Disneyland 1972 Love the old s
Tam Tấc Ánh Nắng

Tam Tấc Ánh Nắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211524

Bình chọn: 10.00/10/1152 lượt.

ường một chút mà thôi, nếu như không có anh ta, tôi đã có thể sửa sai, là anh ta không chịu buông tha cho tôi, anh ta kéo tôi xuống địa ngục, dựa vào cái gì mà anh ta dám thay đổi cuộc đời của tôi?

Tôi không phải là một người không biết nói đạo lí, nhưng mà những việc anh ta đã làm thì rồi có lúc bản thân anh ta sẽ phải trả giá, không phải sao? Cô là chị của anh ta, cô yêu thương anh ta, bảo vệ anh ta, nhưng tôi không có ai yêu thương, chẳng lẽ không cho tôi vì bản thân mà tự đòi lấy công bằng cho mình sao?" Chu Lạc Khiết biết rõ cho dù lúc này bản thân có nói gì đi nữa cũng chẳng ăn thua, người phụ nữ trước mặt đây rõ ràng đã khắc sâu thù hận vào trong lòng rồi, cô quay trở về phòng, thật đau đầu, cô nên suy nghĩ xem bước tiếp theo đi như thế nào, thái độ của Diệp Thiên khiến cô không thể chấp nhận.

Cả đêm hôm qua không ngủ, nên lúc này đầu càng nhức hơn, cô xốc chăn lên giường nằm, nếu nói, khoảnh khắc ban sáng khi trở về đây trông thấy Lâm Hiểu Quân, trong đầu cô nảy ra suy nghĩ dọn khỏi nơi này, thì bây giờ cô tạm gác lại suy nghĩ này, ít nhất là tạm thời không nghĩ đến, chí ít khi ở đây cô có thể nắm rõ nhất cử nhất động của Lâm Hiểu Quân.

Thật ra, lòng dạ của Lâm Hiểu Quân ở trước mặt cô cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi. Nhưng phía sau Lâm Hiểu Quân lại là Diệp Thiên, cho nên mọi thứ đều không thể coi thường, cô nghĩ người phụ nữ như vậy thật đáng thương, được hay mất, tất cả đều phải dựa vào tình yêu của người đàn ông! Giống như cô có một ngàn cách có thể dùng để đối phó với Lâm Hiểu Quân, nhưng như vậy thì sao! Có Diệp Thiên ra mặt giúp Lâm Hiểu Quân, bản thân cô dù dốc hết cách cũng chỉ có thất bại thảm hại!

Cơm trưa cô cũng không xuống ăn, Trần Kiến Trung gọi điện cho cô, nghe Chu Nhất Minh vẫn ở trong phòng không đi ra ngoài, cô mới thoáng yên tâm được phần nào. Cuối cùng, Trần Kiến Trung ở đầu bên kia điện thoại hỏi: "Lạc Khiết, cô và Diệp tổng nói chuyện thế nào rồi?"

Thấy cô im lặng, Trần Kiến Trung bất giác cảm thấy lo lắng, cẩn thận hỏi: "Diệp tổng, anh ấy làm khó dễ cô sao?"

Chu Lạc Khiết thở dài nói: "Anh ta không gây khó dễ tôi, cũng có người khiến anh ta gây khó dễ cho tôi. Nhưng mà thủ đoạn nào của anh ta mà tôi chưa từng lĩnh giáo qua!"

Trần Kiến Trung nói: "Lạc Khiết, tôi nói năng vụng về, cũng không biết nói gì, nhưng mà nếu như tôi có thể làm gì, cô cứ nói ra, tôi có chết cũng không từ chối!"

"Cám ơn anh, Kiến Trung, nhưng đừng nói chữ ‘chết’ này, chúng ta đều phải sống thật tốt!"

Cúp điện thoại rồi, cô vẫn nằm trên giường, màn đêm bên ngoài dần trở nên mông lung, dì Văn đi lên gọi cô xuống ăn cơm chiều, cô xoa đầu, nói: "Thôi, con không muốn ăn."

Có lẽ dì Văn muốn khuyên cô, nhưng thấy cô mệt mỏi từ từ nhắm hai mắt lại, lời muốn nói ra lại thôi, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại đi ra. Chốc lát sau thì dì Văn lại quay lại, nhưng mà lần này trong tay còn bưng theo một mâm cơm, chưa đợi Chu Lạc Khiết nói, dì Văn đã giành nói trước: “Là ông chủ bảo tôi bưng lên, cả ngày nay cô không ăn gì, tôi thấy cậu ấy cũng không nỡ lòng nào!"

Trong lòng Chu Lạc Khiết nở nụ cười bất đắc dĩ, cô biết là dì Văn muốn dùng lời này để cho cô thấy thoải mái hơn, cô cũng không muốn phụ ý tốt của dì. Tuy rằng, dì Văn chỉ là một người giúp việc, nhưng mà từ khi cô ở tại nhà họ Diệp đã đối xử với cô vô cùng tốt, cho nên cô cũng coi dì Văn như là người thân của mình, cô nói: "Cám ơn dì, dì để đó đi rồi con ăn."

Dì Văn thấy cô cười, cũng thấy yên tâm hơn, trước khi ra ngoài, dì nói: "Cho dù thế nào, vẫn phải ăn cơm, chuyện khác từ từ hẵng tính."

Chờ dì Văn đóng cửa lại, nụ cười của Chu Lạc Khiết cũng tắt ngấm, ngay cả dì Văn cũng nghĩ cô nên có dự định khác!

Có thể là vì trong lòng có một chút phiền muộn, cho nên buổi tối cô ngủ không ngon, tỉnh lại vài lần, cho tới ba giờ cô đã mở hau háu mắt thức tới tản sáng, đợi tới hơn tám giờ, cô mới trở mình đứng dậy từ trên giường rồi thay đồ, bước nhanh đến phòng của Diệp Thiên, đẩy mạnh cửa phòng của hắn.

Chăn đệm trên giường bừa bộn, nhưng không thấy Lâm Hiểu Quân ở trong phòng, Diệp Thiên đang thay quần áo, thoáng dừng lại một chút. Chu Lạc Khiết đi thẳng tới trước mặt hắn, hỏi: "Tại sao? Không phải anh không biết trong lòng cô ta muốn gì!"

Cô không tin với khả năng của hắn lại không nhìn ra Lâm Hiểu Quân rắp tâm muốn ngăn cản Chu Nhất Minh ra nước ngoài! Dù là người đàn ông như thế nào thì cũng đều có thể bị tình yêu che mắt, nhưng không bao gồm Diệp Thiên.

Diệp Thiên thay đồ xong mới nói: "Vậy thì sao,tôi muốn dung túng cô ấy, ở chỗ của tôi thì cô ấy có quyền này!"

"Nói cách khác là anh ngầm đồng ý cho cô ta, sau này cô ta có thể trả thù tôi và Nhất Minh?"

"Hiểu Quân còn là một cô bé, những lời cô ấy nói lúc tức giận cũng không phải chuyện gì ghê gớm." Không phải hắn không thấy được Chu Nhất Minh là bảo bối của Chu Lạc Khiết, giống như ai cũng không được đụng tới! Đương nhiên hắn cũng biết một chút tiểu xảo nho nhỏ đó của Lâm Hiểu Quân, nhưng hắn thấy, cho dù là có trả thù đi nữa cũng chỉ là một chút chuyện ầm ĩ, tất cả đều trong lòng