Pair of Vintage Old School Fru
Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Sự Nhầm Lẫn Tai Hại

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325865

Bình chọn: 8.00/10/586 lượt.

của cô.

“Anh biết rồi đấy.”

“Đầu heo, phải nói bao nhiêu lần nữa em mới tin đây?”, anh thở dài, tay di

chuyển đến ngón tay đeo nhẫn cưới của cô, sờ nhè nhẹ, “Tâm My, anh không sợ dù

em có một trăm cân, thì tình cảm của anh dành cho em, dành cho gia đình chúng

ta vẫn sâu nặng, không bao giờ thay đổi”.



Cân nặng không quan trọng sao?

“Thật hả?”

Anh trịnh trọng gật đầu, “Đừng giảm nữa”.

Công cuộc đấu tranh tư tưởng đang diễn ra rất căng thẳng, Tâm My mày còn muốn

giảm béo nữa không đây?

Anh bổ sung: “Bảy mươi lăm cân và sáu mươi lăm cân đâu có khác biệt, quan trọng

là chúng ta phải biết nắm bắt thời gian và cơ hội”.

“Anh chết đi!”, Tâm My vùng vẫy trên ngực anh, “Tống ‘gọi thú’, trong mắt anh

có ngọn lửa của quỷ đấy!”.

“Gấu quý phi, em nên đối xử tốt với anh.”

“Nào, cá trê nhỏ, lại đây ai gia cởi áo cho nào.”

Dưới bầu trời cao ba ngàn dặm kia, có một cô gái béo tròn, khóe miệng run run,

mặc một chiếc váy cột tóc hai bím đang ôm chặt một đứa trẻ ăn mặc giống hệt

mình trên tay, lắp ba lắp bắp nói với cô giúp việc mặc đồ trắng bên cạnh: “Đừng

mà, nó nghịch lắm cô ạ... Cô là Quán Âm bồ tát, cháu xin cô đấy”.

Cô phục vụ mặc áo trắng nhếch miệng cười: “Đi đi”.

“Không đâu... Mặt dày... Bố mẹ ơi”.



“Bạn chậu nhỏ” Tống Tâm

Bội ba bốn tuổi luôn nghi ngờ, phân vân về thân phận của mình. Bà nội gọi nhóc

là “trái tim ngọt ngào”, ông bà ngoại thì gọi là “tâm can”, bố gọi nhóc là “cục

thịt”, lúc tâm trạng tốt thì mẹ gọi là “bị thịt”, còn lúc tâm trạng không tốt

thì gọi là “túi khóc”.

Tâm Bội không biết rốt cuộc mình là ai.

Câu chuyện liên quan đến cái tên của Tâm Bội có rất nhiều, ví dụ như “cục

thịt”, cái này phải truy nguồn về ngày tháng năm bé sinh ra, lúc đó bé giống

như một cục thịt lớn. Nên bố nhất thời vui mừng, gọi là “cục thịt, Tống cục

thịt, cục thịt nhỏ của bố”, vì thế cái tên đó theo đến tận bây giờ. Mẹ bé nghe

đến từ thịt lập tức nổi điên, nằm ở trên giường trong bệnh viện vẫn hét lên:

“Tống cá trê, làm gì có thằng đàn ông nào lại lấy một đứa con gái thịt thà hả?

Anh dám tùy tiện gọi con gái chúng ta như thế em sẽ giết anh”.

Xem ra bạo lực gia đình đã xuất hiện và tồn tại từ trước khi Tâm Bội ra đời.

Sau này may có ông bà ngoại xuất hiện hóa giải cơn cuồng phong bão táp đó. Ông

ngoại nói: “Con cái chẳng phải là một phần cơ thể của người mẹ sao? Gọi là Tống

Tâm Bội, tức là ngọc ở trong trái tim của Tống Thư Ngu và Hà Tâm My. Đã có họ

của Tiểu Tống, lại có tên của Tâm My, rất đẹp, rất đẹp”.

Nghe đến đó, Tống Tâm Bội mới xác định được tên của mình, sau đó còn lén nhìn

vẻ khinh khỉnh mẹ một cái. Còn cục cưng nữa? Cục cưng chính là Tống Tâm Bội

phải không?

Cho đến “túi khóc”... Haizzz haizzz...

Tâm Bội biết động một tý lại khóc kinh thiên động địa là không tốt, nhưng ai

bảo không ai quan tâm, yêu thương Tâm Bội chứ? Ngay cả khi tã lót đã sũng đầy

nước, ngứa ơi là ngứa mà mẹ vẫn chẳng nhớ phải thay, lúc bụng đói lầm rầm gọi

bố thì bố lại tranh ăn với Tâm Bội, cô bé mà không gào thét hai lần trong một

ngày thì không có cách nào vượt qua được. Nhưng kể từ lúc phát hiện ra bố hay

vùi đầu vào ngực mẹ, biết chim cưu đã chiếm tổ chim khách, Tống Tâm Bội phát

hiện khóc chính là vũ khí đầu tiên và tiếp đó là ngực - hung khí trời cho để có

thể thu hút được sự chú ý của bố.

Ngoài những cái tên đó ra, Tống Tâm Bội hoàn toàn cự tuyệt với cái tên “Bí

đao”.

Tâm Bội muốn ói, giống như đang nói về một cô bé ngon lắm đấy, dù ở đâu cũng

giống như con đom đóm trong màn đêm đen kịt, rõ ràng như thế, xuất chúng như

vậy, dù là bánh gạo hay kẹo mút cũng không thể che được ánh hào quang của cô

bé, vì thế cô bé có một biệt hiệu riêng và rõ ràng chính nó đã thu hút được

toàn bộ ánh mắt đố kỵ của mọi người.

Trên mặt Tâm Bội đầy vẻ coi khinh khi thấy người nào gọi là “em bí đao”. Tâm

Bội mà thấy cậu nhóc nào đẹp trai chút là phải túm lại ngắm kỹ mặt mũi ra làm

sao mới cho đi tiếp. Còn nhớ trước đây Tâm Bội được một anh cõng trên lưng, cậu

bé khi ấy vừa nở nụ cười, vừa đưa tay vuốt mái tóc của cô, vậy mà cô bé đã lồng

lộn lên mắng cậu bé là đồ vô lại, đó chẳng phải ai khác mà chính là Trần Khác

Lễ.

“Bạn chậu nhỏ” Tống Tâm Bội tình nguyện vùi đầu vào tủ lạnh cho đóng băng còn

hơn là phải nhìn anh chàng Đậu Đinh hằng ngày, thế nhưng mỗi lần gặp tên quỷ

con đáng ghét đó là Tâm Bội lại có cơ hội gặp cậu chàng khôi ngô tuấn tú nhà họ

Diệp, Diệp Khởi Trăn nhã nhặn, lịch sự, Diệp Khởi Trăn có nụ cười mê đắm, dù

Tâm Bội có cướp đồ ăn thì Diệp Khởi Trăn cũng không giận, Tâm Bội lén nhìn trộm

thì Diệp Khởi Trăn liền đỏ mặt, aaaaaaaaaaaaaa a... Tâm Bội yêu Diệp Khởi Trăn

chết mất thôi.

“Mẹ nuôi, mang Trăn Trăn tặng con đi”, Tâm Bội ngồi trong lòng mẹ nuôi nói vẻ

khẩn cầu.

Mẹ nuôi lúc nào cũng cố nhịn cười, lắc đầu, có một lần mẹ nuôi cười phá lên rồi

hỏi: “Tâm Bội, con cần Khởi Trăn của chúng ta làm gì?”.

“Con sẽ giúp cậu ấy thay quần áo, trông cậu ấy ăn cơm và chơi cùng cậu ấy, con

sẽ cho cậu ấy tất cả đồ chơi của con, à, thật ra cũng chưa ổn lắm. Đồ ăn đem

tất cho cậu ấy,