gian dẫn Tô Ngọc Thanh đến cửa sau của một dinh thự lớn.
Ngay sau đó liền có một cô nương khoảng hai mươi tuổi mở cửa đi ra, thấy Tiểu Hải và Tô Ngọc Thanh đang ôm đứa nhỏ, nở nụ cười.
Tô Ngọc Thanh đối với nữ tử này có ấn tượng rất tốt. Nụ cười chân thành của nàng ấy làm cho người ta có cảm giác ngọt ngào đến tận xương tủy.
“Đây là muội muội Tiểu Xu của ta, ngươi cứ yên tâm đi cùng nàng. Nàng sẽ mang ngươi vào phủ.” Tiểu Hải nói rõ cho Tô Ngọc Thanh, sau đó vội vàng quay về nhà trọ.
“Cám ơn Tiểu Xu, ta là Tô Ngọc Thanh, nhà ở núi Ngọc Phong.”
“Núi Ngọc Phong? Hình như ta đã từng nghe qua nơi này….”
“Thật sao? Muội biết đường đến núi Ngọc Phong sao?” Đôi mắt mệt mỏi của Tô Ngọc Thanh sáng bừng mừng rỡ. Rốt cục cũng có người biết núi Ngọc Phong!
“Ta không biết đi như thế nào, nhưng ta nghĩ là trang chủ của chúng ta biết đó.”
Vậy nàng phải mau chóng gặp trang chủ của bọn họ mới được!
“Ngọc Thanh tỷ tỷ, ta đưa tỷ vào. Vừa lúc Lạc Diệp sơn trang của chúng ta đang thiếu một nha hoàn giặt quần áo.”
Tiểu Xu thân thiết kéo tay Ngọc Thanh đi vào cửa sau.
Trong trang rất rộng và thoáng đãng, đủ thấy trang chủ tiền tài quyền thế, nhưng lại không vương chút tục khí…
Hạ nhân bên trong trang đều không quá để ý, thấy Tô Ngọc Thanh ôm đứa nhỏ, trong mắt chỉ có chút kinh ngạc và thương cảm.
Tiểu Xu nhanh nhẹn dẫn Tô Ngọc Thanh đi gặp một lão phụ nhân, nói là gặp người quản lý Dung đại nương.
Một lão phụ nhân khoảng năm mươi xuất hiện, cặp mắt đã trải qua tang thương làm người ta thấy ngàn dặm xa cách, nhưng cũng không phải là không tốt. Bà nhìn Tô Ngọc Thanh, ánh mắt hơi lóe sáng. Rồi sau đó, bà lại nhìn chằm chằm đứa nhỏ trong ngực nàng, hỏi ”Đây là hài tử của ngươi?”
Tô Ngọc Thanh nhẹ gật đầu, nói ”Giặt quần áo, nấu cơm ta đều đã từng làm. Hiện tại ta mang theo Tiểu Ngọc Nhi không chỗ dung thân, hi vọng đại nhân thu lưu.”
Dung đại nương tinh tế đánh giá Tô Ngọc Thanh từ đầu đến chân, trầm giọng nói ”Ngươi sẽ theo Tiểu Xu ra phía sau viện làm việc, vừa lúc chúng ta đang thiếu một nha hoàn giặt quần áo.”
“Tạ ơn Dung đại nương.” Tô Ngọc Thanh vội vàng bái tạ, trước khi đi còn nói thêm một câu “Nhà của Ngọc Thanh ở núi Ngọc Phong, cho nên ta không thể kí khế bán mình.”
Dung đại nương nhìn thật kĩ Tô Ngọc Thanh, ánh mắt có vẻ phức tạp.
Tiểu Xu bên cạnh run đến độ đầu chảy đầy mồ hôi. Dung đại nương không bao giờ chấp nhận người khác nói điều kiện với mình!
Một lúc lâu sau, đến lúc Tiểu Xu nghĩ tất cả đều vô vọng, lại thấy Dung đại nương lẳng lặng nhìn Tô Ngọc Thanh, thở nhẹ một câu “Ta sẽ không bắt ngươi kí khế bán mình, khi nào ngươi muốn quay về núi Ngọc Phong, ta cũng sẽ thả ngươi.”
“Ngọc Thanh bái tạ Dung đại nương.”
“Việc đó không vội, trước hết ngươi đem đứa nhỏ đi nghỉ đi đã, để Tiểu Xu đưa ngươi đi làm quen công việc một chút, ngày mai bắt đầu làm việc!”
“Vâng!”
Edit by CeCe
Tiểu Xu để Tiểu Ngọc Nhi cho một đại tỷ mới sinh con chăm sóc, còn Tô Ngọc Thanh chính thức bắt đầu những ngày làm nha hoàn giặt quần áo.
Nàng phụ trách giặt quần áo thay ra mỗi ngày của trang chủ, còn Tiểu Xu là tỳ nữ phụ trách cuộc sống hàng ngày của anh ta, cho nên quần áo mỗi lần đều là do Tiểu Xu ôm lại đây, rồi Tô Ngọc Thanh cẩn thận giặt giũ.
Dung đại nương giám sát công việc của nàng rất nghiêm khắc. Nước giặt quần áo phải là nước tinh khiết lấy ở tỉnh Lý Tịnh, đun lên, lọc rồi ngâm thêm một chút hương liệu cao cấp, lấy tay nhẹ nhàng khuấy, đến khi nước trong thấy đáy mới được. Khi giặt không làm nhăn nhúm, dù chỉ một chút. Phơi thật khô, sau đó Tiểu Xu sẽ lại đến mang vào phòng cho trang chủ.
Tùng đó bước, không ít hơn, hơn nữa mỗi bước đều phải thật cẩn thận, không thể có một chút sai lầm. Mấy lần đầu, Dung đại nương đều tự mình ở bên cạnh giám sát, sau đó thấy Tô Ngọc Thanh thuận buồm xuôi gió làm rất tốt, Dung đại nương mới yên tâm để mặc nàng.
Tô Ngọc Thanh xắn tay áo, nhẹ nhàng giặt quần áo. Những quần áo này Tiểu Xu mới ôm lại, nói là trang chủ mới thay ra.
Đường đường là một đại trượng phu mà trong vòng một ngày phải thay hơn mười bộ quần áo, khó trách quản gia lại bắt nha hoàn giặt quần áo phải cam kết chuyên môn. Công việc cần tỉ mỉ, phức tạp rắc rối thì thôi đi, lại còn giống như nữ nhân phải ướp hương liệu vào quần áo nữa! Xem ra trang chủ chưa thấy mặt này quả thực là một kẻ ẻo lả!
Tô Ngọc Thanh cúi đầu dùng sức vò quần áo trong bồn giặt, tựa hồ như để phát tiết phẫn uất. Tuy rằng vì cuộc sống, nàng lưu lạc trở thành nha hoàn giặt quần áo, nhưng chủ tử thích hành hạ người khác này thật sự làm nàng cảm thấy khó chịu. Trên đời có người không coi tiền bạc là gì như vậy, mà nàng — Tô Ngọc Thanh lại chỉ vì không có tiền mà không thể về nhà…
Ít ra ông trời còn tốt bụng, cho nàng gặp gỡ hai huynh muội Tiểu Hải và Tiểu Xu. Nhờ có bọn họ luôn giúp đỡ, nàng và Tiểu Ngọc Nhi mới có nơi an thân.
Nàng đột nhiên nhớ tới khuôn mặt lãnh tuấn vô tình kia… Nàng đối với nam nhân ấy, không thể nói rõ là cảm giác gì…
Chuyện đêm hôm đó, nàng cũng đã hiểu một ít. Nàng biết, hắn và chủ nhân cũ của thân mình này từn