Teya Salat
Tam Tấc Ánh Nắng

Tam Tấc Ánh Nắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211605

Bình chọn: 10.00/10/1160 lượt.

ớc, tối ngày hôm đó, khi cô đến chỗ Chu Nhất Minh thì Chu Nhất Minh đã ra ngoài, Trần Kiến Trung vẫn nghĩ rằng cậu ta còn ở trong phòng, cho đến khi Chu Lạc Khiết đến gõ cửa phòng thì mới phát hiện người đã biến mất, hơn nữa lại không có đem theo một đàn em nào.

Trần Kiến Trung nghĩ đến người mà gần đây Chu Nhất Minh đắc tội, trong lòng cảm thấy sợ hãi, nói: "Tôi ra ngoài kiếm cậu ấy ngay đây."

Đột nhiên Chu Lạc Khiết nhớ tới khi mình vừa rời nhà thì thấy Lâm Hiểu Quân cũng lên xe đi ra ngoài, lúc đó cô không nghĩ gì nhiều, chỉ cho rằng Lâm Hiểu Quân đi tìm Diệp Thiên, nhưng bây giờ, cô liên hệ hai chuyện này với nhau thì lập tức có một dự cảm không lành: "Không xong, có thể Nhất Minh đã đi gặp Lâm Hiểu Quân rồi không!"

Chu Lạc Khiết vội vội vàng vàng lái xe chạy ra ngoài, nói: "Gọi điện thoại cho a Luân, vừa rồi là cậu ta chở Lâm Hiểu Quân ra ngoài." Trần Kiến Trung vừa gọi điện vừa ngồi lên xe, một lúc thì cúp máy: "Ở bên thành Đông."

Chu Lạc Khiết không dám chần chờ giây nào, ngay lập tức đi theo hướng Trần Kiến Trung nói, trong điện thoại thì được biết hôm nay một mình Lâm Hiểu Quân đến quán cơm dùng bữa, Chu Lạc Khiết càng thêm chắc chắn suy nghĩ của mình, thầm kêu không tốt.

Lúc tới nơi, Chu Lạc Khiết kéo cần gạt, thắng xe, rồi chạy xuống xe. Mấy tên đàn em đi theo Lâm Hiểu Quân cũng ở đây, Chu Lạc Khiết hỏi: "Lâm Hiểu Quân ở đâu?"

"Đang ở phòng ăn trên lầu."

Chu Lạc Khiết gấp gáp nói: "Vậy cả đám các người đứng ở đây làm gì! Cô ta vào trong bao lâu rồi, ở phòng nào?"

Tên gọi là a Luân bị Chu Lạc Khiết quát, cũng không hiểu gì. Lúc nãy Lâm Hiểu Quân dặn dò bọn họ ở dưới lầu chờ, cho dù là ai cũng không được tới gần, ngay cả Diệp Thiên cũng răm rắp nghe theo Lâm Hiểu Quân, kẻ dưới như bọn họ làm sao dám không nghe.

A Luân nói: "Chị Chu, chị đừng nóng, cô ấy vừa lên thì chị đã tới rồi, để em đưa chị lên..."

Vừa mới nói xong, thì bên trong vang lên hai tiếng súng, gần như trong nháy mắt Chu Lạc Khiết và Trần Kiến Trung nghe được âm thanh đó thì đã rút súng chạy vọt vào trong, những người khác cũng lập tức phản ứng cùng chạy theo sau hai người, những tiếng súng vang lên liên tiếp.

Người của đối phương rất đông, trong tiệm cơm cũng không có người khách nào, xem ra là đã bày binh bố trận từ trước.

Trong phòng vip đang mở cửa, Chu Lạc Khiết thấy Chu Nhất Minh đang nằm trên sàn, dưới người của cậu ta đều là máu, tay cầm súng không còn chút sức, sự can đảm của Chu Lạc Khiết đều vỡ vụn, kêu lên một tiếng thảm thiết: "Nhất Minh..." Hai mắt cô đỏ ngầu, cả người giống như muốn điên lên, có người liên tục ngã vào dưới chân cô, cô chạy về phía Chu Nhất Minh: "Nhất Minh...Nhất Minh...Đừng sợ, chị đưa em ra ngoài, chị sẽ không để em xảy ra chuyện gì..."

Trần Kiến Trung ở phía sau cô hét lên: "Lạc Khiết, nhanh lên, cô đưa Nhất Minh đi trước đi!"

Chu Lạc Khiết xốc Chu Nhất Minh từ trên mặt đất lên, vác trên lưng: "Nhất Minh, em ráng chịu một chút..."

"Chị, đừng lo cho em, chạy nhanh đi..."

"Lạc Khiết..." Chu Lạc Khiết vừa cảm thấy một cơn gió xẹt qua tai, cả người Trần Kiến Trung nặng trĩu bổ nhào về phía cô, ôm cô vào lòng che chở, máu tươi trong miệng anh trào ra đầy trên mặt cô.

... ...

Chu Lạc Khiết liền bắt lấy cây súng trong tay Trần Kiến Trung bắn quét một vòng, mùi máu tươi tràn ngập xung quanh, chỗ nào cũng có vết máu bắn tung tóe và những thi thể ngã xuống khắp nơi, Trần Kiến Trung ngã vào người cô cũng đang dần dần kiệt sức, Chu Lạc Khiết đè chặt vết thương của anh, dòng máu tươi ồ ạt trào ra nhiễm đỏ cả bàn tay cô, Trần Kiến Trung thở hổn hển, khó nhọc nói: "Đưa...đưa Nhất Minh đi..."

"Chúng ta cùng đi..."

"Đừng...không kịp nữa..."

"Đừng nói chuyện ngu ngốc như vậy, Kiến Trung, tôi nói rồi chúng ta đều phải tiếp tục sống..."

Trần Kiến Trung cười cười như chẳng còn sức: "Hứa với tôi hãy sống lâu hơn nữa...Lạc Khiết, tôi rất vui...thật sự rất vui vì...có thể trở thành người thân của cô..." Hắn biết sớm muộn gì cũng có một ngày như thế này, cho nên hắn thật sự vui mừng được vì cô mà chết, nằm trong lòng cô nhắm mắt lại, trước khi chết còn có thể thấy cô vì hắn mà rơi lệ, đời này đã đáng giá, nhưng vẫn còn một chút tiếc nuối, hắn chưa được hình thấy dáng vẻ cô lúc về già, chưa từng nhìn thấy dáng vẻ cô lúc hạnh phúc! Vẫn còn nhiều lời chưa kịp nói với cô, hắn muốn thử hỏi cô một chút, liệu kiếp sau có thể không làm người thân của cô hay không...

Trần Kiến Trung mang theo một nụ cười mà nhắm mắt, tay hắn giơ lên vẫn chưa kịp chạm vào được khuôn mặt của cô thì đã chẳng còn sức mà buông xuống, không biết từ lúc nào tiếng súng bên ngoài đã dừng lại, một nhóm đông người từ bên dưới chạy lên, khi Diệp thiên lên tới nơi chỉ nhìn thấy giữa vũng máu, Chu Lạc Khiết ôm thi thể của Trần Kiến Trung nghẹn ngào khóc nức nở, trên mặt cô đầy những vết máu nhỏ li ti, nước mắt và máu chảy xuống cằm, vừa nhìn đã thấy vô cùng thê thảm.

Chu Nhất Minh nằm một bên dù mắt đang mở to, nhưng không còn nhúc nhích giống như đã chết, cái quần cậu ta mặc đã không còn nhìn ra màu sắc ban đầu, tất cả đã bị máu tươi