uyên thấu màn hơi nước dày đặc khiến những đoá Nguyệt Thiên Thảo đọng hơi sương ánh lên lấp lánh như dát vàng. Tiếng nước róc rách đánh tan vẻ tĩnh lặng vốn có của núi rừng hoang vu. Dòng nước trong suốt uốn éo theo những khe đá như tiên nữ nhảy múa cao thấp trầm bổng cuối cùng hoá thành hơi nước lượn lờ trong không trung. Hơi nước từ suối nóng Nguyệt Thiên Thai lãng đãng mê người chứ không lạnh lẽo bí hiểm như hầu hết sương giá của vùng núi này.
Hơi sương thảnh thơi đượm mùi hoa cỏ đan vào sắc trắng la sa. Thiếu nữ bên suối tóc dài phủ trên Nguyệt Thiên thảo. Ánh mắt sũng nước vô định như xuyên thấu làn hơi nước dày đặc thấy được động nhỏ khuất bên kia bờ suối. Đã hai đêm ba ngày, chàng đã ở đó hai đêm ba ngày vì sao còn chưa chịu ra. Ít nhất cũng cho Viêm An ra báo tin bình an chứ, hay là….?
Mị nhãn mệt mỏi không ngừng run rẩy, Ngâm Tuyết đứng lên kèm theo một cái nhún nhẹ phi thân qua con suối. Chân vừa chạm đến lớp Nguyệt Thiên Thảo êm mượt……..
“Sư tẩu, chẳng phải ta nói tẩu không được qua bờ bên này nửa bước sao?” giọng Đoan Mộc Viêm An như u quỷ toát đến khiến Ngâm Tuyết giật thót lảo đảo thuận đà thân mật với nước suối.
“Ngươi muốn hù chết ta sao?” Ngâm Tuyết chật vật bò lên bờ bực bội vắt khô tóc và y phục đã ướt đẫm.
“Không dọa tẩu để tẩu vào đây phá hư chuyện tốt của ta sao?”
“Cái gì chuyện tốt?… không phải ngươi lợi cung lúc Long không đề phòng làm gì phi lễ chứ?” mị nhãn nheo lại nguy hiểm sắc lạnh.
“Cho ta xin đi, tẩu nghĩ ai cũng biến thái như tẩu hay sao? Sư huynh coi như may mắn không bị ảnh hưởng kinh mạch nhưng……..”
“Thế nào nói mau” Ngâm Tuyết không để ý hình tượng lao đến túm lấy áo Viêm An quát lớn.
“Dung mạo bị biến hoá có chút…” Viêm An khó chịu tháo móng vuốt của Ngâm Tuyết ra khỏi áo, giận dữ trừng nhìn nàng nhưng thoáng chốc mặt lại đỏ như trứng tôm bối rối nhìn sang hướng khác.
“Này ngươi là nữ nhi sao?.. làm gì cứ phải ấp úng như thế…?” Thấy Viêm An thái độ kì quặc Ngâm Tuyết lấy làm lạ, nàng mới chú ý đến trang phục của mình sau khi bị ngã xuống nước bộ quần áo sa mỏng liền trở thành trong suốt giống như miếng băng mỏng gián sát vào cơ thể……
“Ách ngươi không nói ta tự vào xem….” thoáng chốc Ngâm Tuyết mặt mũi cũng phủ một tầng đỏ lự. Nàng vừa thẹn vừa giận chạy tuột vào hang.
“Này khoan, ta vẫn chưa nói hết mà. Sư huynh bây giờ không những dung mạo biến hoá mà tính tình chuyển biến vô cùng nguy hiểm…..” Viêm An ngước lên thì đã chẳng thấy ai lắng nghe hắn nói đành cụt hứng hừ một tiếng, chắp tay sau đít bỏ đi.
……………….
……..
“Ngự Long..” trong hang rất tối ánh sáng ban ngày không thể lọt vào.Ngâm Tuyết chỉ có thể dựa theo trí nhớ và cảm giác men theo vách đá lần mò tiến vào bên trong.
Những phiến thạch nhũ sắc nhọn vô tình cào vào tay đau nhói. Ngâm Tuyết rên lên một tiếng, liền im bặt khi bắt gặp ánh sáng. Trong ánh sáng yếu ớt nàng chỉ lờ mờ thấy được một nhân ảnh hắc sắc bất động ngồi trên một khối thạch nhũ lởm chởm.
“là chàng sao?” Ngâm Tuyết hỏi nhỏ, không có ai trả lời.
“là ta, Tuyết Nhi của chàng đây” nàng tiến đến gần hơn đủ để cảm nhận được hơi thở của người đó, nhưng dung mạo vẫn bị bóng tối che khuất.
“đừng lại đây” giọng nói trầm ấm lúc trước trở nên thanh lạnh.
” tại sao?” không để ý đến lời ngăn cản của Ngự Long nàng tiếp tục bước đến, đặt một tay vén lên mái tóc đen mặc.
Bất chợt cổ tay nàng nhói đau khi bàn tay cứng như thép nguội , trắng bệch lởm chởm những móng dài sắc nhọn như dã thú kìm lấy nàng ấn vào lồng ngực cứng rắn không cho nàng nhìn thấy dung mạo hắn.
” ta nói đừng lại gần ta, nàng không nghe thấy sao?” âm thang sắc lạnh rít lên bên tai khiến Ngâm Tuyết có chút run rẩy. Nàng hít lấy một ngụm khí lớn phảng phất mùi đàn hương. Nhẹ nhàng vuốt ve những móng vuốt sắc nhọn khiến lực đạo kìm nén nàng có chút buông lỏng, Ngâm Tuyết mới cẩn thận ngước lên.
Gương mặt hắn đã trở nên nhiều góc cạnh yêu dã như một con báo xinh đẹp. Thấp thoáng trong tóc dài là vành tai nhọn như yêu tinh. Bạc môi sừng cong vút mị hoặc. Làn da trắng như dần trở nên trong suốt khiến hàng trú văn vằn vện màu đỏ thẫm chạy dài từ trán đến gò má bên trái càng thêm nổi bật. Hàng mi dài ngả sang màu vàng kim đang khép chặt.
” mở mắt ra đi” ngón tay thon mềm lướt nhẹ qua hàng mi dài khiến chúng run rẩy khai mở……..
Phía sau hàng mi là một đôi mắt câu hồn đoạt phách, tàng nghễ lưu chuyển con ngươi màu hồng ngọc tuyệt đẹp. Vẻ đẹp của quỷ lạnh lẽo nhưng đầy đam mê, bi tráng nhưng không thê lương dường như chỉ cần ánh mắt ấy liếc nhìn cũng đủ khiến sinh linh đồ thán.
” Sợ sao?”
Ngâm Tuyết cúi mặt nhẹ nhàng lắc đầu.
” Nói dối” hắn tà ác siết chặt bờ vai nàng đau đớn. Ngâm Tuyết cố cắn chặt môi dưới để không rên lên.
” Vậy hãy chứng minh nàng không sợ hãi”
“…………..”
Ngâm Tuyết không trả lời, hai cánh tay trắng nõn có chút run rẩy bò lên bờ vai hắn, cẩn thận ôm cổ Ngự Long. Bờ môi anh đào ngượng ngùng áp sát vào bạc môi nóng bỏng dây dưa không rõ, chầm chậm cái lưỡi ngọt ngào bạo dạn tách hai cánh môi tiến vào bên trong rụt rè và đáng yêu hoà cùng hơi thở.
” Tuyết Nhi