Ta Là Thực Sắc

Ta Là Thực Sắc

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3214243

Bình chọn: 10.00/10/1424 lượt.

xoa ngực, ai ngờ khóe mắt lại thoáng nhìn thấy Đồng

Diêu trong góc.

Vẻ mặt của hắn trêu tức, nhưng ánh mắt lại đen tối ái

muội.

Nhìn theo ánh mắt hắn, tôi phát hiện chiếc váy dài đến

đầu gối vốn rất an toàn của mình đã bị lật lên, chiếc quần lót hellokitty phấn

hồng đáng yêu liền phơi bày trong không khí

Mắt tôi nhíu lại, người nhảy lên như cá chép, từ trên

mặt đất bò dậy, phóng về phía Đồng Diêu, miệng kêu gào phải tuột quần hắn

xuống.

Tôi truy đuổi không tha, còn Đồng Diêu thì chạy thoải

mái, hai người cứ như vậy đánh nhau như điên trên hành lang, cho đến khi Ôn Phủ

Mịch gọi tôi.

Nghe tiếng Ôn Phủ Mịch, tôi liền thu lại sự sắc bén,

trở thành một con mèo nhỏ ngoan hiền, đi về phía Ôn Phủ Mịch.

Nhớ lại thì khi đó lúc vô tình quay đầu lại, tôi thấy

bóng dáng Đồng Diêu hơi tịch mịch.

Lúc này, tôi phục hồi lại tinh thần nhìn Đồng Diêu

đang ngồi xổm trên mặt đất.

Tôi cảm thấy Đồng Diêu là một sự tồn tại rất kỳ lạ đặc

biệt.

Có lúc thì hắn giống như làn khói mờ nhạt, cơn mưa

thưa thớt, ưu sầu bi thương.

Có lúc thì hắn lại giống như pháo hoa tháng 3 rực rỡ,

như trăm hoa bao phủ khắp núi đồi, tình cảm mãnh liệt trào dâng

Mà nhiều thời điểm, loại ý nghĩ xấu xa đen tối như thế

này sẽ bao quanh toàn thân hắn, thậm chí thâm nhập vào tơ tóc của hắn, làm cho

toàn thân hắn tràn ngập đen tối đậm đặc

Mà có khi -- giống như hiện tại, hắn sẽ như cây liễu

bên bờ đê phất phơ trong mùa xuân, hòa nhã đến kỳ quái.

Đồng Diêu cúi đầu xuống, đầu gối tì xuống đất, đặt

chân của tôi lên đầu gối của hắn.

Hắn mặc bộ âu phục màu đen, không thắt cà-vạt, ba cúc

áo bên trên của áo sơ mi tối màu mở ra, thấp thoáng có thể thấy lồng ngực bên

trong lên xuống theo từng hơi thở.

Một chút buông thả, một chút lơ đãng, một chút mê

hoặc.

Thật là Vương mẫu nương nương hắn mê người a.

Tóc ở trước trán hắn, đen nhánh mềm mại, nhẹ nhàng

phất phơ, như là tấm rèm, chặn lại ánh mắt như ngọc đen kia.

Thật rất xấu hổ mà nói rằng, Đồng Diêu giờ phút này,

có chút khí chất như là hoàng tử cầm đôi giày thủy tinh vậy.

Nhưng thực đáng tiếc, tôi không phải cô bé Lọ Lem, tôi

là cô chị kế gian ác của cô bé Lọ Lem.

Bởi vì, sau khi xoay sở rất lâu, Đồng Diêu rốt cục

ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng nói với tôi một câu: “Chân của ngươi to quá, đi không

vừa.”

Tôi đang nằm trên chiếc giường công chúa như mộng ảo

mơ một giấc mộng màu hồng, thì Đồng Diêu bỗng nhiên một cước đá văng cánh cửa,

cầm bình chữa cháy phun bọt trắng khắp nơi nơi… đó chính là cảm giác của tôi

lúc này khi bị giật mình từ giấc mộng đẹp.

Cúi đầu nhìn xuống, quả nhiên, cái giò heo của tôi,

thật sự không thể nhét vào nổi cái giầy này.

Cô nàng đứng ở bên cạnh quầy, nghẹn cười đến mức mặt

đỏ bừng, vội vàng giải thích đôi giầy này có số nhỏ hơn cỡ bình thường một

chút, vì vậy lại mang đến cho tôi đôi to hơn một số.

Nhưng mà mặt mũi của tôi đã mất sạch chẳng còn lại

chút gì.

Sau khi mua giầy xong, tôi vội vàng muốn lôi kéo Đồng

Diêu đi ra ngoài, ai ngờ hắn lại kéo tôi đi tới quầy bán thực phẩm dinh dưỡng.

Nhìn thấy hắn chọn một đống lớn bột ngọc trai, tổ yến,

tôi bắt đầu có chút tò mò.

Tiếp theo, sau khi hắn chọn một loạt cao hổ cốt, nhung

hươu, thân thể của tôi nhất thời lạnh đi phân nửa.

Dựa vào sự ăn ý nhiều năm như vậy, tôi dám khẳng định,

Đồng Diêu mang mấy thứ này, chỉ có thể là mua cho hai cái người già mà không

kính - cha tôi mẹ tôi nhà tôi!!!

Tôi vội vàng muốn bôi mỡ vào chân mà tháo chạy.

Nhưng Đồng Diêu lại quàng tay qua bả vai của tôi, nói:

“Ngoan, sớm muộn gì chuyện này cũng phải xảy ra.”

Dựa vào cái logic như vậy, Đồng Diêu âm thầm dùng lực,

kéo tôi đến nhà ba mẹ.

Quả nhiên, mẹ tôi thấy sản phẩm làm đẹp, cười toe cười

toét.

Cha tôi thấy thực phẩm tráng dương, cười đến mức muốn

bao nhiêu đáng khinh thì có bấy nhiêu đáng khinh.

Tôi che mặt, không đành lòng nhìn nữa.

Tuy rằng tôi cùng Đồng Diêu là bạn tốt nhiều năm thật,

nhưng vì mục đích an toàn, tôi chưa từng để cho cha tôi mẹ tôi gặp qua hắn.

Mẹ tôi cười cười dùng cặp mắt bắn tinh quang lên người

Đồng Diêu, từ sợi tóc tơ trên đầu đến kẽ ngón chân, từ lời nói cử chỉ đến độ

cong của cái mông vểnh lên, tất cả đều cẩn thận quan sát một lượt, sau đó cuối

cùng xác định, người này rất có tiền đồ.

Cho nên, lão nhân gia bà đi thẳng vào vấn đề: “Thực

Sắc a, vị này chính là…”

Cái chữ “là” kia bị nàng cố ý luyến láy không ngừng

nghỉ, lên bổng xuống trầm.

Ý tứ thực rõ ràng, chính là muốn Đồng Diêu tự giới

thiệu.

Bạn học Đồng Diêu lúc này rất đẳng cấp, nho nhã lễ

phép, phong độ ngời ngờ nói: “Thưa bác trai bác gái, cháu gọi là Đồng Diêu, hôm

nay tới báo với hai bác, cháu đã ẩn náu bên cạnh bạn học Hàn Thực Sắc nhiều

năm, gần đây mục tiêu bị lộ, vì thế, chuẩn bị không làm thì thôi, đã làm phải

làm đến cùng, đẩy mạnh hỏa lực bắt lấy cô ấy, mong hai bác hỗ trợ.”

Trước mặt cha tôi mẹ tôi, tôi gần đây đã thành hàng

hóa khó bán.

Không ngờ, tự nhiên lúc này có một nam nhân đẹp trai,

tố chất ngời ngời chạy tới nói phải theo đuổi tôi, tâm can hai người già này

kích động đến mức


Ring ring