Sơn Thất, vừa tiến lên đỡ nàng, vừa ngăn cản Bạch Tử Phi.
“Đang đêm nguyệt hắc phong cao” Ngôn Tiểu Lam phát pháo đầu tiên
“Sài phòng nơi hậu viện” Ngôn Tiểu Thanh bổ sung.
“Tiểu thư làm chuyện gì?” Ngôn Tiểu Lục vội vàng hỏi.
Ngôn Sơn Thất từ lúc nãy đến giờ vẫn trầm mặc không lên tiếng, giờ mới liếc
mắt nhìn Bạch Tử Phi, chu mỏ nói “ yêu đương vụng trộm”
Phốc ——————
Chịu không nổi là chịu không nổi. Bạch Tử Phi rốt cuộc là chịu không nổi nữa rồi. Đả kích lớn nhất chính là bốn người này, mỗi lần bọn họ hùa lại
nói thì chỉ vài ba câu là làm hắn không thể chịu nổi, đáng giận hơn là
người chốt hạ cuối cùng làm cho lửa giận của hắn bùng phát lại chính là
Ngôn Sơ Thất luôn trầm mặc ít nói.
Cái gì mà yêu đương vụng trộm? yêu đương vụng trộm là thế nào. Hắn rõ ràng
chỉ muốn hôn nàng, chỉ muốn xác định chủ quyền sở hữu, chỉ muốn chắc
chắn thứ thuộc về mình thôi. Những người này không cần phải vậy chứ,
cũng không nên quá mức điên khùng như vậy ah. Thực là chịu không nổi mà.
“A ——————”
Dưới ánh trăng, một tiếng hét thê thảm như tiếng sói tru vang lên.
Phóng viên của Phong Tình tiểu báo lập tức vung tay múa bút “ Bạch công tử vì thất bại lần thứ một trăm hai mươi bảy mà kêu la thảm thiết, đánh mất
hình tượng bạch y tiêu sái phong lưu, tóc tai bù xù lao ra khỏi sài
phòng của Ngôn gia…Người người nghe được đều thấy thương tâm, người
người nhìn thấy đều muốn rơi lệ. Các vị độc giả thân ái, xin hãy cùng
chúng tôi đoán xem lần yêu đương vụng trộm thứ một trăm hai mươi tám sẽ
diễn ra ở đâu? Quả thực là một đề mục hấp dẫn ah…”
************************
Trong hậu hoa viên tĩnh lặng của Bạch gia, Bạch Tứ Hỉ kích động không thôi,
tay cầm đại điệp thư, nước mắt lưng tròng, hai chân nghiêng ngả lảo đảo
chạy về phía Bạch Tử Phi đang múa bút, vấp phải thềm đá dưới chân, suýt
chút nữa thì ngã nhào vào nghiêng mực trên án.
“Công tử, ngươi vừa mới đi ra !” Tứ Hỉ kích động không thôi, điên cuồng hét lớn
Bạch Tử Phi đang lúc “ khoái ý ân cừu” đột nhiên nghe thấy thanh âm của Tứ
Hỉ thì bút lông trong tay thiếu chút nữa đã phóng vào miệng hắn.
Ngươi mới đi ra , ngươi cả nhà vừa mới mới ra đến đây!
Đúng là ngu ngốc mà, Bạch đại công tử hắn từ trong bụng mẹ đi ra đã mười mấy năm rồi, cái gì mà mới ra chứ.
“Câm miệng, Tứ Hỉ “ Bạch Tử Phi cau mày “ có chuyện thì nói, không chuyện thì mau cút”
Không thấy Bạch công tử hắn đang muốn phát tiết sao, không cẩn thận để bị thương thì hắn cũng không chịu trách nhiệm đâu.
Bạch Tứ Hỉ vẻ mặt kích động, không để ý tới biểu tình khó chịu của công tử
nhà mình, vội nhét cuốn Giang Hồ Phong Tình báo trong tay mình vào tay
hắn “ công tử, ngươi mau đọc đi, bản tin hiện trường đêm qua, miêu tả
sinh động, văn chương lai láng. Công tử, ngươi xem, ngươi chỉ thiếu một
chút nữa là chạm được vào môi Ngôn tiểu thư rồi, sao ngươi không cố gắng thêm chút nữa chứ?”
Ba!
Bạch Tử Phi trán nổi gân xanh, rốt cuộc Tứ Hỉ này là chủ tử hay hắn là chủ
tử? còn dám trách hắn không đủ cố gắng nữa chứ. Đêm qua hắn gần như đã
dùng đủ mọi thủ đoạn, chỉ còn thiếu có nhảy vào hố lửa mà thôi, thế mà
Tứ Hỉ còn trách hắn là không đủ cố gắng. Buồn cười, Bạch công tử hắn là
bán tự, bánh tranh, không bán thân”
Cúi đầu nhìn nét chữ như rồng bay phượng múa trong Giang Hồ Phong Tình Báo:
“Hôm qua nguyệt hắc phong cao, có dấu hiệu mưa to gió lớn, phóng viên bản
báo không sợ bị muỗi đem đi cúng thất tuần bốn mươi chính ngày của cụ tổ nhà chúng nó, không ngại cực khổ chịu đựng suốt chín chín tám mươi mốt
canh giờ, thủy chung canh giữ ngay tuyết đầu tại chuồng cho của hậu viên tiêu cục Ngôn gia, rốt cuộc trời xanh không phụ người có lòng, phóng
viên rốt cuộc cũng đã chứng kiến được cảnh yêu đương vụng trộm của Bạch
công tử cùng Ngôn Sơn Thất tiểu thư Ngôn gia
Chỉ cần nhìn bóng người nghiêng nghiêng trong sài phòng cũng biết Bạch công tử đang dùng chiêu nhu tình mật ý, vài ba câu ôn nhu ngọt ngào đã làm
cho Ngôn tiểu thư mê đắm tới thất điên bát đảo, lại dùng chiêu mê hồn mị nhãn, khẽ liếc một cái cũng làm Ngôn tiểu thư bủn rủn chân tay té nhào
vào lồng ngực rộng lớn của hắn, tiếp theo là chiêu thần tiên dò đường,
vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn của Ngôn tiểu thư, cuối cùng là
chiêu đoạt thần lang hôn, đôi môi mỏng mà lãnh nghạnh của Bạch công tử
từ từ hướng tới đôi môi anh đào của Ngôn tiểu thư.
Nhưng…nhưng…nhưng…ngay thời điểm mấu chốt quan trọng này, sáu vị công tử Ngôn gia cùng phóng viên bản báo đã xuất hiện kịp thời ngăn chặn một
trận huyết vũ tinh phong, đúng lúc cứu được nụ hôn đầu tiên quý giá của
Ngôn tiểu thư. Đây thực sự là chuyện mừng của quốc gia, là niềm vui của
mỗi nhà ah”
Ta phun! Ta phun! Ta phụt lên huyết một ngàn CC!
Bạch Tử Phi cầm tờ phong báo trên tay mà thiếu chút nữa thổ huyết, nếu tên
phóng viên khoa trương kia mà đứng trước mặt hắn thì khẳng định hắn sẽ
dùng nghiên mực đập vào mặt hắn cho đã ghiền. Đây là đưa tin từ hiện
trường sao? văn chương chó má gì thế? Rõ ràng là bịa đặt nghiêm trọng,
rõ ràng là không trung thực, rõ ràng là khoa trương quá mức. Sức t
