công việc. Dương Viện Nguyệt vào toilet rửa mặt, toàn thân run rẩy.

Thật sự là Đường Mật sao? Sau lần tai nạn xe hôm đó, cô ấy vậy mà vẫn không chết?

Lần này, cô ta định trở về cướp Lô Tư Hiền phải không?

Không, cô sẽ không để cho Đường Mật được toại nguyện!

Cho dù Dương Viện Nguyệt cô có phải bỏ ra tất cả cũng tuyệt đối không giao Lô Tư Hiền vào tay của người khác!

***

“Không, em không phải là Đường Mật, em là Hoàng Lưu Ly, là Lưu Ly của anh!”

Vừa nghe Hoàng Lưu Ly kể về chuyện gặp lại Lô Tư Hiền và cha mẹ Đường, Trần Minh Kiến sợ mất cô, ánh mắt trở nên cuồng loạn, tâm tình kích động.

“Tại sao em không tin lời anh? Chúng ta sống nương tựa lẫn nhau chẳng phải

là rất tốt sao? Anh cho em biết thân thế của mình, tại sao em lại không

tin? Em không tin anh làm anh rất đau lòng, rất tức giận!”

“Anh Minh Kiến?” Hoàng Lưu Ly run rẩy lo sợ.

“Em là Hoàng Lưu Ly, là Lưu Ly của anh!” Trần Minh Kiến nắm chặt tay cô.

Cô cảm thấy anh ta trở nên thật kỳ quái, thật điên cuồng. . . .

“Không cho phép em đi!” Anh ta đột nhiên ôm cô, không để cho cô động đậy.

Hai tay của anh ta sờ loạn trên người cô, xoa lên nơi đầy đặn trước ngực,

hơi thở nóng rực phả vào cổ cô: “Em là của anh. . . Đừng quên, chúng ta

lớn lên cùng nhau, ngủ cùng nhau. . . nếu không phải ngày đó em nói muốn rời khỏi anh thì anh cũng sẽ không tức giận mà gây gổ với em. . .”

Cô phát giác ánh mắt anh ta không có tiêu cự, hai tay sờ loạn trên người cô khiến cô có cảm giác buồn nôn.

Cố nén cảm giác khó chịu trong lòng, muốn từ trong miệng anh ta tìm ra một chút manh mối.

“Anh Minh Kiến, chúng ta cãi nhau. . .sau đó thì sao?”

“Sau đó. . .” Thân thể anh ta run lên một cái, dùng ánh mắt nguy hiểm và quỷ quyệt nhìn chằm chằm vào cô: “Không có sau đó!”

Bàn tay to vuốt ve thân thể mềm mại của cô: “Vóc dáng của em thật đẹp. . .” Ánh mắt anh ta tràn đầy tục tĩu như thể rất muốn làm bậy với cô.

“Anh Minh Kiến, buông em ra!” Cô biết phải dừng lại tất