xe chạy như bay.
Đi qua lục đảo sơn trang, Hứa Kha không kìm lòng được mà nhìn vào
trong tiểu khu, một khu nhà không cao lắm có những ngọn đèn sơ sài.
Nửa phút sau, đã đến biệt thự Vinh Để.
Hứa Kha xuống xe, nói tiếng cám ơn với Thẩm Mộ, rẽ sang bên trái, đi nhà của Tiểu Tiểu.
Thẩm Mộ cũng đi theo phía sau.
Hứa Kha lập tức căng thẳng quay đầu lại: "Anh định làm gì?"
"Anh cũng đi."
Hứa Kha chán nản: "Sao anh lại đi theo tôi?"
Thẩm Mộ cười nói: "Em thật là người không biết phải trái . Anh và Tân Vũ là bạn từ thuở nhỏ, qua đây thăm anh ta cũng không phải là quá đáng
chứ?"
Hứa Kha không nói gì, cảm thấy ngày hôm nay thật khó chịu.
Sau khi người giúp việc mở cửa ra, đã thấy trong sân vô cùng náo
nhiệt, bóng đèn mắc xuyên qua các lùm cây, cư thì ra là một bữa tiệc nhỏ ngoài trời.
"Hứa Kha!"
Mạc Tiểu Tiểu kéo theo một người đàn ông vội vàng chạy tới.
"Đây là Trương Phỉ."
Hứa Kha nhìn tên "Trương Phi" vừa điềm đạm nho nhã vừa yên tĩnh lặng
lẽ này phụt cười ra tiếng. (Trương Phi và Trương Phỉ là hai từ phát âm
giống nhau)
Nụ cười của Thẩm Mộ rất kín đáo, khẽ gật đầu với Trương Phỉ.
Mạc Tiểu Tiểu kích động kéo tay Hứa Kha, "Mau nhìn cô gái đứng bên cạnh anh trai tớ kìa, đó là bạn gái mới của anh ấy đấy."
Hứa Kha nhìn theo cánh tay chỉ của Mạc Tiểu Tiểu, đột nhiên ngẩn người.
Nụ cười của Thẩm Mộ cứng lại.
Hứa Kha chưa bao giờ nghĩ rằng có một ngày khi cô lớn lên sẽ được gặp một người giống mình đến thế, nhất là đôi mắt của cô ta.
Cô có một đôi mắt rất to, tuy nhiên đôi mắt hai mí ấy không phải là
quá sâu, như là một nét cong rất nhạt trong bức tranh thủy mặc, khi cô
nhìn ra phía xa dường như đôi mắt ấy được bao phủ bởi một lớp sương mù
mờ nhạt , nhưng khi cô trừng mắt to lên, đôi mắt hai mí lại rất rõ ràng, ánh mắt trong suốt sáng ngời, khẽ dao động như sóng nước.
Câu cửa miệng của Mạc Tiểu Tiểu chính là, không biết bao nhiêu người đàn ông đã bị sóng nước trong mắt cậu nhấn chìm rồi.
Còn cô gái đứng trước mặt này, một đôi mắt dường như là giống hệt với cô, bởi vì đôi đồng tử của cô màu tím nhạt trong suốt cho nên trong đôi mắt kia còn hiện ra thêm vài phần quyến rũ nữa.
"Anh, Hứa Kha và Thẩm Mộ đến này." Mạc Tiểu Tiểu nói với Mạc Tân Vũ một câu.
Mạc Tân Vũ nâng mắt lên nhìn thấy Thẩm Mộ và Hứa Kha, rõ ràng run run một chút, sau đó ôm vai cô gái dang cười hớn hở kia đi tới chỗ bọn họ.
Ánh mắt anh đầu tiên là dừng ở trên mặt Hứa Kha, nở nụ cười đầy cảm
khái: "Thật là hiếm thấy, mặt mũi của Tiểu Tiểu cũng lớn đấy chứ, ngay
cả Hứa Kha cũng có thể mời được."
Hứa Kha ngại ngùng mỉm cười: "Anh Tân Vũ, anh về từ bao cho nên không đi tiễn anh, bây giờ nhớ tới, thật sự có chút áy náy.
" Anh ngày hôm qua mới về."
Mạc Tân Vũ vừa cười vừa hỏi Thẩm Mộ: "Cậu về nước bao giờ thế?"
Thẩm Mộ cười cười: "Cũng khá lâu rồi ."
Khi ba người nói chuyện với nhau, cô gái đứng bên cạnh Mạc Tân Vũ
hình như vô cùng mất hứng, ánh mắt lạnh lùng suồng sã nhìn chằm chằm vào Hứa Kha, thần sắc cao ngạo lại lạnh lùng.
Hứa Kha bị người khác nhìn chòng chọc như vậy có chút khó hiểu, có
phải cô ta không thích bị gạt ra ngoài không? Vì thế cô vội vàng nói với Mạc Tân Vũ: "Anh Tân Vũ, anh còn chưa giới thiệu đấy?"
Mạc Tân Vũ cười hì hì nói: "Đây là bạn gái anh, Chương Uyển Nhược, đây là hàng xóm của anh đấy, Thẩm Mộ và Hứa Kha."
Hứa Kha hữu hảo mà khách khí mỉm cười với Chương Uyển Nhược, Chương Uyển Nhược lại lạnh lùng không hề cười lại.
Hứa Kha cảm thấy thật kì cục, vốn là không quen biết, cô ta vì sao
lại có vẻ chán ghét cô như thế? Nhìn bộ quần áo hàng hiệu kia, khí chất
rất cao quý, chắc là một tiểu thư con nhà giàu. Đại tiểu thư nhiều tiền, bình thường rất không thích gặp mặt người khác, càng không cần nói đến
sắc mặt , mất hứng cũng có thể bày cả lên trên mặt. Vì thế, Hứa Kha
không đem sự hờn giận của cô ta để trong lòng, chỉ đem hộp quà đưa cho
Mạc Tân Vũ.
"Anh Tân Vũ, chúc anh sinh nhật vui vẻ, quà mua vội quá, anh đừng chê."
Mạc Tân Vũ vui vẻ ra mặt, "Vài năm không gặp đã khách khí với anh vậy rồi sao, haiz."
Anh đang định đưa tay nhận quà, Chương Uyển Nhược bất ngờ ngăn cánh
tay của anh lại, nhíu mày một cái, bất mãn nhìn Hứa Kha: "Cô không biết
người ta thường nói caravat, món quà thân mật thế này, phải là bạn gái
hoặc là vợ mới có thể tặng sao?"
Hứa Kha lập tức ngây người.
"HƠn nữa, Tân Vũ, anh ấy cũng không dùng loại nhãn hiệu này ." Cô ta
khinh thường lướt qua hộp caravat, thần sắc vô cùng khinh bỉ.
Hứa Kha xấu hổ nhìn cô gái có tướng mạo rất giống mình này, thật sự
không hiểu tại sao Mạc Tân Vũ lại có thể thích một người kiêu ngạo mà
không biết khuôn phép như thế.
"Uyển Nhược, em nói gì thế?" Mạc Tân Vũ rất xấu hổ, chạy nhanh tới
nhận lấy hộp caravat trong tay Hứa Kha, định đứng ra giảng hòa.
Thẩm Mộ lại bước lên một bước nhận lấy caravat trong tay Hứa Kha,
thản nhiên nói: "Vậy đưa tôi đi. Thật đúng lúc, tôi đang định đi mua."
Không ngờ Chương Uyển Nhược lại nở nụ cười châm biếm: "A, Thẩm đại thiếu gia từ bao giờ thì thích loại đồ rẻ tiền như vậy."
Ở đây trừ Thẩm Mộ cùng