Pair of Vintage Old School Fru
Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Thả Dây Dài Câu Đại Thần

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3211481

Bình chọn: 9.5.00/10/1148 lượt.

ông biết yêu thích này kéo dài bao lâu, một đời thì trầm trọng quá mức. Nhưng cả đời em có được một khắc này thì tất cả yêu thương và tương tư đều đáng giá.

“Còn đau không?” Tiếng nói của anh khàn khàn nhưng rõ ràng trong bóng tối. Cô nhịn đau lắc đầu, song tiếng nói lại e sợ: “Không đau nữa.”

“Chúng ta thử một lần…” Anh khẽ thở dài: “Anh sẽ cố hết sức, nhưng không dám bảo đảm nhất định sẽ được.”

Bánh Bao cũng không hiểu, đây là lời hứa hẹn hồi tâm của anh ư. Tuy lời hứa hẹn này yếu ớt đến mức không chịu được dù chỉ phân nửa, nhưng cũng xuất phát từ nội tâm. Khi bản thân ta không nắm chắc được mình, thì dù hứa hẹn kiên định thế nào đi nữa cũng chỉ là có lệ cho người, cho mình mà thôi.

Anh cúi đầu hôn trán cô, Bánh Bao đã trở nên ngọt ngào như như biến thành kẹo mật — Trong bóng tối không nhìn thấy gì cả, nhưng cô vẫn nhắm mắt lại. Thần ơi, nếu tất cả đây chỉ là ảo mộng, thì hãy để cho con mãi mãi chìm vào đêm đen đi.

Sắc trời dần sáng, hai người có thể từ từ thấy rõ được mặt của đối phương, sau đó đều hơi lúng túng. Bang chủ đại nhân kéo cô đến bệnh viện bảo vệ sức khỏe cộng động, cũng bất chấp ngại ngùng, đi thẳng đến phụ khoa. Bác sĩ cực hiếm thấy có cô gái nào đến đây vì bị mất trinh, nhưng khi thấy đàn ông dẫn đến thì thái độ đối với bang chủ đại nhân lại tốt vô cùng. Làm công việc này đã thấy rất nhiều người đến đây toàn là trị bệnh lây qua đường sinh dục, mỗi ngày đều nhìn thấy một mặt tối của nhân tính. Đột nhiên thấy một đôi ân ái như vậy càng khó tránh khỏi chăm sóc đặc biệt hơn một chút. Cho nên bác sĩ kê đơn thuốc tránh thai, thuốc khử trùng, dung dịch vệ sinh vân vân… Thêm vào đó còn truyền thụ cho Bánh Bao một chút kiến thức bảo vệ sức khỏe.

Bánh Bao đỏ mặt cũng bất chấp có hiểu hay không, chỉ gật đầu, rất giống như đang được thầy chủ nhiệm giáo huấn.

Sau khi đi ra ngoài hai người cũng không nói chuyện, anh vốn đi phía trước, Bánh Bao ở phía sau nhắm mắt theo đuôi. Một hồi lâu cô lén lút đi gần sát anh, năm ngón tay mũm mĩm đan vào lòng bàn tay anh, nhiệt độ truyền đến từ đầu ngón tay, anh giật mình, chậm rãi nắm lại tay cô. Cho nên trên đường cái đại học A cuối tháng tám, đột nhiên lại có cảnh xuân tươi đẹp. Ngay cả Bánh Bao cũng biến thành bánh chưng, khoác lên một sắc xuân dào dạt, mang theo màu xanh non của mùa xuân. Cô cúi đầu mím môi, che giấu ý cười ngọt ngào nơi khóe miệng.

Anh nắm tay cô đi về phía trước, tay cô mềm mại mà gọn gàng, cả bàn tay chẳng hề có vết chai, đó là một đôi tay chưa trải qua bất cứ sương gió gì. Anh cảm giác mình rất ích kỷ, cuộc đời của cô thậm chí còn chưa chính thức bắt đầu. Cô lại dựa vào anh, vui mừng giống như chú chim muốn bay về phương Nam: “Sư phụ, chiều nay chúng ta đi đâu?”

“Sắp nhập học rồi đúng không? Còn thiếu thứ gì nữa? Chúng ta đi mua.”

“Sư phụ, chúng ta mua xong đi sở thú chơi nhé?”

“Thù Tiểu Mộc, năm học này em đã lên năm hai rồi, không thể cứ muốn chơi mãi!” Anh la rầy cô, nhưng cũng không theo bản năng tính toán xem sở thú có xa lắm, qua đó cần phải bao lâu… Ồ, hình như đã quên mất phải đi đường nào qua đó rồi.

Anh vẫy tay bắt xe, nhét Bánh Bao vào chỗ phía sau, sau đó mình cũng chui vào: “Sở thú.”

Anh nói với tài xế như vậy.

Lúc về đã là hơn năm giờ, Bánh Bao dẫn anh đi mua thức ăn. Hai người cũng không biết chợ bán thức ăn ở đâu, nên đi siêu thị ở gần đó. Hai tay anh bỏ vào túi quần đi theo cô, nhìn cô đẩy xe đi tới đi lui ở khu bán rau cải. Trước kia nhất định cô cũng đi theo cha mẹ mua thức ăn, cô cố gắng làm mình giống như người lớn, đánh giá cái nào tươi hơn, cái nào rẻ hơn.

“Sư phụ, anh ăn cái này không?” Cô giơ một bó rau thơm hỏi anh, anh lấy lại tinh thần, “Cái gì anh cũng ăn được.”

Lúc chuyển tới quầy thịt, quầy hải sản, sức chú ý của cô lại phân tán: “Sư phụ, anh nhìn con cua kia to quá! Thật muốn mua một con về nuôi ghê!”

Anh lấy một miếng thịt đi cân, thản nhiên trả lời: “Không nuôi được.”

Hai người ở trong siêu thị vòng quanh cả buổi, cuối cùng mua xong thức ăn, tay trái anh cầm túi đồ, tay phải nắm Bánh Bao đi ra ngoài, bắt xe về nhà.

May mà cả khu đều đã có điện, Bánh Bao vội vàng nấu cơm, bang chủ đại nhân nằm trên ghế salon, xem tivi. Tuy Bánh Bao rất khờ khạo, nhưng nấu ăn khá ngon, hành động cũng nhanh, ba món một canh cũng chỉ có một tiếng.

Thịt xào ớt xanh, thịt bò chưng tương, cải xào, lại thêm một món canh rong biển. Bang chủ đại nhân cầm đôi đũa, vô cùng hài lòng: “Ở nhà em thường xuyên nấu ăn à?”

Bánh Bao xới cơm cho anh: “Ừ, trước kia trong nhà cũng là do mẹ nấu, ba em thường xuyên không về nhà, mỗi ngày mẹ em đều rất buồn. Sau đó em phát hiện mỗi lần em nấu cơm mẹ sẽ rất vui, cho nên hằng ngày em đều nấu, để mẹ vừa về nhà là đã có cơm ăn.”

Bang chủ đại nhân ngoại trừ biết cô trong trò chơi ra cũng không biết gì nhiều về cô: “Bọn họ thường xuyên cãi nhau sao?”

“Ừ.” Nhắc đến điều này, trên mặt Bánh Bao đã mất đi nụ cười. Người không sinh trong gia đình này không thể hiểu được sự u ám của nó. Có lẽ bọn họ cũng sẽ không giận lây sang người khác, nhưng bọn họ càng không ngừng đập đồ, càng không