muốn vạch rõ giới hạn với em, sau đó chạy đếm bên đối tượng cưới hỏi của anh trên con đường thênh thang rộng lớn?”
Biểu cảm của Hàn Tiềm thản nhiên: “Thẩm Miên, anh có trách nhiệm của anh. Có một số chuyện không phải đơn giản như em nghĩ. Lúc trước anh suy quá đơn giản, cho rằng có thể vượt qua được áp lực đám cưới bảo vệ tốt cho em, hiện tại mới nhận ra không có khả năng. Với thân phận của em, gia tộc nhà anh chắc chắn sẽ không tiếp nhận. Cẩn thận suy nghĩ lại, chúng ta ở bên nhau, cuộc sống trong tương lại đối với em sẽ rất khó khăn. Ở trong Hàn gia, em chỉ có thể dựa vào một mình anh, những người khác đều không cùng chiến tuyến với em. Bọn họ không thể nào tiếp nhận một người xuất thân từ giới giải trí như em, huống chi em vào cửa phải có tiền đề là sự hy sinh đám cưới giữa hai nhà Hàn gia và Tống gia. Như vậy, sau này khổ cực không chỉ có em, mà còn có anh. Trong hôn nhân thân phận không tương xứng, cũng không nhất định bởi vì tình yêu không còn mà kết thúc. Tương lai anh có thể là cọng rơm duy nhất của em, mà em bấu víu quá chặt cọng rơm đó thì nó sẽ gãy.” Anh nhìn tôi, thần sắc có phần thương hại: “Thực sự anh rất thích em, cho nên càng không muốn đoạn tình cảm này của chúng ta bị xói mòn hết, dừng tại đây ngược lại cũng là bên nhau mặn nồng, chia tay vui vẻ.”
Tôi giận đến cả người phát run. Đây chính là tôi bị thua thiệt mà. Tôi không hề có quyền lợi, anh nói bắt đầu liền bắt đầu, anh nói chấm dứt thì toàn bộ vũ trụ đều phải rơi vào bóng tối. Những lời Hàn Tiềm nói lúc này dường như là đã suy nghĩ vẹn toàn cho tình nhân, ở thời điểm cuối cùng khi chia tay còn đứng trên lập trường của đối phương mà cân nhắc.
Tôi ổn định lại tâm trạng: “Anh muốn kết hôn với cô nàng béo mập của Tống gia?Em đã xem ảnh ở chỗ Tống Minh Thành rồi, nhìn thật là bắt mắt.” Hàn Tiềm nói những lời này, tôi biết chúng tôi không thể tiếp tục được nữa. Trong lòng cũng không hơn gì, tâm tình hỗn loạn, nhưng ngoài mặt vẫn không gợn sóng, không sợ hãi nhạo báng một tiếng. Tự giễu nghĩ, tôi đúng là có khả năng lĩnh ngộ thật đặc biệt, lại còn am hiểu một cách sâu sắc làm thế nào nở nụ cười trong nước mắt sao cho nghệ thuật.
Hàn Tiềm nhíu lông mày: “Hửm?”
Từ góc độ nhạt nhòa này nhìn vào mắt anh vẫn thấy anh vẫn còn là Hàn Tiềm đó, dịu dàng săn sóc, đã từng khiến tôi tin tưởng anh sẽ vì tôi mà vén bức màn sương mù nặng nề, gạt những bụi gai trên đường dắt tay tôi đi về phía trước. Giờ đây anh lại nói với tôi, bên nhau mặn nồng, chia tay vui vẻ. Tôi cố gắng đè nén đau khổ trong lòng, tiếp tục nói với anh: “Tống tiểu thư hình tính khí thất thường, hơn nữa em nghe nói cô ấy rất khó chung sống, tính tình rất khó chịu, không hiểu chuyện, không thành thục , cố chấp, ngực và eo rất thô, hơn nữa lại có tính lãnh đạm.” Phần sau của câu nói trong giọng nói đã có phần không khống chế được mà run rẩy.
Rõ ràng là tôi đến để khách sáo với Hàn Tiềm, hiện tại lại không hiểu sao biến thành ở trước mặt vị hôn phu của mình ra sức mạt sát, bêu xấu chính mình đây? Tôi nghĩ, tôi đúng là rất bỉ ổi. Mà tôi lại quá thích Hàn Tiềm mất rồi.
Nhưng Hàn Tiềm lại cười: “Thẩm Miên, Tống tiểu thư có bộ dáng gì cũng không cần nói đến. Đây là trách nhiệm gia tộc. Anh có trách nhiệm phải tổ chức hôn lễ. Chỉ là như vậy thôi.”
Bởi vì trách nhiệm mà cưới hỏi, đây chính là nguyên nhân khi còn làm paparazzi tôi muốn tìm ra để làm anh xấu mặt. Trước đây, cho dù thế nào, tôi nghĩ tôi cũng sẽ không cùng một người xa lạ bởi vì trách nhiệm mà đi tới hôn nhân. Đường cùng là sẽ phải mất đi một đoạn tình cảm, nhưng ai có thể tưởng tượng, gia thế cũng sẽ trở thành chướng ngại để một người tìm được tình yêu. Tôi không muốn một người đàn ông bởi vì trách nhiệm mà cưới tôi, không muốn một người đàn ông vì địa vị, tài sản của tôi mà cân nhắc tôi, ít nhất không muốn mang theo những lợi ích và sự lạnh lùng nhiều như vậy. Tôi muốn người đó bởi vì tôi mà thích tôi, cho dù tôi nghèo khó hay giàu sang, bởi vì chính con người tôi mà muốn đến gần tôi, mà không phải là gia tộc tôi.
Mà tôi giấu giếm thân phận, tiếp xúc với Hàn Tiềm, trời xui đất khiến thế nào mà lại từ từ thích anh, nhưng may mắn là anh cũng thích tôi. Vốn tưởng rằng đây là điều tốt đẹp nhất, rốt cuộc thì trời cao cũng thương xót cho sự khổ cực theo đuổi một cuộc sống khác của tôi mà hồi đáp. Hiện tại nhìn lại, hóa ra cũng chỉ là một màn kịch thật buồn cười.
Làm tiểu thư nhà Tống gia, tôi không thể thoát khỏi việc bị sắp đặt hôn nhân, có vị hôn phu định sẵn. làm Thẩm Miên tôi lại mất đi phần tình cảm vốn tưởng là thuần túy. Điều này khiến cho hai năm tôi theo dõi rồi tiến vào giới giải trí, tiếp xúc với Hàn Tiềm cuối cùng hóa ra lại chẳng có ý nghĩa gì, thậm chí giống như đã lãng phí thời gian. Giống như trong cuộc đua Ma-ra-tông, tôi chạy đến điểm cuối, mới thê lương phát hiện ra tất cả tuyển thủ sớm đã buông vũ khí ở giữa đường, trọng tài đã sớm hủy bỏ cuộc tranh tài từ lâu. Chỉ còn lại một mình tôi, khổ sở kiên trì như vậy, gặp biết bao nhiêu gian nan, nhưng lại không hoàn thành được mục đích ban đầu theo đuổi là nhận đ
