ẩm Tú, chỉ cười và đáp: “Em cứ đợi đấy, đợi lần sau anh gặp được em thì em xem anh sẽ trừng trị em như thế nào?”
Cuộc trò chuyện kết thúc ở đây một cách đầy bịn rịn, lưu luyến. Hai người họ cúp máy trong cảm giác ngọt ngào của tình yêu. Nhưng vừa đặt điện thoại xuống, Cẩm Tú có cảm giác có điều gì đó rất kỳ quặc. Là giọng nói của người con gái ở chỗ Kỷ Viễn mang tới cho cô cảm giác ấy.
Câu nói của người con gái đó cho thấy mối quan hệ giữa cô ta và Kỷ Viễn rất thân quen, rất gần gũi. ở gần nhau lúc đêm khuya thế này thì càng chứng tỏ mối quan hệ thân thiết giưã Kỷ Viễn và người con gái đó. Mà giọng nói ấy nghe rất quen? Dường như Cẩm Tú đã nghe thấy ở đâu rồi thì phải?
Nhất thời, Cẩm Tú không nhớ ra được giọng nói ấy là của ai.
Càng ở trong những thời điểm quan trọng, càng dễ mắc sai lầm. Tai của Cẩm Tú vốn rất nhạy cảm, nhưng tối này cô lại không nhớ ra được giọng nói ấy. Cảm giác nghi ngờ, mơ hồ cứ bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy bất an. Cô lại nhấc điện thoại lên gọi lại cho Kỷ Viễn. Kỷ Viễn đã tắt máy. Nghe tiếng tút tút trống rỗng vang lên trong điện thoại khiến cảm giác bất an mơ hồ trong lòng Cẩm Tú càng dâng trào.
Tivi trong phòng đã chuyển sang cảnh ban ngày, căn phòng bừng sáng trong giây lát. Cẩm Tú dường như nhận ra khuôn mặt quen thuộc trên ghế nằm phía xa. Chăm chú nhìn một lúc, cô nhận ra đó là lão Hắc, vị hôn phu của Tả Thi Giao.
Cuộc hôn nhân của Tả Thi Giao đã có tác động không nhỏ tới Cẩm Tú. Nhìn thấy người bạn thân thiết của mình hạnh phúc, cô cảm thấy vui, nhưng cũng cảm thấy xót xa. Không thể so sánh giữa người với người, cho dù trong phương tiện tình cảm hay tiền bạc, thứ thuộc về bạn chứng tỏ bạn có duyên với nó, những thứ không thuộc về bạn, sẽ mãi mãi không thuộc về bạn. Bởi thế tốt nhất đừng hy vọng.
Lão hắc không nhìn thấy cô, anh đang nói gì đó với người đàn ông ngồi đối diện, hai người đang nói chuyện rất vui vẻ, chốc chốc họ lại cười với nhau.
Người đàn ông kia có vẻ đẹp khôi ngô, thanh tú. Mũi cao, mắt sâu, một người đàn ông điềm đạm, trước mặt lão Hắc, ánh mắt anh ta như đang cười. Tiếng cười phát ra đều là tiếng cười của lão Hắc.
Nếu đàn ông bàn chuyện làm ăn mà có thể hòa hợp với nhau như thế, thì chắc chắn hai bên đều thành công. Cẩm Tú nghĩ, nếu người đàn ông kia biến thành một người phụ nữ, thì cuộc trò chuyện giữa họ chắc chắn sẽ bị coi là một cuộc hẹn hò bí mật.
“Có phải là chị không quen với những điều em làm không?” Tô Gia Văn đi một lát rồi quay lại ngay, cô hạ thấp giọng nói với Cẩm Tú. Trong khi Cẩm Tú vẫn còn nghĩ xem nên đáp lại thế nào thì Tô Gia Văn đã tự trả lời.
“Em vốn muốn kể cho chị, nhưng sau lại thôi, dùng hành động để kể cho chị thấy sẽ tốt hơn, chân thực hơn. Cuộc sống của em là như thế đấy, cuộc sống ở ngoại ô quá đỗi bình yên, chỉ có tiếng xe chạy qua chạy lại, tiếng rao đơn điệu của bà bán hạt dẻ, ngoài ra không còn bất cứ âm thanh nào khác. ở chỗ của chồng và mẹ chồng em, em không có được niềm vui, bởi thế em ra ngoài để tìm kiếm niềm vui cho riêng mình. Chỉ cần cảm thấy vui vẻ là em sẽ làm. Bởi với em chẳng có gì là em cần kiêng kị, cũng không có gì đúng sai, nên hay không nên mà chỉ là thích hay không thích.” Tô Gia Văn nói một cách rất thoải mái, còn Cẩm Tú lại cảm thấy hơi ngượng.
“Mỗi người đều có một cách sống riêng, có lẽ chị sẽ không sống theo cách của em, nhưng chị cũng không phản đối.” Cẩm Tú đáp
1
Quách TRường An dường như đã lâu lắm rồi không lên giường cùng với phụ nữ nào.
Rốt cuộc đã bao lâu? Không còn nhớ nữa. Không phải anh ta không muốn làm chuyện đó với phụ nữ, mà vì anh ta không muốn làm chuyện đó với vợ anh.
Năm nay, anh ta hai mươi bảy tuổi, cái tuổi mà người đàn ông sung sức nhất, và muốn làm chuyện ân ái nhất, nhưng anh ta lại không muốn làm chuyện đó với vợ mình.
Chuyện “yêu đương”với vợ dường như là một ác mộng với anh ta. Cơn ác mộng ấy là bởi anh đã nhìn trộm thấy một cảnh tượng dâm đãng. Không phải là nhìn trộm người khác, mà là nhìn trộm chính người vợ của mình.
Tối hôm đó anh đã phạm một sai lầm chết người. Tối đó, đáng lý ra anh phải trực đêm, nhưng đến gần giờ trực ban, anh đã xin phép cấp trên cho nghỉ để về nhà. Về nhà để làm gì, lúc này anh không còn nhớ lý do nữa, dù sao cũng là về nhà, về nhà của mình thì cần gì lý do.
Khi anh về đến nhà, đồng hồ trên tay đã chỉ mười hai giờ đêm. Anh tưởng tượng người vợ xinh đẹp của mình lúc ấy đang ngủ trên chiếc giường mềm mại, chiếc giường rất rộng, rất thoải mái. Anh có thể đặt mình lên giường, rồi khẽ gọi vợ. chiếc giường sẽ giống như con thuyền chòng chành, ôm trọn lấy hai người, rồi sau đó đưa họ đi du ngoạn trên biển, những con sóng miên man vỗ vào mạn thuyền. đó là cảm giác lắc lư khiền tâm hồn bay bổng…
Tưởng tượng đến dư vị ấy, đôi môi có cảm giác ngọt ngào, thôi thúc anh về nhà. Mở cửa, không có động tĩnh gì, anh nghĩ vợ đang say giấc. cánh tay trắng nõn nà đang thò ra khỏi chăn, mái tóc đen bóng đang thả bồng bềnh trên chiếc gối màu hồng. Chiếc gối cuộn quanh người cô. Đó là điều tất nhiên. Những đêm anh trực ban không về, người vợ chỉ
