Disneyland 1972 Love the old s
Tam Tấc Ánh Nắng

Tam Tấc Ánh Nắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211752

Bình chọn: 7.00/10/1175 lượt.

bàn tay của hắn, nhưng cho đến khi Chu Nhất Minh chết trước mặt hắn, Diệp Thiên mới biết mình không phải là thần thánh, không phải mọi chuyện hắn đều có thể không chế! Nhưng chỉ một suy nghĩ sai lầm, đã tạo thành một thảm kịch không có cách nào cứu vãn lại được!

Chu Lạc Khiết gật đầu: "Được! Tôi nói với anh Diệp Thiên, ở đây cô ta có quyền này! Mà anh sau khi tôi ở đây thì không có bất cứ quyền gì, đừng tưởng rằng cái gì anh cũng làm được, cũng đừng cho là tôi không còn đường nào để đi, chỉ có thể ở chỗ này chịu đựng anh hết lần này đến lần khác làm nhục tôi!" Nhưng bởi vì yêu, cho nên không đành lòng, cho nên không thể! Cô không muốn sau này phải là kẻ địch của hắn, nhưng mà bây giờ nếu như hắn thật sự không để tâm những lời cô nói, thì cô sẽ cân nhắc đến lời nói của Long Tại Nham.

Diệp Thiên nghe ra ý trong lời nói của Chu Lạc Khiết, hắn nắm lấy tay của cô, gân xanh hằn rõ lên mu bàn tay: "Cô dám uy hiếp tôi!"

"Lời này với anh mà là uy hiếp sao?"

"Cô thật sự cho rằng Long Tại Nham có thể trở thành chỗ dựa vững chắc cho cô sao? Cô dám đi tìm hắn thử xem! Tôi sẽ cho cô lập tức nhìn thấy xác của Chu Nhất Minh!"

"Diệp Thiên, anh đừng ép tôi! Nếu Nhất Minh có chuyện, cái gì tôi cũng có thể bất chấp!"

Hắn cười khinh miệt: "Nếu như cô đã gặp Long Tại Nham, tôi nghĩ tôi thật sự không thể bảo đảm em trai yêu quý của cô không xảy ra chuyện gì đâu!"

Chu Lạc Khiết bình tĩnh nhìn hắn, trong mắt cô lại xuất hiện loại thần thái này, đau khổ, xót xa, thậm chí là còn có một chút thương xót, loại cảm giác mà Diệp Thiên thấy trong mắt cô, vừa có chút quyết tâm lại có chút nóng nảy quen thuộc, Chu Lạc Khiết lại gần hắn, môi gần như dán bên tai hắn nói: "Diệp Thiên! Cho dù tình yêu của tôi trong mắt anh không đáng một đồng, nhưng mà tôi vẫn muốn nói với anh, mấy năm nay tôi là dùng cả cái mạng này để yêu anh! Tin tôi đi, trên đời này không có một người phụ nữ nào yêu anh hơn tôi, nhưng mà hết rồi! Từ giờ phút này đã bắt đầu chấm đứt!"

Chu Lạc Khiết nói rất nhẹ nhàng, gần như là thì thầm, thế nhưng từng chữ từng chữ nặng nề gõ vào ngực Diệp Thiên, cô thương hắn, điều này hắn đã biết từ lâu, nhưng nghe chính miệng cô thốt ra, lại khiến cho hắn có một cảm giác khác lạ, nhất là sau câu chấm hết kia của cô khiến cho hắn cảm thấy hoảng hốt!

Trong lúc giật mình thì tay hắn hơi buông lỏng, cuối cùng Chu Lạc Khiết cười với hắn rồi đi ra khỏi phòng, ngoài hành lang đụng phải Lâm Hiểu Quân, cô ta đang cầm một bó hoa hồng, trên những cánh hoa trắng muốt mềm mại vẫn còn đọng lại những giọt sương sớm, thấy tầm mắt Chu Lạc Khiết dừng lại trên những đóa hồng trắng trong tay, Lâm Hiểu Quân dừng lại, trong nụ cười còn có vẻ muốn khiêu khích: “Đẹp không? Những bông hồng trong vườn nở rất đẹp, dì Văn nói chị rất thích hoa hồng, những bông hoa này đều là loại chị thích! Cho nên tôi giúp chị hái một ít, có muốn tôi mang đến phòng cho chị không.”

“Không cần, nếu cô thích thì giữ cho mình đi!”

“Tôi không thích, cho nên lúc nãy đã cho người làm xới cả vườn hoa hồng lên rồi, tôi muốn trồng loại khác! Đây chính là bó cuối cùng đấy, của chị, cầm lấy đi, hay là muốn tôi đưa đến phòng của chị…”

Chu Lạc Khiết vươn tay, đầu ngón tay vừa chạm được vào cánh hoa, cả bó hoa hồng từ trên tay Lâm Hiểu Quân rơi lả tả xuống mặt sàn, cô lấy tay bứt ra: “Cô coi, thế giới này chính là như vậy, cô thích cái gì thì đều không giữ được!”

Chu Lạc Khiết rất bình tĩnh nhìn cô ta thật lâu: “Tôi vẫn cho rằng phụ nữ càng đẹp thì càng dễ làm ra nhiều chuyện điên rồ, bởi vì bọn họ luôn tự cho mình là đúng, Diệp Thiên nói đúng, chẳng qua cô chỉ là một cô bé!” Nói xong cô cũng quay người đi mất.

Nhìn bóng dáng Chu Lạc Khiết rời đi, Lâm Hiểu Quân nhấc chân tức tối giẫm nát những cánh hoa hồng trên sàn, cái này chỉ là mở đầu thôi! Giang Thiếu Thành từ trong phòng tắm đi ra, vừa lau tóc vừa đi vào phòng ngủ, trước mắt là Mộc Cận, cô nửa nằm nửa ngồi trên giường, đang nghiêng đầu quan sát anh. Giang Thiếu Thành đi qua, ngồi xuống mép giường vòng cánh tay ôm lấy cô, cười nói: “Nhìn anh như vậy làm gì!”

Mộc Cận cười hi hi, vươn tay ra vuốt ve khuôn mặt anh: “Thấy anh thật là đẹp trai!”

Giang Thiếu Thành nghe xong thì nhíu mày, tiện tay cầm lấy quyển sách đặt bên cạnh cô lên: “Đẹp trai? Gần đây em xem tiểu thuyết nhiều quá rồi!” Đàn ông hơn ba mươi mà lại bị một cô bé dùng từ này để hình dung, đúng là nổi da gà!

Mộc Cận vẫn còn cười, cô tỏ vẻ không tin, nói: “Kỳ lạ! Sao trước đây em lại nghĩ anh là người lạnh lùng nhỉ, thật ra anh đâu có như vậy, mà là người đàn ông rất dịu dàng rất tốt.”

“Vậy em thích ai hơn.”

Mộc Cận còn nghiêm túc ngồi thẳng dậy, hai tay ôm lấy cổ anh, kề trán vào trán anh, nói nhỏ: “Thiếu Thành, hứa với em, sau này chỉ cho phép dịu dàng với một mình em thôi!”

“Ừ.”

“Chỉ cho phép yêu một mình em thôi!”

“Ừ.”

“Vĩnh viễn không được đổi ý.”

“Ừ.”

Cô nở một nụ cười thõa mãn, đôi mắt cong lên như hình mặt trăng, trong trẻo khiến cho người khác như lún vào đầm sâu, đôi môi mềm mại như cánh hoa chủ động dán lên môi anh, ánh mắt Giang Thiếu Thành trầm