Polly po-cket
Thành Danh Sau Một Đêm

Thành Danh Sau Một Đêm

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327120

Bình chọn: 8.5.00/10/712 lượt.

t thố trước mặt tôi, luôn thư thái, thành thạo, mọi việc đều thuận lợi. Là một người đàn ông rất hoàn mĩ.

Hàn Tiềm ngồi ở phía ngược sáng, híp mắt lại, sau đó anh giơ tay lên giúp tôi gạt mấy sợi tóc trước trán, thái độ thân mật. Trong lòng tôi chất chứa nỗi hận, quả nhiên Tống Minh Thành nói không sai, trong lòng mỗi người đàn ông đều có một con cầm thú, con cầm thú này sẽ không chỉ đơn giản ngửi gốc cây tường vi. Ngược lại, nó sẽ đi vịn cành ngắt lá cây tường vi, đúng vào thời gian cây tường vi đang độ đẹp nhất, không hề thương tiếc dùng móng vuốt sắc nhọn vặn gãy, vờn nghịch, nhưng chỉ vài ngày rồi sẽ bỏ đi.

Nhưng mà cây tường vi cũng có gai. Lúc này, đột nhiên tôi lại không muốn thẳng thắn với Hàn Tiềm. Xung đột của vở kịch vui này đang khúc cao trào dừng lại mới đặc sắc. Người đàn ông xấu xa này, tôi cảm thấy hiện tại không nên cho anh biết rõ chân tướng để có thể sẵn sàng đối phó với khó khăn trong tương lai. Tôi muốn nhìn anh khi chân tướng ở trước mặt tay chân luống cuống, muốn nhìn thấy anh thất thố.

Hàn Tiềm ở đối diện hành động với tôi như vậy, trong lòng lại như không hề hay biết gì, vẫn cái dáng vẻ ung dung tự tại khiến người ta phải nghiến răng nghiến lợi, thậm chí anh còn mỉm cười nói với tôi: “Thẩm Miên, anh xin lỗi vì đã tạo ra kết cục như hiện tại, anh công khai tin tức đám cưới với Tống gia, nhất định là một đòn chí mạng với em. Con đường sự nghiệp của em còn dài, anh sẽ dẹp những tin tức không hay về em xuống, anh vẫn sẽ bảo vệ em.”

Sau đó anh nghiêng người qua hôn lên mặt tôi, sau đó nâng cầm tôi lên ngang ngược hôn tôi. Tôi và anh ngồi hai bên của chiếc bàn, ở dười gầm bàn, anh dùng hai chân kẹp chặt không cho tôi giãy giụa, tư thế như vậy khiến tôi không thể động đậy. Anh lại không thèm để ý đến những ánh mắt xung quanh đang nhìn chăm chú, đầu lưỡi thẳng tiến xông vào, mạnh mẽ mà triền miên.

“Em là người duy nhất sau nhiều năm như vậy anh thực lòng thích, đếm bây giờ vẫn còn thích.” Anh buông tôi ra, ngữ điệu dịu dàng, thâm tình: “Nhưng dù thế nào anh cũng không thể buông tay Tống tiểu thư được. Em xem, em trẻ tuổi, xinh đẹp, con đường tương lai còn rất rộng và dài, có thể gặp được người đàn ông tốt hơn. Mà nếu cô ấy giống như lời em nói, tính khí rất tệ, vóc dáng không đẹp, dung mạo xấu xí, một khi anh từ hôn đối với cô ấy là chuyện rất khó khăn. Danh tiếng đối với những gia đình thế gia rất quan trọng, điều kiện cơ bản của cô ấy lại không tốt như vậy, nếu anh đi sai một bước sẽ hủy hoại hạnh phúc cả đời của một cô gái.”

Tôi nhất định phải nói, cho tới bây giờ tôi chưa từng cảm thấy Hàn Tiềm giống đức mẹ Maria đến vậy. Mà anh vẫn còn tiếp tục sám hối với tôi: “Mấy ngày trước anh mới biết, khi còn bé anh đã từng tiếp xúc với vị Tống tiểu thư kia. Vào thời kỳ thiếu niên của người ta, anh lại để lại cho cô ấy không ít kích thích, bây giờ cô ấy vất vả lắm mới trưởng thành, thực sự không thể xuống tay độc ác một lần nữa được.”

Tôi suy nghĩ muốn nói với Hàn Tiềm, anh ở đây ra vẻ tốt bụng nói không thể xuống tay độc ác, mà bàn tay rõ ràng đã lần xuống cổ tôi. Mà ánh mắt anh nhìn tôi vẫn chuyên chú như vậy, giống như tình yêu cuồng nhiệt, mang theo tâm tình mờ mịt, tôi chỉ có thể lý giải nó dường như giống với cảm nhận của lời thơ đau khổ của Rabindranath Tagore (Rabindranath Tagore, hay Rabindranath Thakur, người Ấn Độ, là một nhà thơ Bengal, triết gia Bà La Môn và nhà dân tộc chủ nghĩa được trao Giải Nobel Văn học năm 1913, trở thành người châu Á đầu tiên đoạt giải Nobel). Hàn Tiềm nói, còn yêu tôi, đáng tiếc không thể ở bên tôi, thật là một tình cảnh mâu thuẫn.Khoảng cách xa nhất trên thế giới, không phải là khoảng cách giữa sống và chết, không phải là em đứng ở trước mặt anh, nhưng anh lại không biết em yêu anh, thậm chí cũng không phải khoảng cách yêu đến si mê lại không thể nói em yêu anh. Thật ra thì những gì Hàn Tiềm nói đều không sai. Tôi đích thân thể nghiệm, trên thế giới này, khoảng cách xa nhất chính là bà xã anh đứng trước mặt anh mà anh vẫn không biết rằng mình sẽ cùng ai đi lấy giấy đăng ký kết hôn.

Cuối cùng tôi vẫn từ chối ý tốt của anh muốn ổn định lại những tin tức đó giúp tôi, bước từng bước một mình, hình như anh còn điều gì muốn nói, tỏ ra rất kinh ngạc trước hành động đứng lên bước đi của tôi.

Trên mạng thịnh hành một câu nói, chưa từng trở thành người cặn bã, làm sao có thể tùy tùy tiện tiện làm mẹ của con anh. Sách giáo khoa lịch sử cũng nói, nhớ kỹ ngày hôm qua, nhìn về tương lai.

Nhưng chờ tới khi tôi về nhà, vừa nhìn thấy tờ báo, rốt cuộc chẳng có chút triển vọng gì cả.

Những tin tức không hay đó cứ ùn ùn kéo tới, vừa lên diễn đàn giải trí nhìn qua, càng thê thảm không nỡ nhìn.

Lần này, cái gì mà phong hoa tuyết nguyệt, đau thương, hạnh phúc, hợp rồi tan đều không còn trong tim tôi, sự tình so với tôi tưởng tượng còn tệ hại hơn nhiều, rốt cuộc không nhịn được gọi một cuộc điện thoại cho A Quang.

“Tiểu tổ tông của tôi ơi, rốt cuộc thì cô cũng gọi cho tôi. Mấy ngày nay tiếp điện thoại muốn phỏng vấn cô đến tim đập không đều rồi đây.”

Tôi có chú