Ring ring
Thất Thân Làm Thiếp

Thất Thân Làm Thiếp

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3212691

Bình chọn: 9.00/10/1269 lượt.

ta -, một khi ta gặp chuyện sơ xuất, quần hào nhảy vào, khi đó, chỉ sợ tên tiểu tướng nhà ngươi chẳng những chức quan khó giữ, muốn giữ mạng cũng là cả một vấn đề. ” Phượng Cô cười mỉm, mang theo vài phần tà mị, hắn dứt lời quả nhiên khiến tên tiểu tướng thấy khó khăn.

Nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, Vãn Thanh xoay tay, một tay nắm vào vai tên tiểu tướng, tay kia cầm bông hoa cài tóc dí vào cổ hắn, thanh âm ác ngoan: “Bông hoa cài tóc này tẩm độc -, vừa gặp máu sẽ chạy đến tim, nếu không muốn hắn táng mệnh, các ngươi lui ra phía sau nhanh!”

Phượng Cô cũng nhanh chóng đến bên Vãn Thanh.

Đám quân sĩ liên tục nhìn nhau, không biết phải làm như thế nào cho phải.

May là tên tiểu tướng, không phải đại nghĩa chi sĩ gì đó, vừa nghe đến kịch độc, chân đã mềm nhũn, run rẩy chỉ đạo: “Các ngươi. . . Các ngươi còn không mau mau lui ra!”

Đám quân sĩ nghe thế, lùi lại mấy bước, Vãn Thanh thấy thế, lại ra lệnh: “Bảo bọn chúng lưu lại 2 con ngựa, sau đó giết hết chỗ ngựa còn lại!”

Nàng nói những lời này mà không chớp mắt, có lẽ nàng quả nhiên tàn nhẫn, nhưng nàng biết lúc này không thể do dự nửa phần.

Nhìn đám quân sĩ có chút do dự, Vãn Thanh dí bông hoa cài tóc vào sát hơn, tên tiểu tướng vội vàng quát: “Làm theo đi, có nghe hay không? Tất cả làm theo, cô nương bảo các ngươi làm gì thì các ngươi lập tức làm cho ta!”

“Nhanh! Lưu lại 2 con ngựa, chỗ còn lại giết hết, sau đó các ngươi ném hết vũ khí đi, quay lại lối cũ, không được chần trừ! Nếu còn do dự, ta sẽ giết hắn!” Vãn Thanh lạnh lùng lên tiếng, quả quyết chỉ huy bọn họ.

Theo những gì nàng thấy, Phượng Cô không chống đỡ được lâu nữa , mặt của hắn, đã đổi màu xanh đen rồi!

“Còn có chuyện này, đưa giải dược tẩm trên tên ra đây.”

“Còn không mau làm theo!” tiểu tướng lớn tiếng quát. Đám quân sĩ không dám chần trừ, vội vàng ném thuốc giải cho bọn họ, sau đó giết sạch ngựa chỉ để lại 2 con, rồi sau đó vứt hết vũ khí, chạy như bay về đường cũ.

Thất Thân Làm Thiếp

Thấy thủ hạ đã đi xa, mắt tiểu tướng lóe tinh quang, nhưng biến mất rất nhanh, vẫn bầy ra bộ dạng sợ hãi lo lắng như trước: “Cô nương, những gì cô yêu cầu đã làm cả rồi , có thể thả ta chưa?”

Vãn Thanh nhìn những quân sĩ đã đi xa, còn có đống vũ khí bị vứt trên đất và hai con ngựa, gật đầu, định buông tha hắn.

Nàng quay sang định bảo Phượng Cô cầm sợi dây đến trói hắn.

Chỉ thấy Phượng Cô đưa thanh kiếm lên, kiếm quang chợt lóe, tên tiểu tướng té nhào xuống đất.

Vãn Thanh nhìn xác chết trên đất, không thể tin vào mắt mình, ở giữa mặt hắn có một vết thương rất nhỏ, máu tươi chậm rãi chảy ra.

Nàng nhìn Phượng Cô với vẻ không tin được, giọng nói run rẩy: “Tại sao người lại giết hắn!”

“Nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình!” Phượng Cô chỉ nói với giọng nhạt nhẽo, thân thể của hắn đã không còn duy trì được nữa , giải dược mà những tên lính kia vứt lại, căn bản không giải được độc hắn trúng, chỉ tạm hoãn – công hiệu, không bao lâu nữa, thân thể của hắn sẽ lâm vào hôn mê, cho nên, dù chỉ một khắc, hắn cũng không thể chậm trễ, còn tên tiểu tướng này, hắn đọc được trong mắt tên này, có sự tính toán, nếu vừa rồi hắn chậm một bước, hoặc là không chú ý tới, chỉ cần buông lỏng một chút, chỉ sợ hắn lại trở thành tù binh của Bạch Vân Yên : “Đi nhanh đi! Nơi đây không nên ở lâu.”

Vãn Thanh cảm thấy lạnh cả người, nhìn vẻ mặt Phượng Cô vẫn lạnh lùng như không, đột nhiên cảm thấy sợ hãi.

Bất quá nàng lại hiểu ra, hắn vốn là một người tàn nhẫn, chẳng qua là những ngày gần đây, hắn đối với nàng quá tốt khiến kí ức trước kia phai nhạt, quên đi hắn vốn là một người tàn nhẫn.

Chứng kiến hắn giết người mà chẳng thèm chớp mắt lấy một cái, trái tim của nàng như bị dìm vào đầm băng.

Hai người vốn không cần giết tên tiểu tướng -, chỉ cần trói lại là được , hắn lại không thể không ra tay.

Cái gì gọi là nhân từ với kẻ địch là tàn nhẫn với chính mình, nàng không hiểu, nàng chỉ biết , mỗi một sinh mạng trên thế gian này đều do cha mẹ sinh ra -!

Vãn Thanh lạnh lùng lên ngựa, mặc dù không nói gì thêm, nhưng trong lòng không khỏi tồn tại khúc mắc.

Về phần Phượng Cô, thân thể hắn đã tới cực hạn, chẳng qua dựa vào ý chí mạnh mẽ, một lòng muốn đưa Vãn Thanh bình an về đến Vân Quốc, cho nên, căn bản là không có sức chú ý tới sự dị thường của Vãn Thanh, hiểu lầm đã phát sinh một cách đơn giản như thế. . .

Nguyên lai, số mệnh vốn đã kéo hai bọn họ lại gần nhau, lại từ từ đẩy xa . . .

Hai người một mạch lên đường, coi như trót lọt.

…………………………………………� �….

Hôm nay là ngày nghỉ ngơi giữa hai đợt tiến công, không có đại chiến, vòng qua đường lớn là vào Vân Quốc.

Bọn họ không dám dừng lại, nghĩ tới nghĩ lui, nếu Ngân Diện là– chủ soái chiến dịch lần này, thì trực tiếp gõ cổng thành là biện pháp tốt nhất.

Tính toán vị trí, Phượng Cô cùng Vãn Thanh ra sức thúc ngựa, đến trước cửa thành thì trực tiếp đập cửa, binh sĩ đứng canh ngó xuống hô: “Là người phương nào?”

“Quân gia, chúng ta là dân chúng Vân Quốc, thỉnh quân gia thông bẩm với tướng quân, nói, Vãn Thanh cầu kiến.” Vãn Thanh sốt ruột vạn phần, chỉ sợ người của B