Nữ tử cố nắm chặt bộ quần áo hỗn độn, thân mình vô lực ngồi xuống. Nhìn thân ảnh hắn dần biến mất, nàng cắn chặt môi, khóc thầm.
Rừng lê, không còn thân ảnh của hắn, lại truyện đền tin biểu ca được thả.
Ngọc Thanh giật mình, bất chấp thân thể còn suy yếu, để nha hoàn đỡ, đến chỗ biểu ca.
Đó là một gian thiện đường của Vương phủ, biểu ca gầy yếu mang thương đam thủy(4), tiếng kẽo kẹt như nghiền nát lòng Ngọc Thanh.
“Biểu ca…” Nàng lẳng lặng đứng chỗ hành lang gấp khúc, đau lòng nhìn biểu ca vì mình mà nếm biết bao đau khổ.
Nam tử thấy nàng, lập tức buông kiên hạ đam, bước đến hành lang.
“Vì sao hắn vẫn không chịu buông tha cho ngươi?” Ngọc Thanh nhìn vết
thương đóng thành vảy trên người nam tử, cõi lòng vạn phần áy náy. Tất
cả, đều là do nàng gây nên.
Nam tử cười hiền: “Là ta tự nguyện ở lại, biểu muội không thể ở chỗ này một mình.”
“Biểu ca…” Ngọc Thanh thấy sống mũi cay cay, nghẹn ngào: “Ngươi ở chỗ này sẽ bị thương tổn, biểu ca trở lại cạnh Phượng di đi, dì cần ngươi.”
Dung Danh Tông nhìn nữ tử rơi lệ, nghiêm túc nói: “Biểu muội một mình ở nơi này càng dễ bị thương tổn, tuy rằng ta còn bạc nhược, nhưng ta hy vọng có thể bên cạnh muội, dùng toàn bộ sức lực của ta bảo vệ cho
muội.” Hắn nhìn nữ tử, nói tiếp: “Ta không thể tiếp tục nhìn biểu muội
chịu khổ.”
“Biểu ca, ngươi tội gì phải…” Ngọc Thanh lại cắn môi, không nói nên
lời. Giờ khắc này, nàng thấy vô cùng áy náy với biểu ca. Nàng cũng không ngờ, một lần trốn đi, một lần nhận lại người thân, nhưng cũng là một
lần nàng hại đến người vô tội. Sợi dây trói buộc trên người nàng, thiên
la địa võng, trói quá chặt, nàng càng dãy dụa thoát ra, càng làm hại đến người vô tội.
Thương tổn do nàng đổ lên người biểu ca còn chưa đủ sao? Nếu không vì giúp nàng, hắn có thể bình tĩnh cưới vợ, phụng dưỡng Phượng di, bình an sống cả đời này. Vì có nàng, chịu khổ như vậy.
“Biểu ca, trở lại bên cạnh Phượng di được không? Ngọc Thanh… không thể hại ngươi thêm, mà Phượng di, không thể không có ngươi.”
“Ngọc Thanh, ta…” Dung Danh Tông hơi kích động, khuôn mặt đỏ lên,
dường như có điều gì muốn nói, cuối cùng lại bình thản: “Ta đã nói với
mẹ nuôi việc này, mẹ nuôi cũng đồng ý cho ta ở lại đây.”
Ngọc Thanh khó chịu, nàng vẫn không rõ vì sao Phượng di từng muốn
nàng bước vào nhà giam này lần nữa, nàng không hiểu, cũng rất khó chịu.
Nhìn ánh mắt kiên định của nam tử, nàng đau đớn: “Ngọc Thanh thật là nghiệp chướng nặng nề.” Rồi xoay người bước đi.
Giờ khắc này, nàng rốt cục đã hiểu ra tâm ý của biểu ca. Nhưng Tô Ngọc Thanh nàng, chỉ có thể thương tổn biểu ca thêm lần nữa.
Tường cao màu vàng, cửa lớn sơn son, Hoàng Phủ Luật đứng trước cửa, lặng yên nhìn ba chữ to “Vân Hiên cung”.
“Tiểu Quý Tử khấu kiến Tứ vương gia.” Thị vệ gác ngoài cửa cung nhìn
nam nhân áo bào màu bạc, giật mình, vội quỳ xuống đất lễ bái. Tên thị vệ vốn là kẻ sai vặt, nhưng mặc cung phục canh gác ở nơi này, không cho
người khác tùy ý tiến vào.
Hắn giật mình, vì đã nhiều năm rồi Vương gia không tới, chỉ ra lệnh
không được đụng vào đồ vật trong phòng. Bức họa người con gái bên trong
hắn đã nhìn nhiều, nhưng chưa từng thấy người thật ngoài đời. Nhưng hắn
từng gặp vị Sườn vương phi được Thái hậu yêu mến, vị sườn phi này thiếu
chút nữa thành mĩ nhân của Hoàng thượng, đêm trước khi nhận sủng hạnh,
đột nhiên thay đổi, lại nguyện ý làm tiểu thiếp của Tứ vương gia.
Mấy lời đồn đãi, hắn nghe qua không ít, phần lớn nào là ngoan độc,
nào là ương ngạnh, tóm lại không có gì tốt đẹp. Vài năm trước, hắn đứng ở xa nhìn ngắm nữ tử này một lần, nàng xinh đẹp yêu kiều, tiếc là tính
cách làm lu mờ khí chất không ít. Vài năm sau gặp lại, nữ tử kia vẫn sở
sở động lòng người, thanh nhã thoát tục. Mới đầu hắn còn tưởng nàng là
tiên nữ, không hề nhận ra nàng là sườn phi của Tứ vương gia. Một khắc,
hắn đã nghĩ, chắc mình trốn không khỏi kiếp số, nào ngờ nàng vừa nhìn nữ tử trong bức tranh, vẻ mặt bi thương ra cửa. Hắn mới biết, người con
gái trong tranh là Nguyệt vương phi trong truyền thuyết. Mà sườn vương
phi, có lẽ bị tức giận.
Chuyện Vương gia cưới Ngọc vương phi được một ngày, Nguyệt vương phi đã nhảy sông tự sát, hắn cũng nghe nói qua một phần, bên trong thật giả thế nào, đại khái chỉ có Tứ vương gia là rõ nhất. Tóm lại, sinh ra
trong Hoàng thất, thân bất do kỉ, đây là mệnh.
“Đứng lên đi.” Nam nhân nói nhỏ, bước lên bậc đá, mỗi bước đi đều nặng nề.
Tiểu Quý Tử vội vàng đứng dậy, cung kính mở đại môn sơn son, sau đó lại cung kính theo sau nam nhân.
Giờ hắn rất lo lắng, Tứ vương gia không biết có biết chuyện lần trước hắn sơ sẩy để Ngọc vương phi đi vào không.
Hắn lẳng lặng theo sau, nhìn nam nhân đem tầm mắt dừng ở thân ảnh
người con gái trong bức tranh trên tường, sau đó vươn đầu ngón tay thon
dài, tinh tế vuốt ve nụ cười nàng.
Tình cảm của Tứ vương gia với Nguyệt vương phi quả thật không thể là
giả, tuy đây là lần đầu tiên Tứ vương gia tới Vân Hiên cung, nhưng nhu
tình trong mắt là thiên chân vạn xác, cứ nhìn động tác cuộn tròn bức
tranh cẩn thận như đó là vật quý giá nhất là bi