hắn ngồi ở một bên kín đáo nở nụ cười thận trọng đang thưởng thức vũ điệu trong sân.
Phượng Cô ngồi ghế chủ tọa, trên mặt vẫn là vẻ lạnh lùng thường trực, dường như không khí náo nhiệt này không cách nào lây lan đến hắn dù chỉ chút xíu.
Vãn Thanh hôm nay mặc chiếc váy thanh nhã màu xanh biếc, không có kẻ mày trang điểm nhiều, chỉ đeo mấy món đồ trang sức nhã nhặn. Ở trong chốn huyên náo này trông nàng như một mặt hồ nước tĩnh lặng.
Vẫn là Chu Nguyệt Nhi thấy nàng trước tiên bèn đưa tay ngọc khẽ vẫy “Phượng Nhị phu nhân, ngài đã tới, mau tới ngồi bên này!”
Vãn Thanh nở nụ cười rạng rỡ trên gương mặt xinh đẹp khuynh thành mà cười gật đầu: “Thiếp thân đến chậm, khiến các vị đợi lâu! !”
Nói xong liền chọn một chiếc ghế xa nhất ngồi xuống.
Vốn là không muốn đến dự yến hội này cho nên nàng chỉ cố gắng chọn chỗ thật xa ngồi xuống.
Chu Nguyệt Nhi đối với chuyện hôm đó ở Tuyết Linh Các vẫn luôn luôn canh cánh trong lòng, ả ta cũng là có danh tiếng lớn với dung nhan khuynh thành, âm thanh tuyệt mĩ. Nhưng không ngờ Phi Tuyết lại bỏ qua ả mà chọn Thượng Quan Vãn Thanh. Cục tức này hỏi ả làm sao nuốt trôi cho được.
Nhưng Phi Tuyết đáng giận kia căn bản là không thể nào trách móc cho được, bởi vì vốn không tìm được cơ hội cùng nàng ấy tiếp xúc, nàng ta rất thần bí cho nên ả chỉ có đem tất cả oán giận đều trút lên đầu Vãn Thanh.
“Phượng Nhị phu nhân, chỗ đó quá xa, đến bên này ngồi có thể nói chuyện phiếm!” Chu Nguyệt Nhi dịu dàng nói, lông mày hơi nhướn lên thoạt nhìn quả nhiên là thập phần thiện ý.
Nhưng trời mới biết liệu ả rốt cuộc là còn ẩn dấu những dụng ý gì! !
Vãn Thanh trong lòng hiểu rõ Chu Nguyệt Nhi không phải là người đơn giản, ả vừa xinh đẹp lại kín đáo. Hơn nữa rất có cơ mưu, ả có nhiều thủ đoạn, nhưng tất cả đều sử dụng với vẻ yêu kiều đầy thiện ý làm cho người ta dù có phát giác nhưng cũng không cách nào vạch trần ả được.
Nàng khẽ cười “Không được, Mộ Dung phu nhân cùng tỷ tỷ nhiều năm không gặp tất là có rất nhiều điều muốn trò chuyện, Vãn Thanh ngồi ở đây là hài lòng rồi”
Lúc này, Mộ Dung Kiềm liếc mắt nhìn về phía nàng như có điều đang suy nghĩ. Vãn Thanh chỉ vừa chạm vào ánh mắt của hắn, thì cũng liền chuyển đi mà không hề dừng lại.
Chu Nguyệt Nhi là người đầy rẫy cơ mưu, nàng không muốn làm cho ả hiểu lầm nhiều hơn mà sinh sự.
Lại thấy Mộ Dung Kiềm có phần không thấy dấu hiệu ủng hộ nên liền trực tiếp cầm chén rượu đi tới trước mặt nàng: “Phượng Nhị phu nhân, lần trước tại Mộ Dung sơn trang ta không làm hết bổn phận của chủ nhân, tiếp đãi không được chu toàn, Mộ Dung xin lấy rượu bồi tội!”
Hắn nói xong liền hào sảng uống một hơi cạn sạch.
Vãn Thanh nhìn hắn, không hiểu hắn đến tột cùng là có ý đồ gì, nhưng cũng không cầm lấy chén rượu, mà lấy vẻ mặt lạnh lùng nhìn hắn: “Mộ Dung minh chủ khách khí, minh chủ khoản đãi như vậy làm sao lại nói là không chu toàn! Chỉ có điều Vãn Thanh tửu lượng kém cỏi, hơn nữa hai ngày này thân thể bất an, Vãn Thanh xin lấy trà thay rượu, cảm tạ minh chủ hôm đó khoản đãi thịnh soạn!”
Nói xong cầm lấy một chén trà lài trên bàn tiệc, đơn giản nhấp một ngụm liền phát hiện mùi vị vô cùng ngon, dư vị hương hoa quế nhàn nhạt đọng lại ở đầu lưỡi.
Trà ở Phượng Vũ lâu cũng đều là cực phẩm, ngay cả trà lài, cũng tiết ra được mùi vị như thế, hương thơm tươi mát như hương quế trong lành buổi sớm. Nếu không phải lúc này đang ứng phó với Mộ Dung Kiềm thì nàng thật muốn tìm tòi học hỏi kĩ sự ảo diệu của trà lài!
“Phượng Nhị phu nhân đây là không nể mặt cho Mộ Dung, ngay cả một chén rượu con con này cũng không chịu uống? !” Quả thật không rõ chiều nay Mộ Dung Kiềm làm sao mà luôn giằng co muốn nàng uống xong chén rượu kia.
Nhưng mà bây giờ Vãn Thanh đang mang bầu, mấy ngày gần đây lại động thai khí nên rượu là tối kỵ, cũng không dám tùy ý mà uống.
Vì vậy không thể làm gì khác hơn là uyển chuyển thêm lần nữa: “Mộ Dung minh chủ sao coi trọng quá vậy. Vãn Thanh đã nói, Vãn Thanh hai ngày nay thân thể không khỏe, không nên uống rượu.”
Trên mặt tràn đầy vui vẻ, trong mắt lại lạnh lùng, nàng không biết Mộ Dung Kiềm vì ý đồ gì, nhưng, hắn lại không phải tùy ý mà là vì ….
Lúc này đám người Phượng Cô cũng chú ý tới bên này.
Chu Nguyệt Nhi nhón bước nhẹ nhàng, một tay nâng làn váy cười đến yêu kiều: “Phu quân, nếu Phượng Nhị phu nhân nói tửu lượng kém, lại đúng lúc thân thể không khỏe thì ngươi cũng cho qua, còn cố chấp yêu cầu như vậy chỉ sợ làm cho người ta phiền lòng! Hơn nữa cũng làm Phượng Nhị phu nhân gặp khó khăn a! !”
Mặc dù Vãn Thanh một từ trước đến giờ không thế nào thích Chu Nguyệt Nhi, bất quá lần này chiều nay nói vậy thì lại khiến nàng cảm kích trong lòng. Mặc dù biết ả không phải vì nàng, nhưng mà ả vẫn giải vây cho nàng, nàng hẳn là cảm kích ả.
“Cũng chỉ một chén rượu mà thôi! Cái gì mà thân thể không khỏe nên không thể uống rượu! !” Âm thanh lạnh nhạt bất mãn của Phượng Cô truyền đến, ánh mắt càng là lạnh lùng chăm chú nhìn Vãn Thanh.
Nghe lời của hắn, trong lòng Vãn Thanh bốc lên ngọn lửa giận không rõ từ đâu tới, nhưng lại chỉ có thể cố nén. Nàng th
