m đây." Sau một hồi nỗ lực, Cố Ngự Lâm bưng hai phần cơm tới, oa, thật là thơm, vẫn là nam sinh tốt
hơn, ngày trước cô không thể chen nổi vào đám người đông đúc trước quầy
phát thức ăn.
"Cho cậu!" Tống Hàng Hàng rất hưng phấn, không quên báo đáp bạn tốt, cầm thìa cơm lấy một phần ba suất cơm cho vào hộp cơm
của Cố Ngự Lâm, "Ừm, mình không ăn hết, cậu lại ăn không đủ, như vậy là
vừa khéo!" Nhóc chết tiệt đang trong giai đoạn phát triển, cần phải ăn
nhiều một chút! Nếu không chẳng phải cô đã ngược đãi trẻ em rồi sao! Ha
ha!
"Lần sau cũng đừng chia nữa, em quá gầy." Cố Ngự Lâm nhìn Tống Hàng Hàng đối diện, nói.
"Nào có? Cậu không thấy mặt mình lại mập thêm rồi à? Ha ha, nhưng giờ mình đã cao thêm 3 cm, hiện tại đã cao 1m62 rồi !"
Cố Ngự Lâm không trả lời cô, ừ, tránh việc đả kích bạn học Tống Hàng Hàng, cậu đã 1m68 rồi.
"Cậu cao bao nhiêu rồi?" Nhưng Tống Hàng Hàng lại muốn tìm kiếm đối tượng để đả kích, cậu cũng không còn biện pháp!
"…1m68…"
"Mới 1m68 sao! Không được, lần sau còn phải đều đặn chia cơm cho cậu!"
Ồ, Tống Hàng Hàng cô đã không còn ghen tỵ với chiều cao của Cố Ngự Lâm nữa sao! Hiện tại, cô lấy việc bồi dưỡng chiều cao cho cậu làm mục tiêu! Ha ha! Về sau chỉ có cô là có thể gọi cậu là “cậu nhóc”, người khác ư, cứ
ngồi mà ngưỡng mộ phần tử trí thức là cô đây có công đào tạo đi!
Được rồi, Tống Hàng Hàng lại đang có giấc mộng Xuân Thu rồi…
"Ừ, bạn nhìn bên kia kìa, hai người kia ấy."
"Ôi! Trông nữ sinh kia thật giống trẻ con!"
Ha ha, thính lực Tống Hàng Hàng không tệ, trong lòng đã có động tác hân
hoan vui mừng, xem ra cô cố gắng nỗ lực lâu như vậy thật không uổng phí, lại có người nói cô có bộ dáng giống trẻ con. (Tác giả: Ặc, có người tự luyến như hoa thủy tiên… (*)bắt nguồn từ sự tích hoa thủy tiên)
"Nam sinh kia lại càng đẹp mắt!"
Tống Hàng Hàng đưa mắt nhìn Cố Ngự Lâm, miệng hơi chu ra, dường như cậu ấy
còn đẹp mắt hơn cả cô, người đó là thiên sinh lệ chất (trời sinh xinh
đẹp), cô không cách nào so sánh được, thật là phiền muộn, rất phiền
muộn.
"Nhưng lại hơi thấp."
"Khụ!" Tống Hàng Hàng bị sặc, không được không được, người mà cô muốn đào tạo phải nhanh chóng cao lên mới được!
Cố Ngự Lâm ngẩng đầu nhìn Tống Hàng Hàng, trong lòng cười thầm.
"Hai người bọn họ thật sự là hạng nhất hạng hai ư? Tôi không tin, sao lớn lên có thể đẹp mắt như thế, làm sao có thể!"
"Khụ! Khụ! Khụ! Khụ!"
Không được, lúc này thật không được rồi, trong lòng cô biệt khuất nhưng ngoài miệng lại không được nói, sặc đến không ra lời, ai nói bộ dạng xinh xắn thì không thể đạt được hạng nhất hạng hai! Chẳng lẽ người có thành tích tốt đều là con ếch hay khủng long sao?!
"Bạn đừng không tin, chính là hai người đó, nổi danh lắm!" Câu này mới coi như tạm được.
"Hai người bọn họ như vậy, thầy cô cũng không quản sao?" Hả? Như vậy? Là sao?
"Còn chưa có xác định thôi… Người có thành tích ưu tú, ngộ phán sẽ không tốt, phải cẩn thận." Ngộ phán gì? Cẩn thận gì?
Cố Ngự Lâm chợt cầm lên túi xách đặt bên cạnh chỗ ngồi của Tống Hàng Hàng, "Ăn rồi thì đi thôi, trễ mất giờ tự học buổi tối đó."
"Ưm, vẫn còn nhiều thịt nướng! Đợi lát nữa - đợi lát nữa!"
Cố Ngự Lâm cũng không để ý đến lời cô nói, trực tiếp một tay cầm hai túi sách, một tay nắm tay Tống Hàng Hàng dắt đi.
Được rồi, Tống Hàng Hàng không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ hiện vẻ xem thường, cậu nhóc lại động kinh rồi, nhưng vì sao cậu cứ nhất định kéo
tay trái của cô mạnh như vậy? Cậu đổi tay cũng được mà, mỗi lần kéo tay
lại khiến cô đau cả đêm! Không hiểu cậu nhóc lấy sức lực đâu ra mà lớn
như vậy.
Giờ tự học buổi tối lần này cũng không còn yên bình như thường ngày nữa rồi.
Tống Hàng Hàng cùng Cố Ngự Lâm, hai người lần lượt bị thầy cô gọi đến phòng làm việc để nói chuyện.
Đầu tiên là cô giáo Nguyên Điền xuất quỷ nhập thần ló đầu vào từ ngoài phòng học, gọi Tống Hàng Hàng.
Trái lại Tống Hàng Hàng cũng không nghĩ nhiều, cô là ủy viên trong ban sinh
hoạt lớp, thỉnh thoảng thầy cô sẽ gọi cô đi giúp một ít chuyện vụn vặt.
Đi theo sau cô giáo Nguyên Điền, Tống
Hàng Hàng vào phòng làm việc, sau đó phát hiện có điểm không đúng. Đây
không phải là phòng làm việc cô giáo Nguyên Điền, Ối, sao còn có có một
người nữa? Nhìn lại lần nữa, đây không phải là giáo viên hướng dẫn được
người ta ca tụng là "Diệt tuyệt đạo trưởng" Hứa chủ nhiệm sao?
Tống Hàng Hàng nghi ngờ nhìn cô Nguyên Điền.
Nguyên Điền hơi xấu hổ, "Hứa chủ nhiệm, anh nói đi."
"Em là học sinh Tống Hàng Hàng?" Hứa chủ nhiệm mở miệng, "Có biết nguyên nhân gọi em tới đây không?"
Tống Hàng Hàng đầy bụng nghi ngờ lắc đầu.
"Có bạn học phản ánh, nói em yêu sớm! Em có điều gì để giải thích?"
"Sao? Em? Thầy oan uổng em rồi. Mỗi ngày em đều nghiêm túc học tập." Nói nhảm! Cô yêu sớm? Sớm với ai chứ?
"Học sinh Tống Hàng Hàng, nghiêm túc một chút! Đừng tưởng rằng thành tích em tốt thì có thể vô pháp vô thiên! Giải thích với tôi, em với học sinh
cùng lớp Cố Ngự Lâm cả ngày anh anh em em, có bạn học phản ánh, hành vi
của các em đã ảnh hưởng nghiêm trọng tới không khí lớp học!"
Trời đán
