Tam Tấc Ánh Nắng

Tam Tấc Ánh Nắng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3210073

Bình chọn: 9.00/10/1007 lượt.

lời này Mã Yến Dung không thể nói toẹt ra trước mặt Giang Thiếu Thành, cô chỉ có thể nghĩ cách khác để dần dần đến gần anh.

Lập tức, Giang Thiếu Thành nhìn về ánh mắt vẫn đang ngẩn ngơ của Mộc Cận, từ chối lời đề nghị của Mã Yến Dung: “Không cần, những chuyện này không vất vả, hơn nữa, em có công việc của mình, sau này cũng đừng đến đây nhiều.”

Câu nói của Giang Thiếu Thành khiến trong lòng Mã Yến Dung chua chát, cô và anh quen biết đã mấy mươi năm, kết quả, bây giờ vì Mộc Cận, ngay cả tư cách đến đây cô cũng không có! Cô hỏi: “Anh sợ em sẽ làm cô ấy kích động?”

Giang Thiếu Thành không phủ nhận: “Nếu em cứ đến đây cũng không phải chuyện vui vẻ gì đối với Mộc Cận, không phải chỉ vì vậy mà còn, Yến Dung, đừng ương bướng nữa…”

Mã Yến Dung ngắt lời anh: “Đừng nói nữa, em không muốn nghe, nếu cả đời này cô ta cứ như vậy, anh vẫn muốn hầu hạ cô ta cả đời sao?”

“Vợ chồng vốn phải đồng cam cộng khổ.”

“Vợ chồng cái gì, anh hỏi thử xem, bây giờ cô ta còn coi anh là chồng chắc, hơn nữa, trong lòng anh còn hiểu rõ hơn ai hết có cô ta, tiền đồ của anh sẽ bị ảnh hưởng, cô ta là vết nhơ của anh, anh biết không, nhưng vết nhơ này không phải không thể tẩy sạch, em biết, lúc trước anh có xin chỉ thị với cấp trên để kết hôn với cô ta, anh chỉ cần nói rõ là mình kết hôn với cô ta là vì nhiệm vụ…”

Sắc mặt Giang thiếu Thành thay đổi, vô thức nhìn về phía Mộc Cận ngồi bên ngoài, tốt quá cô chưa nghe thấy gì, anh khẽ quát bảo Mã Yến Dung ngừng nói: “Đừng nói bậy, Mộc Cận là vợ của anh, chuyện này không ai thay đổi được!”

Mã Yến Dung tức đến đỏ bừng mặt, cô nhìn Giang Thiếu Thành hai giây, phẫn nộ cầm túi chạy từ nhà bếp ra phòng khách. Lúc tới cửa cô lại ngẩng đầu nhìn về phái Mộc Cận, Mộc cận vẫn như vậy, ngay cả nét mặt cũng không thay thay đổi chút nào, tất cả xung quanh giống như không tồn tại với cô ta. Trong lòng Mã yến Dung càng thêm tức giận, lúc đi ra ngoài còn cố sức dập cửa lại cái rầm cho hả cơn tức. Không phải Mộc Cận không biết là có chuyện gì đang xảy ra quanh cô, cô chỉ không muốn quan tâm đến mà thôi, cô thà để tâm tư trống rỗng cũng không muốn để ý tới bất cứ ai. Đây là cách tự bảo vệ mình tốt nhất của cô trong mấy ngày nay.

Sau đó, số lần Mã yến Dung tới quả thật ít đi, một, hai lần có đến cũng là đi cùng ba Giang mẹ Giang, Giang Thiếu Thành cũng không muốn cha mẹ mình ‘đến chơi’, cho nên khoảng thời gian này, những người đến đây rất ít. Nhưng sáng sớm ngày hôm nay, Giang Thiếu Thành còn đang ở trong bếp chuẩn bị bữa sáng, chuông cửa lại vang lên, anh chau mày tắt bếp bước ra mở cửa, là Mã Yến Dung! Lần này, đến cùng cô còn có mấy người đồng nghiệp trong cảnh cục, họ vẫn còn mặc đồng phục, có vẻ như vì chuyện công mà tới.

Người đồng nghiệp nhìn thấy anh thì lịch sự hỏi: “Chúng tôi có thể vào không?”

Giang Thiếu Thành gật đầu nghiêng người cho nhóm người bước vào, Mã Yến Dung nhìn lên lầu: “Mộc Cận có ở đây không?”

Giang Thiếu Thành hỏi: “Có chuyện gì?”

Trong đó có một người đồng nghiệp nói: “Bốn giờ sáng hôm nay, chúng tôi vớt được xác một người đàn ông ngoài khơi, dáng người có phần giống Long tại Nham, vì bị ngâm trong nước lâu ngày nên không thể nhận diện được, nhưng quần áo trên người và vật dụng hàng ngày vẫn còn có thể nhận ra, nên hôm nay đến đây muốn mời cô ấy theo chúng tôi đến phòng pháp y nhận diện thi thể.”

Vẻ mặt Giang Thiếu Thành ngưng trệ, khả năng có thể là thi thể của Long tại Nham là rất cao, nếu để Mộc Cận hay tin này, với tình trạng bây giờ mà để cô ấy đến đó, chắc chắn sẽ không chịu nổi tin Long Tại Nham mất.

Giang Thiếu Thành cởi tạp dề: “Tôi đi, tôi vẫn còn nhớ rõ quần áo và vật dụng trên người Long Tại Nham hôm đó, tôi đi nhận diện cũng được.”

Mấy người đồng nghiệp đang cảm thấy khó xử thì lại nghe được tiếng Mộc Cận từ trên đầu cầu thang: “Tôi đi.” Trên người cô vẫn còn mặc áo ngủ, không biết đã đứng đó từ lúc nào, nhưng chắc chắn là cô đều đã nghe được những chuyện mà bọn họ vừa nói. Vẻ mặt không có chút xúc cảm nào, cô nói: “Tôi đi thay quần áo.” Nói xong thì quay người về phòng.

Mộc Cận thay đồ rồi nhanh chóng xuống lầu, Giang Thiếu Thành biết lúc này có thế nào cũng không thể cản cô lại được, nên đành đi cùng cô.

Mộc Cận và Giang Thiếu Thành được vài người cảnh sát đưa đến phòng xác, vừa liếc mắt, dáng người của cái xác và Long Tại Nham đã thấy không khác lắm, Giang Thiếu Thành nhớ lại quần áo của Long Tại Nham ngày đó, anh nhớ mang máng hôm đó Long Tại Nham mặc một cái quần màu đen, áo sơ mi tối màu, quần áo và vật dụng trên thi thể đàn ông này hình như cũng không khác lắm, nhưng chi tiết thì anh không nhớ rõ ràng, hơn nữa khi đó trời mới tờ mờ sáng, xung quanh không được sáng, nên màu sắc quần áo cũng sẽ bị ảnh hưởng, cho nên anh không thể chắc chắn được. Nhưng Mộc Cận lại ở cùng Long tại Nham mấy ngày, quần áo và những thứ trên người Long Tại nham cô chắc chắn biết rõ. Giang Thiếu Thành nhìn về phía Mộc Cận lo lắng, chỉ thấy cô ngơ ngác đứng bên cạnh nhìn cái xác, lại vươn tay vuốt ve khuôn mặt đã mơ hồ. Giang Thiếu Thành bước nhanh lên trước kéo cô lại: “Mộc Cận


XtGem Forum catalog