Polly po-cket
Thâm Sơn Có Quỷ

Thâm Sơn Có Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 328321

Bình chọn: 10.00/10/832 lượt.

mũi, nhỏ giọng nói.

Hắn vẫn không đáp lại.

Tiểu Xuân cũng ngại ngùng không dám quát nạt người ta nữa, nàng ngồi bó gối, ngồi sang một bên.

“Ban nãy ta cũng không có ý đâu, ai bảo ta nói cả buổi trời mà huynh lại không hề đáp lại, chuyện này cũng không phải hoàn toàn là lỗi của ta.” Nàng chống cằm trên đầu gối, cũng không trông cậy hắn có thể đáp lại, nói tiếp: “Huynh không nói tiếng nào thì thôi đi, ít nhất cũng ùng ục mấy tiếng cho tôi nghe chứ, nếu không, để người khác thấy ta tự lẩm bẩm một mình cả buổi trời sẽ tưởng ta bị điên mất.”

“Đúng rồi! Huynh biết làm sao ta đến được đây không?” Tiểu Xuân ngẩng đầu, tựa vào trên vách động, hơi hưng phấn nói: “Có phải huynh cảm thấy tốc độ của mình rất nhanh, tuyệt đối không bị đuổi kịp không? Hừm, ta nói cho huynh biết, ta vẫn có cách đó!”

Cho dù không có ai đáp lại, Tiểu Xuân vẫn nói rõ ràng “kế hoạch” của mình cho người nọ nghe.

“Thế nào, tuyệt không?” Tiểu Xuân vỗ đùi, cười đùa nói: “Thế nhưng huynh cũng không cần lo, dù ta tìm được huynh, nhưng ta cũng không làm gì đâu. Ta đã chào hỏi trưởng bối của huynh rồi, cũng nói với ông ấy là ta không truy cứu chuyện này nữa.”

Tiểu Xuân nói đến đây, người nọ rốt cuộc phản ứng lại, Tiểu Xuân thấy rõ hắn giật mình, nàng nói: “Sao hả, huynh sợ à, ông lão ấy là ông nội của huynh sao, đúng là rất nghiêm nghị đó.”

“Ùng ục…”

Đến tận bây giờ hắn mới chịu lên tiếng lại, Tiểu Xuân cười nói: “Huynh không cần sợ, ta đã nói với ông ấy, chỉ cần huynh xin lỗi ta, chuyện trộm dược liệu coi như xóa bỏ.” Dừng một chút, Tiểu Xuân lại nói “Bây giờ xin lỗi cũng không cần nữa, ban nãy ta mở nắp kia lên, khiến huynh có chịu lâu như vậy, coi như chúng ta huề nhau đi.”

“Ta rộng lượng lắm đúng không hả?” Tiểu Xuân vừa nói vừa gật đầu.

“….”

Có lẽ là bởi vì hắn vừa lên tiếng, Tiểu Xuân đột nhiên cảm thấy việc trao đổi giữa hai bên đã thoải mái hơn nhiều, mặc dù nàng cảm thấy có thể hắn đang trong tình trạng như vịt nghe sấm nhưng cũng đã đủ khiến nàng có lại sức sống rồi.

“Rốt cuộc là làm thế nào mà huynh tìm được vườn thảo dược của tôi, thật là kì lạ. Còn nữa, nhìn dáng vẻ của huynh lúc trộm dược liệu của ta, hình như huynh có thể phân biệt được chúng, làm cách nào thế?”

“Huynh biết không, ta hỏi một người bạn của ta, y nói, có rất ít người không mượn lực người khác mà lại có thể tung người gần vài chục trượng như thế, chứ đừng nói là nhảy. Hừm, nếu y thấy huynh, chắc là sợ đến trợn tròn mắt đó.”

Tiểu Xuân ngồi một bên nói vô cùng hưng phấn, nói đến mức miệng đắng lưỡi khô, nàng nuốt nuốt nước bọt, nói: “Ta đã nói lâu lắm rồi, huynh có đói bụng không?”

Không biết có phải ảo giác của Tiểu Xuân không, nhưng càng gần giữa trưa, người nọ dường như lại càng ỉu xìu.

Tiểu Xuân: “Ừm, xem ra đôi mắt này bị bệnh rất nghiêm trọng đó.” Nàng nghiêng nghiêng cổ, giãn thân thể một lúc, lại lẩm bẩm: “Vẫn chưa biết tên của huynh, để lát nữa ta hỏi ông lão xem sao.”

“Lý Thanh.”

Lúc đầu Tiểu Xuân còn chưa kịp phản ứng, ngây ngốc nhìn xung quanh, đợi đến lúc nàng hiểu ra giọng nói trầm thấp kia là do ai phát ra, nàng đứng bật dậy.

“Ầm!”

Một tiếng vang kinh thiên động địa, đầu Tiểu Xuân không hề bất ngờ va vào cái nắp gỗ bên trên, đầu óc đều hoa cả lên, hai mắt tối sầm, rồi lại ngồi bộp xuống đất, một loạt động tác như nước chảy mây trôi không hề có điểm dừng.

Tiểu Xuân cảm thấy cả cái động xung quanh đều như đang xoay vòng vòng.

Thế nhưng, nàng vẫn cố nén cảm giác buồn nôn chóng mặt kia khỏi thân thể, một tay run rẩy chỉ vào người kia —- bây giờ có thể gọi hắn là Lý Thanh được rồi.

“Huynh….Huynh có thể nói…..Hóa ra huynh có thể nói….”

“…..”

Tiểu Xuân vô cùng đau đớn kêu lên “Hóa ra huynh có thể nói—-!”

Lý Thanh ngồi bên cạnh, vẫn cúi đầu như từ nãy đến giờ vẫn thế.

Tiểu Xuân không thèm xoa cục u lớn trên đầu, nàng vịn vách động lung lay đứng lên, lạnh lùng nói: “Huynh đừng có mà giả vờ! Ta đã nghe thấy rồi! Huynh tên là Lý Thanh, chính miệng huynh vừa nói!”

“Hèn hạ thật….Quá là hèn hạ!” Tiểu Xuân kích động đến mức cánh mũi cũng phập phồng, nàng cắn răng tàn bạo nhìn chằm chằm Lý Thanh: “Còn uổng công ta đây có lòng tốt, uổng công ta đối xử chân thành với huynh, hóa ra huynh là người như thế!”

Lý Thanh nhúc nhích, hình như hắn vẫn còn lơ mơ chưa nắm bắt được vấn đề.

Tiểu Xuân nhớ lại ban nãy mình tự nói chuyện cả nửa ngày trời, cảm thấy mình cứ như một kẻ ngốc. Tên này hóa ra có thể hiểu những gì nàng nói, chắc là từ nãy đến giờ hắn vẫn đang chê cười nàng đây mà!

Tiểu Xuân càng nghĩ càng tức giận, nàng không nhịn được giơ tay đánh hai phát thật mạnh lên người Lý Thanh.

“Ái da—-tay ta!” Đánh hắn xong, cả động lại chỉ nghe tiếng gào thét của Tiểu Xuân. Thân thể của Lý Thanh vô cùng rắn chắc, đánh hắn chả khác nào tự đánh lên một tảng đá.

Ban nãy nàng bị đụng đầu vẫn chưa hết đau, bây giờ cả tay cũng bị đau, trong lòng Tiểu Xuân vô cùng oan ức, mắt cũng bắt đầu rơm rớm nước mắt.

Nhưng nàng không khóc.

Từ lúc còn rất nhỏ, dù có chịu bao nhiêu khổ cực, Tiểu Xuân cũng không bao giờ khóc trước mặt người khác.

Nàng cắn răng, nuốt hết