cả tại đây, nếu không thì hậu quả không biết sẽ đáng sợ thế nào.
“Anh không buông! Anh đã sớm muốn cưới em. . .” Anh ta dùng sức xé rách áo cô.
Cô hét lên, hoảng sợ chạy về phía bên cạnh.
Cảnh xuân trên người cô lộ ra, anh ta càng lộ ra vẻ dâm đãng.
“Anh Minh Kiến. . . .anh bình tĩnh lại đi!” Sao anh ta lại giống như biến thành dã thú vậy?
“Anh đang rất bình tĩnh!” Anh ta khẽ gầm lên: “Là do em không ngoan, không
phải anh đã bảo em ngoan ngoãn đợi ở nhà, tại sao em lại ra ngoài cùng
với người đàn ông khác? Tại sao lại đi gặp những người mà em căn bản
không hề quen biết?”
“Em. . .em chỉ là có chút nghi ngờ về thân thế của mình. . .”
“Anh đã nói với em, em là Hoàng Lưu Ly, em không tin anh mà lại đi tin người đàn ông bên ngoài, tại sao?”
Cô kinh hoảng, mặt biến sắc: “Anh Minh Kiến. . . .”
“Đừng gọi anh! Anh không muốn làm anh Minh Kiến của em nữa, anh muốn làm người đàn ông của em!”
Anh ta chạy về phía cô, cô vội vàng cúi người tránh thoát: “Anh bình tĩnh lại đi, anh Minh Kiến!”
“Lưu Ly, mau tới đây . . . Lần này, anh muốn yêu em thật tốt, anh sẽ khiến
cho em hài lòng, để em không đau lòng nản chí mà chạy ra biển nữa. . .
.” Suy nghĩ của anh ta trở nên rối loạn, giống như đã đem cô trở thành
Hoàng Lưu Ly hai năm trước chết đuối ngoài biển rồi.
Cô trợn to mắt, nghe thấy có gì đó không đúng! Anh Minh Kiến có chút kỳ lạ. . . .
Cô muốn xông cửa chạy ra, nhưng cửa lại nằm ở đằng sau anh ta.
Trần Minh Kiến đi về phía cô, duỗi tay ra như sắp chạm vào bầu ngực đầy
đặn lúc ẩn lúc hiện, cô chộp lấy thời cơ, mượn lực đẩy ngã anh ta, sau
đó vội vàng vơ lấy áo khoác, nhanh chóng bỏ trốn.
Anh Minh Kiến thật kỳ quái! Tất cả. . . đều rất kỳ quái!
Cô vội vàng mặc áo khoác, lựa lựa chìa khóa, ngay cả giày cũng không kịp mang, chân trần chạy ra đường.
Hiện tại. . .cô nên đi đâu đây?
Mới vừa rồi trong lúc vội vàng nên cô không kịp mang theo ví tiền, thật may là điện thoại di động bỏ trong áo khoác, mà số của Lô Tư Hiền cô đã lưu vào trong điện thoại rồi.
Cô có nên gọi cho anh hay không? Có khi nào sẽ làm phiền anh hay không?
“Lưu Ly! Hoàng Lưu Ly, em ra đây cho anh!”
Đứng lẫn vào giữa đám người, cô nhìn thấy Trần Minh Kiến giống như một gã tâm thần đang gào thét điên cuồng ngay giữa đường phố.
Cô vội vàng nhanh chóng chạy vào trong một cửa hàng tiện lợi, trực tiếp đi thẳng vào trong khu bán đồ uống để trốn, sau đó bấm điện thoại di động.
“Đường Mật?”
Nghe thấy giọng nói của Lô Tư Hiền, trong lòng cô khẽ thả lỏng, lại cảm thấy muốn khóc: “Em. . . em đang ở cửa hàng tiện lợi, anh có thể tới đón em
không?”
“Chờ anh!” Anh không dám cắt đứt điện thoại, vừa nói
chuyện điện thoại với cô, vừa nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc, trực
tiếp đi xuống bãi đậu xe.
“Điện thoại của em sắp hết pin. . . .” Trong lòng cô thấp thỏm bất an.
“Anh sắp đến rồi!”
Cô vừa định nói gì thêm nữa, đột nhiên màn hình điện thoại tắt ngấm, cô biết, điện thoại của mình đã hết pin rồi. Cất điện thoại vào trong túi, trông gà hóa quốc quan sát bốn phía, cảm thấy mình thật thảm hại.
“Tìm thấy em rồi! Con mèo nhỏ ở đây trốn anh, anh tìm được rồi nhé!” Trần
Minh Kiến đột nhiên xuất hiện từ phía sau, dọa cô giật mình.
“Anh Minh Kiến!” Cái miệng nhỏ mở thật to.
“Đi, chúng ta về nhà nào, em nhìn em xem, ngay cả giày cũng không đi, sẽ đau chân mất!”
“Em. . .không! Em muốn mua đồ. . . .”
“Em có mang theo tiền không?”
“Em. . .” Cô không có.
“Chúng ta về nhà lấy tiền rồi mua.”
Anh ta thoạt nhìn tựa như rất bình thường, lại dường như có chút gì đó không đúng. . . .
Trên trán cô đổ đầy mồ hôi hột, kể cả lòng bàn tay cũng đổ mồ hôi lạnh: “Anh Minh Kiến?” Cô khẽ gọi một tiếng.
“Lưu Ly!” Anh ta giống như mọi khi, mỉm cười đáp lại cô: “Đi thôi!”
Cô gật đầu, từ từ đi theo anh ta ra khỏi cửa hàng tiện lợi, chẳng qua là
bước chân anh ta càng lúc càng lớn, tựa như đang muốn kéo cô đi.
“Anh Minh Kiến?” Cô lại kêu thêm lần nữa, thế nhưng anh ta mắt điếc tai ngơ, vẫn không ngừng đi về phía trước.
Không đúng! Có cái gì đó không đúng. . . .
Cô sợ hãi muốn hất tay anh ta ra, thế nhưng anh ta nắm tay cô rất chặt, cô kêu lên từng tiếng dồn dập, thế nhưng anh ta lại không hề để ý.
Cô không thể theo anh ta về nhà! Trong lòng cô tự nói với mình như vậy.
Cô dùng tất cả mọi thuật phòng thân mà mình biết được, khó khăn lắm mới
thoát khỏi anh ta, cô nhấc chân bỏ chạy, băng qua đường giữa những làn
xe nguy hiểm.
Ánh đèn từ một chiếc xe lóe lên, rọi thẳng vào
người cô, cô bị dọa sợ đến mức không thể cử động, một tiếng thét chói
tai bỗng vang lên, cô may mắn tránh được một kiếp.
May mắn chạy
qua được bên kia đường, thế nhưng Trần Minh Kiến đứng bên kia đường vẫn
chưa có ý định buông tha, tính băng qua đường để đuổi theo cô.
Bọn họ rượt đuổi nhau giữa những chiếc xe đang qua lại tấp nập, một chiếc
xe khác suýt chút nữa thì đụng vào cô, cô ngã xuống rồi ngồi phịch ra
đó, đèn xe trước mắt làm đầu óc cô trở nên trống rỗng, rất nhiều hình
ảnh chợt lóe rồi lại biến mất, khiến cô còn chưa kịp nắm bắt được điều
gì. . . .
Cách đó không xa
