hì ngừng lại, hắn gõ cửa phòng cô, Chu Lạc Khiết mở cửa, chờ hắn nói.
"Tôi đã hẹn với Thôi Trí Uyên rồi, chín giờ tối."
"Được, cám ơn."
"Hôm nay cô làm sao vậy." Rõ ràng là cô đã khóc.
"Không có gì, có hơi mệt mỏi, tôi nghỉ ngơi một chút, lúc đi gọi tôi." Nói xong, cô cũng không khép cửa. Diệp thiên đứng ở cửa phòng cô cảm thấy hơi mất mát, mấy giây sau thì quay người đi mất.
Trong phòng, Lâm Hiểu Quân vẫn còn ngồi ở mép giường hờn dỗi, Diệp Thiên đi qua ôm cô ta, để dựa vào vai: "Chuyện này là sao?"
"Em hỏi anh, em quan trọng hay cô ta quan trọng?"
"Ai?"
"Trong lòng anh, em với Chu Lạc Khiết ai quan trọng?"
"Là bời vì anh nói với cô ta hai câu?" Diệp thiên hôn lên gương mặt cô: "Ai cũng không quan trọng bằng bảo bối của anh!"
Lâm Hiểu Quân hừ một tiếng, tức tối nói: "Anh cũng chỉ nói dối để lừa em, cái gì mà hết mực cưng chiều, ai iết trong lòng anh có ai! Em nói với anh này Diệp Thiên, em không giống với người phụ nữ khác, em muốn mình có một không hai, nhất không không chia sẽ anh với người phụ nữ khác! Nếu anh không thể làm vậy thì đừng nói gì tới yêu em!"
Diệp Thiên nhìn viền mắt đỏ hồng của cô, ôm cô nói dối: "Đừng khóc nữa, chuyện này làm sao có được, sao lại có người phụ
nữ khác."
"Được thôi, vậy đêm nay anh không được đi với cô ta."
"Đừng quậy, đêm nay là chuyện quan trọng."
Lâm Hiểu Quân đứng phắt dậy, sắc mặt lạnh lẽo vô cùng: "Nói anh lừa em anh còn không nhận! Cô ta có thể đi cùng anh bàn công việc? Em lại không được ra mặt, khiến anh vướng tay vướng chân có phải không?"
Diệp Thiên vẫn tiếp tục nói dối, bởi vì trước đây thiệu Nhiên Nhiên cũng có tính cách hơi giống thế này, rời đi một chút, là luôn luôn muốn hắn phải xin lỗi mới có thể khiến cô ấy lại cười trở lại.
Diệp Thiên nói: "Anh đâu phải có ý này."
"Vậy đêm nay anh đưa em đi cùng đi! Cô ta có thể, em cũng có thể!" Cô cắn môi nhìn hắn, nước mắt long lanh trong mắt:
"Rốt cục có đồng ý hay không!"
Diệp Thiên nhìn về phía ánh mắt dần mất đi tiêu cự của Lâm Hiểu Quân, nhớ lại trước đây cô cũng dùng ánh mắt như vậy cầu xin hắn: "Anh Diệp, anh hứa với em đi, hứa nha..."
Trong lúc hoảng hốt bất giác hắn nói: "Được, đưa em đi, đừng cắn môi nữa."
Sắc mặt Lâm Hiểu Quân lúc này mới dịu trở lại, hơi cười cười, khoác lấy cánh tay của Diệp Thiên: "Vậy anh nói với em đêm nay sẽ gặp ai, em nên chú ý cái gì."
"Em chỉ cần đi thôi, có anh bên cạnh, không cần để ý gì cả."
"Anh không sợ lúc đó em nói sai làm cho anh mất mặt sao chứ!"
"Em còn sợ, em có thể tức giận với anh mà còn lo lắng cái này, chưa có người phụ nữ nào như em dám lớn tiếng với anh, cũng chỉ có em thôi!"
Trong lòng Lâm Hiểu Quân cười khẩy, bởi vì tôi? Là bởi vì người tên Thiệu Nhiên Nhiên kia mới phải! Nhưng mà cái khuôn mặt của người chết này cũng đem tới cho cô rất nhiều tiện lợi. Cô vẫn nở nụ cườ rực rỡ làm hắn yêu nhất: "Sau này nếu như anh và người phụ nữ khác không rõ ràng, em vẫn sẽ ầm ĩ trước mặt anh. Em nói với anh là em không sợ anh!"
"Đương nhiên là em không sợ anh rồi!" Khi đó cũng chỉ có cô cả ngày đi theo phía sau hắn gọi anh Diệp anh Diệp.
Ban nãy Diệp Thiên vừa mới nói với cô đêm nay đã hẹn Thôi Trí Uyên lúc chín giờ, Chu Lạc Khiết thấy sắp đến giờ thì lấy áo khoác chuẩn bị ra ngoài. Từ phòng kế bên , Lâm Hiều Quân cũng khoác tay Diệp Thiên đi ra, Chu Lạc Khiết thấy cách ăn mặc của Lâm Hiểu Quân, rõ ràng là cô ta muốn đi cùng Diệp Thiên ra ngoài. Lúc này cô cũng không quan tâm cái gì là khó chịu hay không khó chịu nữa, chỉ cần đêm nay hắn có thể giúp cô giải quyết công bằng với hai người Thôi Trí Uyên và Kim Báo là được.
Nhưng Diệp Thiên lại nói với cô: "Cô không cần đi."
Giọng nói Chu Lạc Khiết căng thẳng: "Anh có ý gì!"
"Chỉ cần tôi nói chuyện với Thôi trí Uyên là được."
Lâm Hiểu Quân cười nói: "Hay là, chị Chu, chuyện này giao cho anh Diệp mà chị còn có cái gì lo lắng hay sao? Hay là chị không tin tôi?"
Chu Lạc Khiết trầm ngâm mấy giây, nói với Diệp Thiên: "Diệp Thiên, tôi chỉ hỏi anh một lần, tôi có thể tin tưởng anh không?"
Hiếm khi thấy Diệp Thiên nhìn cô với ánh mắt kiên định, nói: "Yên tâm đi, không nghiêm trọng như cô nghĩ đâu!" Quả thật là không phải chuyện gì lớn! Chút mặt mũi này, Thôi Trí Uyên cũng không dám không cho hắn, cũng chỉ có cô, chỉ cần nếu là chuyện của em trai thì đã rối rít cả lên.
Chu Lạc Khiết lại trở về phòng, nhưng trong lòng vẫn không yên tâm, nếu như chỉ có một mình Diệp Thiên đi, thì có thể không thành vấn đề, cô lo lắng chính là Lâm Hiểu Quân, chẳng may...Chu Lạc Khiết lắc lắc đầu, chắc không đến nỗi nào. Lâm Hiểu Quân không biết Thôi Trí Uyên, hơn nữa, chỉ cần Diệp Thiên có lòng giúp đỡ dàn xếp, thì ngay cả Lâm Hiểu Quân có muốn dùng mánh khóe gì cũng không có tác dụng.
Xe của Diệp Thiên chạy vào nơi ở của Thôi Trí Uyên thì dừng lại, đàn em của Thôi Trí Uyên thay ông ta đón khách: "Diệp tiên sinh, mời vào trong, anh Thôi đang đợi anh."
Bàn cơm trong phòng khách đã bày sẵn rượu và thức ăn, Thôi Trí Uyên thấy Diệp Thiên và Lâm Hiểu Quân, ông ta bắt tay với Diệp Thiên cười ha hả: "Tới đây, ngồi đi."
Tr
